Chapter 6: Sự Cố Ở Nghĩa Trang

Chapter 6: Sự Cố Ở Nghĩa Trang

Minh đứng ở cửa bếp nhìn cô út đang hì hục dọn mớ hỗn độn mà cậu để lại, trong lòng bỗng trào dâng cảm giác áy náy... Nhưng ở một khía cạnh nào đó thì trong lòng Minh cũng thật là rất khó chịu. Vừa rồi gặp phải một giấc mơ kì quái, trong mở thì bị người đàn bà hung dữ lạ mặt doạ này nạy nọ, vừa mới tỉnh lại thì bị cô út tặng cho một tăng chửi dài. Thật là chẳng biết có phải hôm nay cậu xuông giường bằng chân trái nên mới gặp phải những chuyện xui xẻo như thế này không.

Ôm tâm trạng không mấy tốt đẹp Minh vùng vẫy đi vào trong phòng lấy quần áo đi tắm rửa, để một mình cô út đối mặt với bãi chiến trường dưới bếp. Nếu là biết trước Minh về quê sớm cũng sẽ chẳng phụ giúp được gì thì cô út hẳn là cũng không đánh điện thoại bảo anh chị hai để Minh về quê sớm hơn một chút rồi, tiếc là trên đời này làm gì có mấy chữ nếu như.

Những ngày sau đó cứ đúng bữa là cô út sẽ mang thức ăn sang cho Minh, trong lòng hai cô cháu vậy có khúc mắc với nhau nên chẳng ai đói chuyện với ai. Thật ra, mấy ngày qua Minh luôn cảm thấy áy náy trong lòng nên dù cô út không còn nhắc nhở nhưng cậu vẫn làm hết những công việc nhà, từ dọn nhà đến dọn bàn thờ ông bà tổ tiên cho đến vặt lá uốn cành mai cậu đều làm tất. Song giang sơn dễ đổi bản tính khó dời nên dù có làm Minh cũng chỉ làm cho có lệ chứ cũng chẳng làm cho đàng hoàng tử tế.

Người ta bảo đánh người chạy đi chứ ai đánh kẻ chạy lại. Vậy nên, cho dù biết Minh làm những việc kia chỉ là vì lấy lệ nhưng sắc mặt cũng như sự giận dỗi của cô út đối với Minh cũng đã vơi đi không ít, (xomtruyen.net) dần dần cô cũng đã nói chuyện lại với cậu.

Chẳng mấy chốc mà đã đến 27 tháng chạp, hai cô cháu nhà Minh lại tay xách nách mang đèo nhau trên con xe cà tàng đi ra ngoài nghĩa trang để dọn lại mấy mộ phần cho ông bà tổ tiên.

- Chẳng biết bao giờ cha mẹ cháu mới về nhỉ? - Minh vừa lau mộ ông nội vừa quay sang nhìn cô út đang lau mộ bà nội bên cạnh, hỏi.

- Cô nghe bảo là 30 đấy! - Cô út đáp ngắn gọn.

- Lâu thế cơ à? - Minh nhẩm đếm, thấy còn đến 3 ngày nữa thì cha mẹ mình mới về tới thì có phần ủ rũ.

- May mà cha mẹ bây về 30 đấy, nếu không thì cô cũng chẳng dám để cho bây đứng ra cúng mời ông bà tổ tiên về ăn tết với con với cháu đâu! - Cô út nhớ đến bãi chiến trường ngày cúng ông công ông táo, quay sang lườm Minh một cái nảy lửa, nói.

- Chuyện qua rồi cô út đừng có nhắc nữa mà ạ! - Minh lè lưỡi, nói.

- Ừ, tui không nhắc đâu, tôi đợi anh chị hai về để nói cho anh chị biết đứa con trai quý hoá của anh chị đã làm cái gì thôi! - Trong lòng cô út nổi lên ý xấu, muốn trêu chọc thằng cháu.

- Đừng a đừng a, cô đừng nói với cha mẹ cháu, không là cháu ăn đòn đã ấy ạ! - Minh nghe tới cô út muốn đem chuyện hổm bữa méc cha mẹ cậu thì giật mình buông cả cái khăn đang lau mộ trên tay xuống đất, xua xua tay cầu xin.

Nhìn vẻ mặt sợ đến tái xanh của Minh, cô út bật cười.

- Xem ra không phải con cái gì cũng không sợ! - Cô út gật gật đầu, cảm thán nói.

-... - Nhận ra cô út đang cố ý trêu ghẹo mình, Minh có chút cạn lời, cậu cầm lấy cái khăn tiếp tục lau dọn mộ phần cho ông nội.

- Không phải chứ, hết nước rồi à? - Cô út kêu lên.

Vừa rồi cô út với tay muốn lấy thêm ít nước ở cái xô nước kế bên thì mới phát hiện xô nước đã cạn từ bao giờ.

- Sao vậy cô? - Minh nghe tiếng cô út thì quay sang, hỏi.

- Hết nước mất rồi, bây đi sang cái giếng bên kia xách cho dì xô nước khác đi. - Cô út đưa cho Minh cái xô không, nói.

- Cái chỗ ban nãy mình lấy nước ấy hả cô? - Minh nhận lấy xô nước không, quay lưng chạy đi.

- Đi chậm chậm thôi, đừng có chạy kẻo lại giẫm phải mộ của người ta! - Cô út nhìn Minh cầm cái xô không chạy đi thì nói với theo.

- Cô yên tâm đi, làm sao mà giẫm phải mộ người ta được! - Minh không quay đầu đáp.

Hôm nay người đi viếng và lau dọn mộ ông bà tổ tiên rất nhiều nên nghĩa trang cũng không vắng vẻ như thường ngày. Minh đi đến thì đã thấy có một số người cũng đang xếp hàng chờ lấy nước, trong lúc xếp hàng chờ đến lượt mình lấy nước, Minh cảm thấy phần bụng dưới hơi cứng, cậu thầm kêu không ổn rồi.

Sáng nay trước khi ra khỏi nhà Minh đã nốc hết một chai nước khoáng vì ăn phải miếng ớt trong tô phở cô út mang qua, hẳn là bây giờ số nước ấy đang từ trong cơ thể cậu cuộn trào và tìm lối đi ra ngoài. Minh đưa mắt nhìn dáo dác xung quanh, quả nhiên cái nghĩa trang này không hề có nhà vệ sinh.

Ở phía sau lưng Minh là ông chín hàng xóm sát vách bên cạnh nhà cậu cùng con trai cũng đang xếp hàng chờ lấy nước. Ông chín thấy Minh đứng không yên, hết quay qua quay lại rồi lại đứng khom người xuống, bộ dáng chẳng khác gì con gà mắc tóc, (xomtruyen.net) ông còn tưởng Minh bị cái gì bèn lên tiếng hỏi.

- Bây làm sao vậy? - Ông chín vỗ nhẹ vào vai Minh, hỏi.

- Dạ con có sao đâu ạ, chỉ là chờ lâu quá nên có chút sốt ruột ấy mà! - Minh xấu hổ cười gượng ra vẻ bản thân không sao lấp liếm cho qua chuyện.

- Ráng đi bây, chỗ này nó đâu có giống thành phố đâu mà có những thứ tiện lợi... mà bây là thanh niên mà, chờ một lát xách mấy xô nước cũng có thành vấn đề gì đâu. - Ông chín cho rằng Minh thấy điều kiện ở đây không tốt nên chán nản thì cười nói.

- Dạ con biết rồi ạ. Mà bác chín này, bác giúp con trông chỗ và giữ cái xô giúp con nha... Con đi đấy xíu rồi quay lại ngay nè ạ! - Minh nhịn đến nỗi hai bên má đỏ ửng lên, ông chín vừa mới dứt câu thì Minh liền đem cái xô trên tay nhét vào tay ông chín rồi chạy biến đi, trước khi đi cậu còn không quên nhờ vả ông chín trông giúp chỗ đưng.

- Ơ ơ ơ... cái thằng này... - Ông chín nhìn cái xô không trên tay, không hiểu cái chuyện mô tê gì đang xảy ra rồi nhìn theo bóng dáng đã chạy xa của Minh ú ơ mấy câu.

Minh vừa ôm bụng chạy vừa đưa mắt tìm kiếm chỗ nào đó vừa ít người mà lại có mấy bụi cây rậm rạp, muốn nhanh một chút giải quyết nỗi buồn của mình. Đến khi Minh chạy gần hết nửa cái nghĩa trang thì mới tìm được một chỗ có vài rặng cây ô rô mọc um tùm. Chẳng cần nghĩ đến mấy cái gai mọc đầy ở mép lá cây, Minh chạy thẳng đến đó để giải quyết đống nỗi buồn trong bụng.

Vừa giải quyết xong đống nỗi buồn tích trữ trong bụng, Minh thoả mãn kéo quần lên, lúc này cậu mới phát hiện trong bụi cây ô rô hình như có một tảng đá đã phủ đầy rêu xanh, bên trên dường như còn có khắc viết màu trắng, tiếc là theo thời gian nên những chữ khắc kia đã mòn và mờ đến mức không đọc được nữa.

- Ai lại quăng tảng đá ra đây cơ chứ? - Minh lẩm bẩm trong miệng.

-...

- Thôi kệ nó đi, dù gì cũng không liên quan đến mình. Đi về lấy nước cho út cái đã! - Minh nhớ đến phải xách nước cho cô út thì nhanh chóng quẳng luôn chuyện tảng đá ra sau đầu, xoay người ba chân bốn cẳng chạy về để còn kịp xách nước cho cô út.

Chạy được vài bước Minh thì sau lưng cậu có một luồng gió lạnh ập đến, cái lạnh của luồng gió kia làm cho da gà da vịt toàn thân Minh nổi hết cả lên. Không hiểu vì lí do gì mà Minh còn có cảm giác lưng mình nặng trĩu, sau gáy thì cứ lạnh lạnh như thể bị quạt gió phà thẳng vào.(xomtruyen.net)

Về đến cái giếng thì Minh đã thấy ông chín cùng con trai đã giúp cậu lấy hẳn một xô nước đầy. Minh rối rít cúi đầu cảm ơn hai cha con nhà ông chín rồi xách theo xô nước đầy chạy về chỗ cô út.

- Bây đi cái gì mà lâu thế, cô còn tưởng bây lạc được rồi kìa! - Cô út vừa nhổ mấy cọng cỏ nhỏ mọc bên cạnh mộ ông bà nội ngẩng đầu thấy Minh đang xách theo xô nước đầy, bước chân loạng choạng đi tới, hỏi.

- Dạ tại có chuyện giữa chừng nên hơi lâu một chút ấy ạ! - Minh đặt xô nước xuống đất, gãi gãi đầu đáp.

- Trời cũng không còn sớm nữa, nhanh lại lau dọn cho nhanh rồi còn về kẻo lại muộn! - Cô út đem mấy cây cỏ vừa nhỏ để gọn vào trong cái túi ni lông để bên cạnh bảo thằng Minh.

- Dạ! - Minh sau khi giải quyết nỗi buồn thì thoải mái hơn rất nhiều, cậu hăng hái cầm lấy cái khăn tiếp tục công cuộc lau dọn mộ cho ông nội.

Đang hì hục lau đi mấy mảng bám trên mộ ông nội thì trước mặt Minh chợt loé sáng, Minh theo bản năng ngẩng đầu lên thì thấy trước mắt cậu là một cái bóng màu trắng nhanh như một cơn gió xẹt qua, tốc độ của cái bóng làm cho Minh còn tưởng rằng cậu nhìn nhầm. Ấy nhưng... chưa để cho Minh xác nhận bản thân vừa rồi có phải thực sự là hoa mắt nhìn nhầm hay không thì cái bóng trắng kia lại một lần nữa lướt ngang qua tầm mắt của cậu.

Lần này, Minh dám chắc bản thân hoàn toàn không hề bị hoa mắt, cậu thực sự nhìn thấy một cái bóng trắng dùng tốc độ không tưởng lướt qua trước mắt. Trên vầng trán rám nắng của Minh rịn ra một tràng mô hôi lạnh, trong đầu cậu không khỏi liên tưởng đến tên của cái thứ vừa mới lướt qua, cổ họng cậu trở nên khô khốc, hai hàm răng cứ va lốp cốp vào nhau, rõ ràng Minh muốn hét lên nhưng lại chẳng có cách nào để thốt lên thành lời.

Tốc độ của bóng trắng càng lúc càng nhanh, nhanh đến mức Minh chỉ có thể dựa vào cảm giác mà xác định nó có lướt qua lướt lại trước mặt cậu hay không. Cho đến khi... một gương mặt xám xịt, hai mắt trắng dã, đầu tóc rối bù áp sát vào mặt cậu.

- Maaaaaaaaaa - Minh hét toáng lên ngã phịch xuống bên cạnh mộ ông nội, chữ ma của Minh kéo dài đến mức tưởng chừng như cổ họng của cậu sắp đứt lìa.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box