Chapter 56: Tinh tẫn[1]
[1] Tinh vẫn: Sao rơi.
Dục Ma Tâm ẩn cư ở một sơn cốc tầm thường, lúc Trọng Tử đưa Lạc Âm Phàm đến đây, trong cốc trống trơn, không một bóng người, cửa nẻo cả hai gian nhà tranh đều rộng mở, lá vàng phủ kín thềm nhà, mạng nhện giăng đầy cửa ngõ, xem chừng Dục Ma Tâm đã rời khỏi nơi này khá lâu rồi.
Trọng Tử vô cùng nôn nóng, chạy đi tìm khắp nơi, chợt phát hiện trên chiếc bàn bên trong gian nhà có đặt một cái bình ngọc. Nàng vội dìu Lạc Âm Phàm vào trong, đặt chàng nằm ngay ngắn trên giường rồi mới cầm chiếc bình ngọc lên, tỉ mỉ kiểm tra.
Miệng bình được phong ấn một cách đặc biệt, chưa bị ai mở ra, bên trong chứa đầy thuốc, trên mặt bàn có hai hàng chữ nhỏ, thì ra Dục Ma Tâm đã sớm đoán được họ sẽ đến đây.
Trọng Tử cầm thuốc, đi tới bên giường.
Sát khí đã tan biến, trên gương mặt lại hiển hiện khí chất điềm tĩnh, khoan thai, lãnh đạm, không tranh gianh với đời. Khí chất này luôn khiến chàng trở nên xa cách, cao cao tại thượng, không yêu không hận, vô tình vô dục.
Chàng luôn khiến nàng vừa yêu vừa hận. Nàng hận không thể kéo cái mặt nạ muôn đời này của chàng xuống, để cho mọi người thấy rõ bộ mặt thật của chàng, thấy rõ sự phẫn nộ và ghen tức ẩn sâu trong con người chàng và ái dục tràn ngập trong đôi mắt chàng!
Người đang phải gánh chịu sự tổn thương lúc này dường như không phải chàng mà lại chính là nàng.
Yêu hay hận, đều là nàng gánh chịu đau thương.
Đau lòng ư? Nếu không còn cảm giác ấy thì đó không còn là trái tim của nàng nữa rồi.
Trọng Tử ngồi ở mép giường, đưa tay khẽ chạm vào trán của Lạc Âm Phàm, thu hồi lại pháp lực mà nàng đã từng phong bế chàng.
Một lát sau, Lạc Âm Phàm dần hồi tỉnh, vừa mở mắt đã nhìn thấy một bóng người đang đứng trước giường, một tia mừng rỡ bỗng lóe lên trong hai con ngươi đen láy, trong trẻo, nhưng ngay sau đó, một cơn giận dữ kinh thiên động địa cũng kéo đến.
Cửu U! Nàng tin tưởng Cửu U đến mức đó sao? Nàng giúp Cửu U đối phó với chàng?
Lạc Âm Phàm vội nhắm mắt lại, tránh để bản thân mình không kiềm chế được mà nổi giận với nàng.
Trong phút chốc, tất cả sự tự phụ và kiêu ngạo từ trước đến nay của chàng đều bị phá hủy, thay thế vào đó là nỗi bi ai dài vô tận. Tu vi gần một nghìn năm bỗng bị dục độc khống chế dễ dàng, bộ dạng mới của chàng lúc này, đừng nói tới chuyện cứu nàng, nếu như không có nàng, e rằng chàng đã sớm chết dưới tay Cửu U rồi.
Nhìn thấy chàng lúc này, Trọng Tử chỉ biết thầm cười khổ.
Đối với chàng, có ái dục với đồ đệ đã là một đòn đã kích rất lớn rồi, huống chi dục độc còn phát tác ngay trước mặt nàng, khiến mọi sự tôn nghiêm bấy lâu của chàng đều mất hết. Chàng vốn thanh bạch, từ lâu nàng đã hiểu rõ, lúc này chỉ cần liếc nhìn nàng một cái thôi, chàng cũng sẽ nghĩ đó là một điều đáng xấu hổ.
Thôi củng được, đó là chuyện nằm trong dự liệu, nàng không cần quan tâm.
“Giải dược ở đây, cách mỗi canh giờ dùng một viên. Ngươi trúng độc đã lâu, cần phải uống ba viên thì mới có thể diệt tận gốc loại dục độc này, trong thời gian uống thuốc cần phải lấy tiên lực thúc đẩy dược tính, ta sẽ ở bên ngoài canh chừng cho ngươi.”
“Trọng Nhi!” Giọng nói khàn đục vang lên, phảng phất sự cầu xin hiếm hoi.
Trọng Tử dừng bước, nói: “Cơ thể ta từ lâu đã không còn khả năng chống đỡ hồn phách, cho dù lúc này ta có đáp ứng ngươi chuyện gì thì sau này ma khí cũng sẽ làm tâm trí ta mê muội, sớm muộn gì ma tính cũng đại phát, khi đó ta sẽ biến thành bộ dạng gì và hành động ra sao, e rằng chính ta cũng không tự chủ được, ngươi cầu xin ta là cầu xin sai người rồi, chẳng lẽ ngươi muốn ta tự sát?”
Lạc Âm Phàm lắc đầu, không thốt nổi thành lời.
Chàng muốn nói chàng cầu xin nàng không phải vì Tiên môn, nhưng không thể phủ nhận, đó cũng là một trong những mục đích cuối cùng mà chàng muốn đưa nàng đi. Bảo vệ Tiên môn và sinh linh bách tính là trách nhiệm cả đời này của chàng, nhưng chàng cũng không thể bỏ rơi nàng được.
Trọng Tử bỗng xoay người lại, nói: “Đêm hôm đó, ngươi thật sự bị tẩu hỏa…”
“Không còn quan trọng nữa.” Lạc Âm Phàm quả quyết nói. “Tất cả đều là lỗi của ta, nếu ngươi hận thì có thể giết ta…”
Trọng Tử nhìn chàng một lát, nét ôn hòa trong đôi mắt phượng từ từ tan biến, nàng nói: “Cái chết của ngươi cũng chẳng có nghĩa lý gì đối với ta. Ta vẫn sẽ tấn công Nam Hoa, phá hủy cột mốc ranh giới của lục giới! Không có ngươi, ngươi cho rằng Tiên môn sẽ chống đỡ được bao lâu?”
Lạc Âm Phàm không đáp lời.
Trọng Tử nói: “Chuyện ngươi trúng độc có phải vì ta hay không, tạm thời không bàn đến, bây giờ ta đưa giải dược cho ngươi, từ nay về sau chúng ta không ai nợ ai, hết ba năm mà ta đã giao hẹn, ta nhất định sẽ tấn công lên Nam Hoa phong.”
Nhìn theo bóng lưng nàng khuất sau cánh cửa, trong lòng Lạc Âm Phàm vô cùng phức tạp, chợt buồn chợt giận, vô số tâm tư như những nút thắt, cắt không đứt, tháo không ra, không biết rốt cuộc chàng đang suy nghĩ những gì. Ước chừng hai canh giờ đã trôi qua, lúc chàng uống viên giải dược cuối cùng thì dục độc trong cơ thể đã được loại trừ được tám, chín phần. Dựa vào tu vi của chàng, một chút tàn dư của dục độc cũng chẳng còn tác dụng gì, nó không thể khống chế chàng, một canh giờ nữa sẽ tự động biến mất.
Lạc Âm Phàm đứng dậy, đi ra cửa, phát hiện ở bên ngoài, màn đêm đã buông xuống tự lúc nào.
Nàng đã đi rồi sao?
Trái tim chàng chợt thắt lại, sau một khắc, nó đã nhanh chóng trở lại bình thường.
Quay lưng về phía ánh trăng và những vì sao lấp lánh, một bóng người nhỏ bé đang co ro dưới một gốc cây đại thụ đã khô héo. Nàng lẻ loi tựa vào thân cây, ôm tâm tư trĩu nặng ngủ mê mệt, dường như rất mệt mỏi, mãi đến khi phát hiện có người đang tiến lại gần, nàng mới cử động theo phản xạ, nhưng rất nhanh sau đó lại tiếp tục thiếp đi.
Bởi vì nàng biết người đang tới là chàng, như thể từ lâu chàng và nàng đều cảm thấy vô cùng yên tâm rằng đối phương sẽ chẳng thể nào xuống tay với mình. Mặc dù chàng đã bao phen nổi sát ý với nàng nhưng nàng vẫn không đề phòng chàng, có phải điều này đã minh chứng rằng trong tiềm thức của nàng luôn có một lòng tin sắt đá với Lạc Âm Phàm chàng hay không?
Lạc Âm Phàm vừa ngạc nhiên, mừng rỡ lại vừa cảm thấy thê lương, cuối cùng chàng không kìm nổi lòng mình, cúi người ôm nàng vào lòng.
Trọng Tử bất giác nắm chặt vạt áo của Lạc Âm Phàm, nằm cuộn tròn trong lòng chàng, vùi mặt vào vòm ngực rắn chắc.
Mặc dù đã trưởng thành nhưng cơ thể nàng vẫn nhẹ đến đáng thương, khiến chàng nhớ tới chiếc lông vũ màu trắng thường ngồi bên dòng Tứ Hải. Vòng eo mềm mại như nhành liễu, chỉ sợ dùng sức một chút thôi là có thể bẻ gãy. Búi tóc cao cao, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, cả người nàng toát lên vẻ đẹp đẽ, quý phái đến lay động lòng người, thế nhưng ẩn sâu trong vẻ đẹp đó vẫn luôn tồn tại mùi vị của sự hủy diệt và băng giá.
Đây đúng là đồ đệ của chàng rồi! Chàng đã từng nói, cả cuộc đời này chàng nhất định phải bảo vệ đứa trẻ này, bảo vệ nàng thiếu nữ đã từng yêu chàng, từng sớm tối kề cận bên chàng.
Nàng không hề hay biết, cho dù nàng phạm phải sai lầm gì, cho dù nàng biến thành bộ dạng thế nào, từ đầu đến cuối, nàng mãi mãi là đồ đệ của chàng, sao chàng có thể bỏ mặc nàng, sao chàng có thể cam tâm để nàng tiếp tục sa ngã được chứ?
Lạc Âm Phàm chậm rãi bế nàng vào phòng, ngồi lên giường, hai cánh tay vẫn cẩn thận ôm nàng thật chặt.
Hơi thở của Trọng Tử dần đều đặn, giống như quãng thời gian đó, mỗi lần bị thương, nàng thường im lặng nằm trong lòng chàng, không dám kêu rên, không dám thở mạnh, vì nàng sợ sẽ khiến chàng lo lắng.
Cho đến tận bây giờ, người khiến nàng bị tổn thương nhiều nhất và sâu sắc nhất chính là chàng.
Hai kiếp làm sư đồ, sớm tối bên nhau, chàng ngày ngày nhìn nàng trưởng thành, nhìn nàng làm mọi việc ngớ ngẩn chỉ vì muốn chàng chú ý đến, nhìn nàng bướng bỉnh dùng mực Băng Thai vẽ một con rùa thật lớn lên bức thư của chàng, nhìn nàng giả vờ ra vẻ đang chơi đùa bên dòng Tứ Hải nhưng thực chất là đang lặng lẽ chờ chàng về, nhìn nàng tự làm tổn thương chính mình chỉ vì muốn được nằm mãi ở trong lòng chàng, vĩnh viễn ở lại bên cạnh chàng…
Sự quyến luyến của nàng đẹp như thế, sâu nặng như thế, khiến chàng vừa như phải gánh vác vừa như được hưởng thụ.
Mọi chuyện bắt đầu thay đổi từ khi nào vậy? Tại sao phải thay đổi chứ?
Không biết đã bao lâu trôi qua, Trọng Tử đang nằm trong lòng chàng bỗng run rẩy dữ dội, theo phản xạ, nàng ôm chầm lấy chàng, rất chặt, giống như một người sắp chết đuối vớ phải một gốc gỗ mục.
Nàng mơ thấy ác mộng ư? Lạc Âm Phàm nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng gầy guộc của Trọng Tử, trong lòng chợt dấy lên cảm giác vô cùng đau xót. Rốt cuộc nàng đã phải hứng chịu bao nhiêu thương tổn? Trong những tháng ngày cách xa chàng này, rốt cuộc nàng đã phải sợ hãi đến mức độ nào, đã phải mơ bao nhiêu cơn ác mộng?
“Trọng Nhi?” Chàng cúi đầu, khẽ gọi nàng một tiếng, giọng nói như gió thoảng, tựa hồ chỉ có chàng mới có thể nghe được.
Trọng Tử mơ màng hé mắt nhìn, thấy trước mắt là một bóng hình trắng xóa, nàng cảm thấy yên lòng mà tiếp tục chìm vào giấc ngủ say.
Lạc Âm Phàm đang thở phào nhẹ nhõm thì người chợt cứng đờ. Chàng nghe được giọng nói thì thào của nàng, tuy rất mơ hồ nhưng không khó để nghe ra. “Thiên Chi Tà?”
Trái tim Lạc Âm Phàm trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo, băng giá tới cực điểm.
Thiên Chi Tà! Khá lắm, Thiên Chi Tà, ngươi đã hồn xiêu phách tán rồi mà vẫn còn sống trong tâm trí của nàng ư? Không phải nàng rất hận y sao? Nếu không có y bao phen bày mưu hãm hại nàng thì chàng và nàng đã không lạc vào bước đường này. Chính y đã ép chàng tự tay làm tổn thương nàng, chính y hãm hại nàng phải rời xa chàng, thế mà nàng vẫn còn nhớ đến y trong giấc mộng ư? Xem chừng, lúc trước nàng vẫn thường thân mật nằm ngủ trong lòng y như vậy!
Đồ nghiệp chướng không biết tốt xấu! Cửu U, Thiên Chi Tà, những kẻ này đều muốn lợi dụng nàng, so với bọn hắn, vị sư phụ này có còn quan trọng, có còn đáng tin nữa không? Nàng còn nhớ rõ nàng là ai đấy chứ?
Lạc Âm Phàm nắm chặt tay, chàng hoàn toàn chưa từng nghĩ rằng trong quãng thời gian mà tất cả mọi người đều muốn giết nàng, đến chàng cũng quên mất nàng là ai, trong chốn ma cung u tối và lạnh lẽo ấy, chính Thiên Chi Tà đã kề cận bên nàng, cho nàng chút dư vị ấm áp cuối cùng để nàng có thể dựa vào. Lúc này, trong lòng Lạc Âm Phàm tràn ngập sự tức giận, khiến chàng hận một nỗi không thể đánh một chưởng kết liễu Trọng Tử!
Vòng tay chàng bỗng trống rỗng, chớp mắt đã chẳng thấy người đâu nữa.
Trọng Tử hiện thân ở trước cửa, bất đắc dĩ cười khổ. Vừa rồi đột nhiên có một luồng sát khí mãnh liệt lóe lên khiến nàng giật mình tỉnh mộng, đây có được xem là ý nghĩ chân thật nhất ẩn sâu trong tâm trí của chàng hay không? Đối với việc lựa chọn, từ trước đến nay chàng vẫn luôn vô cùng lý trí.
Chuyện đã tới nước này thì không cần phải nhiều lời thêm nữa.
Nàng xoay người, nói: “Ta đi đây.”
“Rầm” một tiếng, cánh cửa trước mặt nhanh chóng bị đóng chặt lại, một luồng khí tạo thành kết giới bền chắc không gì có thể phá vỡ nổi.
Chiếc áo trắng phẳng phiu, không một nếp nhăn chợt lướt qua người Trọng Tử, trong nháy mắt, Lạc Âm Phàm đã đứng chắn trước mặt nàng, trong hai con ngươi đen láy sâu thẳm lóe lên một tia sáng hết sức nguy hiểm, không giống với vẻ lãnh đạm thường ngày của chàng chút nào.
Trọng Tử cũng không né tránh, nói: “Ngươi lại muốn giết ta để cứu sinh linh bách tính ư?”
Vẻ mặt không chút biểu cảm, Lạc Âm Phàm giơ tay lên.
Chàng muốn đánh nàng sao? Trọng Tử nhắm mắt lại theo phản xạ.
Một đôi môi bất chợt ập đến, hung hăng áp chặt môi nàng.
Yêu và hận, đố kỵ và phẫn nộ, giờ phút này tất thảy đều bộc phát. Mọi sự lên án về đạo đức luôn đè nặng trên lưng đều bị chàng gạt sang một bên, chừa chỗ cho nụ hôn mang nặng tính nghiêm trị, trả thù. Một nụ hôn không chút dịu dàng, thậm chí gần như thô bạo. Hai tay chàng ghì chặt khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, cơ hồ vận dụng hết sức lực vào việc chiếm đoạt, mọi cảm xúc đều lắng đọng trong khoảnh khắc này, nửa như vui sướng, nửa như thống khổ đến tột cùng.
Tại sao nàng lại muốn ép chàng? Tại sao lại một mực khiến chàng phải nhìn rõ rằng sâu thẳm trong đáy lòng chàng không chỉ là một tình cảm tầm thường mà là cả một tình yêu vô giá và trân quý?
Không có nàng, chàng vẫn chỉ là một vị tôn giả kiêu ngạo vang danh lục giới, luôn luôn giữ sự lãnh đạm và khinh thị với mọi thứ trên đời, không dư thừa cảm xúc yêu hận, cũng không có bất kỳ sự lưu tâm thừa thãi nào, vĩnh viễn làm một vị thần tiên vô tình, sao có thể đau khổ trong một mớ mâu thuẫn hỗn độn này được chứ? Nàng dùng chính bản thân mình để trói buộc chàng, buộc chàng phải đối mặt, buộc chàng phải chịu tội và cuối cùng là buộc chàng phải đầu hàng!
Có thể, nàng đã thắng!
Làm hoàng hậu của Cửu U vẫn chưa đủ, nàng còn nằm trong lòng chàng mà gọi tên một người đàn ông khác, đến nước này thì chàng hoàn toàn đầu hàng!
Những gì nàng muốn không phải là việc này sao? Chàng cho nàng đấy! Nàng đã hài lòng chưa? Chàng và nàng sẽ cùng nhau xuống địa ngục, mãi mãi không thể quay đầu!
Dục độc còn sót trong cơ thể lại bắt đầu len lỏi, điên cuồng lan tỏa, chạy dọc khắp huyết mạch của Lạc Âm Phàm. Là ái dục hay hận dục, có lẽ đã không thể nói rõ ràng được nữa rồi.
Không hề bị ép buộc, giờ phút này chỉ có thể là muốn buông thả một lần mà thôi.
Chàng đang làm gì vậy? Trọng Tử có chút hoảng hốt, giây phút mong chờ đã lâu rốt cuộc đã thành hiện thực, trái tim nhạy cảm của nàng dần tan chảy, vỡ thành từng mảnh nhỏ rồi hóa thành đám tro tàn lạnh lẽo.
Không thể nào, đó chỉ là dục độc phát tác, chàng vẫn đang hận ngươi!
Biết rõ mười mươi là vậy nhưng Trọng Tử vẫn không thể ngăn mình đắm chìm trong cảm giác vui sướng khôn xiết này. Những ký ức đêm đó lại ùa về trong tâm trí, hơi thở của Trọng Tử càng lúc càng dồn dập, nàng không kìm nổi lòng, vòng tay ôm chặt lấy cổ chàng, kiễng chân, đu lên mà bám víu lấy cơ thể chàng, gắng sức tiếp nhận mọi thứ thuộc về chàng. Nàng lúc này tựa như ngọn cỏ dại mỏng manh sắp bị cơn cuồng phong quật ngã.
Tin tưởng, phải tin tưởng rằng chàng yêu ngươi, dù có tuyệt vọng thì vẫn phải tin tưởng!
Sống mũi cao thẳng tắp của Lạc Âm Phàm không chút thương tiếc đè chặt xuống cánh mũi nàng, khiến nàng gần như nghẹt thở. Chàng điên cuồng tìm kiếm, nghiến ngấu đôi môi mềm mại của nàng, khiến nàng đau đến mức không chịu nổi. Đầu lưỡi chàng mãnh liệt xâm chiếm khắp khoang miệng Trọng Tử, mặc sức quấn quýt.
Đôi tay bé nhỏ của nàng bắt đầu di chuyển, bất giác luồn vào bên trong quần áo chàng. Một cảm giác lạnh lẽo chợt dấy lên, đủ để cuốn hết chút lý trí còn sót lại của chàng.
Họ ôm chầm lấy nhau, cùng nhau xé rách vật cản cuối cùng, trong phút chốc, quần áo đã được trút bỏ tới tận hông.
Da thịt phơi bày, đầu ngón tay cảm nhận rõ ràng mọi đường cong mềm mại trên cơ thể thiếu nữ, trong khoang miệng dấy lên vị máu tanh xen lẫn một mùi hương nhàn nhạt, giống như mùi vị của chén rượu Lưu Hà nàng tự tay đưa mời chàng trong đêm hội Tiên môn năm đó, nàng không biết rằng đêm đó chàng đã uống chén rượu ấy…
Đó là mùi hương của nàng ư?
Lạc Âm Phàm chợt tỉnh táo trở lại. Chàng mạnh mẽ đẩy nàng ra, lảo đảo lùi lại, đến khi tấm lưng trần trụi dựa vào một bức tường lạnh lẽo như băng, chàng mới có thể đứng vững. Một cảm giác hoảng sợ lẫn đau đớn dấy lên trong lồng ngực khiến chàng không chịu nổi mà nhắm chặt mắt lại.
Chàng đang làm gì vậy? Chàng đang làm chuyện không bằng loài cầm thú đó sao?
Lời bịa đặt vẫn thường dùng để dối mình dối người lúc này bị sự thực không chút lưu tình đánh tan nát. Tất cả những thứ mơ hồ hoặc chàng cố ý muốn chúng trở nên mơ hồ vào giây phút này đều đang trần trụi phơi bày ngay trước mắt.
Đúng vậy, chàng đối với nàng không chỉ có tình yêu say đắm mà còn có cả thứ dục vọng bất kham, đáng khinh bỉ. Dục độc, cứu vớt và trả thù thực ra chỉ là những cái cớ để chàng lý giải cho tình yêu của mình! Chàng ra sát chiêu với Cửu U chẳng qua là vì chàng thấy ghen tuông. Chàng căm hờn khi thấy nàng thân mật bên người đàn ông khác. Chàng hận bất kỳ người đàn ông nào có thể có được nàng. Duy chỉ có mình chàng có thể yêu thương nàng, cưng chiều nàng, lo lắng cho nàng, bảo vệ nàng nhưng lại tuyệt đối không thể ham muốn nàng, ôm trọn nàng trong vòng tay.
Nàng đã trải qua hai kiếp yêu say đắm nhưng đều bị chàng cự tuyệt, song chàng chưa bao giờ trách cứ tình yêu vô lý của nàng lấy một lời. Chàng luôn sẵn lòng bao dung mọi sự buông thả của nàng. Thế nhưng tình yêu nàng dành cho chàng quá lớn, quá nồng nhiệt khiến chàng không kìm nổi lòng mình mà theo nàng tiến sâu vào vũng lầy của tội lỗi, đến nỗi bất chấp luân thường đạo lý, chẳng màng đến liêm sỉ! Hóa ra hai cảm giác không thể tiếp nhận và nỗ lực gắn bó lại có mối quan hệ này, chàng không thể dễ dàng tha thứ cho mình, càng không xứng để được nàng yêu, chàng đối xử với nàng như vậy là muốn đặt tình yêu của hai người vào một nơi như thế nào đây?
Dục độc, là dục độc!
Bình thuốc kia bỗng bay lên không trung rồi hạ xuống lòng bàn tay Lạc Âm Phàm. Chàng vội đổ hết những viên giải dược còn sót lại ra tay, bất luận là nhiều hay ít, chàng dốc hết vào miệng rồi nuốt xuống.
Trọng Tử vẫn đang chìm đắm trong cảm xúc rạo rực, hoàn toàn quên mất nửa thân trên trần trụi của mình, nàng gọi khẽ: “Sư phụ!”
“Mặc vào!” Chàng khom lưng thở dốc, nghiến răng nghiến lợi thốt ra hai từ.
Đừng như vậy! Trọng Tử lắc đầu, toan bước tới gần chàng, đôi môi sưng đỏ rướm máu, tựa như một đóa hoa sắp nở bỗng phai tàn, tuy vẻ tươi đẹp đã hơi giảm sút nhưng vẫn dụ dỗ người ta đắm mình vào cõi trầm luân.
“Đứng lại!” Cánh tay khẽ giơ lên, gắng gượng ngăn nàng bằng một bức tường chắn vô hình. Chàng nhanh chóng nghiêng mặt sang một bên, gần như hét to: “Đi đi!”
Trong giọng nói luống cuống của chàng còn mang theo sự tức giận mãnh liệt.
Chàng yêu nàng, muốn có nàng, nàng đã nhìn thấu, nhưng nhìn thấu rồi thì thế nào?
Chàng đã từng cho rằng bản thân mình có thể khống chế và uốn nắn được tình cảm này, nhưng đột nhiên tình cảm ấy trở nên không thể cứu vãn được nữa. Tận mắt chứng kiến sự thất bại của mình, tận mắt thấy mình không thể khống chế được bản thân trước mặt nàng, chàng thẹn quá mà hóa giận.
Theo hướng tay chàng chỉ, Trọng Tử cúi đầu nhìn lại chính mình, nhìn thấy cơ thể hoàn mỹ đến đáng sợ của mình, nàng chợt giật thót rồi từ từ tỉnh táo lại.
Một tiếng cười đang chế nhạo nàng.
Cơ thể đã bị hủy hoại, phải dựa vào một thanh kiếm mới có thể chống đỡ được hồn phách, đến ma ngươi cũng không phải thì sao chàng có thể tiếp nhận ngươi được đây?
Là ngươi nghĩ sai rồi, tất cả chỉ vì dục độc mà ra. Kỳ thực, chàng có yêu ngươi nhưng cũng không nhiều đến mức độ đó, chẳng qua là ái dục còn sót lại trong lúc nhất thời đã bị dục độc khuếch đại lên mà thôi. Còn ngươi, tình yêu của ngươi là cái gì? Ngươi đã dùng Tiên môn và sinh linh bách tính để uy hiếp chàng, lợi dụng tình sư đồ để ép chàng, nhân lúc chàng áy náy mà buộc chàng phải tiếp nhận ngươi. Tình yêu của ngươi quá nặng nề và phiền toái đến mức có thể hủy diệt chàng, giờ chàng chán ghét và vứt bỏ ngươi thì có gì là sai trái?
Nếu tình yêu có thể gây ra cho chàng nhiều đau khổ như vậy thì nó quả là một nỗi sỉ nhục vô cùng to lớn.
Trọng Tử lặng lẽ chỉnh đốn lại xiêm y, kéo vạt áo che kín nửa cơ thể trần trụi, siết chặt như muốn che giấu tất thảy. Nàng chẳng thèm quan tâm cửa ra ở nơi nào, xoay người, bước đi xiêu vẹo, va đụng lung tung rồi cuối cùng xuyên tường rời đi.
Ngẩng mặt lên, phát hiện nàng đã đi khuất, Lạc Âm Phàm sửng sốt trong giây lát, sắc mặt trắng bệch, vội vã đuổi theo sau. “Trọng Nhi!”
Ánh trăng sáng vằng vặc, soi tỏ cả một vùng không gian rộng lớn, Trọng Tử vội vàng ngự phong rời khỏi sơn cốc, tựa như một con ruồi bị mất đầu bay loạn xạ, không định hướng, rồi nàng bỗng dừng lại, không một tiếng động, đạp xuống một ngọn cây.
“Nghiệp chướng, còn muốn chạy đi đâu?” Vài người hiện ra giữa nền trời, đó chính là Ngu Độ, Mẫn Vân Trung và vài vị chưởng môn của các phái khác, phía sau còn có mấy tên đệ tử nữa.
Kiếm trận nhanh chóng được bày ra, ánh sáng xanh và trắng lóe lên chói mắt, chẳng biết đó là pháp bảo gì. Trọng Tử cũng chẳng buồn nhìn kĩ, nàng phất nhẹ tay áo, đánh ngã vài tên đệ tử rồi nói: “Chỉ bằng trận pháp cỏn con này mà các ngươi muốn bắt được ta sao?”
Mẫn Vân Trung lấy Phù Đồ Tiết chỉ vào nàng, nói: “Tứ Ma, ngươi đã phản bội Nam Hoa, sa đọa rồi nhập ma, đến tận bây giờ vẫn không chịu hối cải, gieo gió ắt sẽ phải gặt bão.”
Trọng Tử không thèm trả lời.
Những con người dối trá này luôn miệng mắng nàng là tội ác tày trời nhưng nàng đã từng giết chết ai chưa? Những sinh mệnh đã chết trong tay bọn họ có khi còn nhiều hơn nàng gấp bội, sai lầm lớn nhất của nàng chính là mang trong người sát khí trời sinh mà thôi.
“Gieo gió thì gặt bão, ta đang chờ ngày đó đây.” Trọng Tử nhướng mày, nói. “Các ngươi đừng quên, hiện giờ bất cứ lúc nào ta cũng có thể triệu hồi vạn ma chốn hư thiên, một kiếm trận cỏn con thế này có là cái gì!”
Ngu Độ nói: “Sau ba năm, ngươi sẽ hủy diệt mọi thứ sao?”
“Giao hẹn giữa ta và hắn, thì ra các ngươi đều đã biết.” Trọng Tử cười nói. “Cũng không sao, sau ba năm, ta sẽ hủy diệt tiên giới, các ngươi sẽ được chôn chung một mồ.”
“Khốn kiếp!” Mẫn Vân Trung tức giận mắng.
Ánh sáng phát ra từ pháp bảo càng lúc càng rõ, kiếm trận bắt đầu chuyển động, Trọng Tử nghĩ nàng cần phải đánh một đòn phủ đầu, vì thế nàng giơ cả hai tay lên, đánh một chưởng về phía đông nam, nơi Anh chưởng môn của Ly Hỏa cung đang đứng. Nàng cười nhạt, nói: “Không biết tự lượng sức mình, dám đấu với ta, là các ngươi tự tìm đến cái chết!”
Không ngờ thân pháp của nàng lại mau lẹ như vậy, Anh chưởng môn không kịp né tránh, dính một đòn của Trọng Tử liền bị trọng thương, ngã lăn xuống đất.
Ngu Độ quát: “Nghiệp chướng, ngươi dám đả thương người ư?”
“Sợ cái gì chứ, lão ta vẫn chưa chết được đâu.” Trọng Tử nói với giọng bông đùa, thực sự nàng không muốn nán lại chỗ này chút nào, liền nhanh chóng bay vút ra khỏi vòng vây.
“Ngươi muốn chạy sao? Đâu có dễ dàng như vậy!” Mẫn Vân Trung thấy thế thì phi thân, thế vào chỗ trống phía đông nam của Anh chưởng môn, một lần nữa vây Trọng Tử vào trong kiếm trận.
Đây là một trong những sát trận nổi tiếng của Nam Hoa, vô cùng nguy hiểm và đáng sợ. Những ma vương tầm thường rơi vào kiếm trận này nhất định không thể thoát khỏi cái chết, nhưng kiếm trận dù có hoàn mỹ đến đâu thì cũng có kẽ hở, mà từ lâu pháp lực của Trọng Tử đã mạnh hơn rất nhiều, nàng bình tĩnh đối phó với bọn họ vài hiệp rồi mở Thiên ma nhãn, ngưng thần kiểm tra.
Kiếm trận này thật là cao minh, mấy vị chưởng môn tự mình nắm giữ trận pháp, các đệ tử hỗ trợ phía bên ngoài, họ phối họp với nhau vô cùng cẩn thận. Chỉ có phía đông nam là Mẫn Vân Trung vừa tạm thời thế chỗ, có vẻ không quen với kiếm trận này nên đó là vị trí sơ hở duy nhất. Có điểm yếu sớm muộn gì ắt cũng mắc sai lầm, mà theo như những gì nàng tính toán thì bọn họ sẽ còn hao tổn lực lượng, đợi lúc kiếm trận biến hóa sẽ lộ ra kẽ hở, lúc đó nàng sẽ liều mạng đánh Minh cung chủ một chưởng, tiếp đó sẽ đến Mẫn Vân Trung ở phía đông nam rồi mau chóng thoát thân.
Đối với một người thờ ơ với chính bản thân mình như Trọng Tử thì hiển nhiên nàng sẽ lựa chọn biện pháp đơn giản nhất chứ không phải là biện pháp tốt nhất.
Không chút chậm trễ, đầu ngón tay Trọng Tử bắn ra một tia sáng màu đỏ sậm, hướng thẳng đến góc phía đông nam.
“Trọng Nhi, dừng tay!” Lạc Âm Phàm đuổi theo đến đây, trông thấy cảnh tượng này thì hoảng hốt, vội vàng tung Trục Ba ra đỡ đòn công kích của nàng.
Mẫn Vân Trung bình yên vô sự, Trọng Tử bị buộc phải quay về trong trận, ở phía sau, Minh cung chủ nhanh tay tung chưởng về phía nàng, Trọng Tử không kịp chống đỡ, chợt nghe thấy một tiếng nổ lớn.
Lạc Âm Phàm vừa cứu Mẫn Vân Trung xong, không kịp ra tiếp chiêu, liền lấy thân mình đỡ đòn cho Trọng Tử.
Luận về thuật pháp và đối trận thì Lạc Âm Phàm là vô địch lục giới, chỉ một phần lực của chàng cũng tương đương với toàn lực của kẻ khác, nhưng một chưởng vừa rồi căn bản là lấy cứng chọi cứng, chàng lại không hề có sự phòng bị, dù gì Minh cung chủ cũng có tu vi hơn một nghìn ba trăm năm, bản lĩnh cao siêu, ban nãy còn dốc toàn lực để ra đòn, quả thật không thể coi thường.
Ngu Độ kinh hãi hét lên: “Sư đệ!”
Một người có tu vi gần một nghìn năm, thụ thương cũng không đến mức quá nặng, Lạc Âm Phàm không màng tới việc kiểm tra thương thế, nhanh chóng giơ cánh tay phải lên, rạch một đường giữa không trung, tiên lực xông thẳng đến góc đông bắc, trong chớp mắt ánh sáng phát ra từ pháp bảo tắt lịm, kiếm trận bị phá bỏ.
Trọng Tử không hề tỏ ra vui mừng, vẫn giữ thái độ lạnh lùng nhìn chàng.
“Tên nghiệp chướng này từ lâu đã không còn là đồ đệ của ngươi nữa, ngươi lấy quyền gì mà bao che cho nó?” Mẫn Vân Trung vô cùng tức giận gầm lên.
“Sư thúc sai rồi, con bé là đồ đệ của Lạc Âm Phàm ta! Con bé có tội, tự ta sẽ xử lý, nhưng muốn giết con bé thì…” Lạc Âm Phàm lau vết máu bên khóe môi, ngừng lại một chút rồi lạnh lùng thốt ra ba từ: “Giết ta trước!”
Chàng từ trước đến nay nói được là làm được, có thể thấy chàng đang quyết tâm bảo vệ Trọng Tử đến cùng, mọi người chẳng ai bảo ai, đều không dám động thủ nữa, chỉ biết quay mặt nhìn nhau.
Biết rõ tính tình của chàng, Mẫn Vân Trung cũng không muốn tranh cãi với chàng thêm nữa. Một lát sau, ông ta cười lạnh một tiếng rồi nói: “Ngươi giỏi lắm, con bé vừa ra tay hại người, ngươi cũng đã nhìn thấy rồi đấy!”
Lạc Âm Phàm nói: “Trọng Nhi chỉ muốn chạy thoát thân mà thôi, con bé không muốn giết hại sư thúc.”
“Ngươi luôn tự cho mình là đúng.” Trọng Tử bỗng lên tiếng. “Đúng là ta định giết hắn để phá trận đấy!”
Lạc Âm Phàm lắc đầu. Cái tính ngang ngược, cố chấp này, người khác có thể không biết, lẽ nào chàng không hiểu rõ sao? Tỏa hồn ti chưa tiêu trừ được, nàng đả thương ai cũng có nghĩa là đả thương chính mình, chàng cứu Mẫn Vân Trung cũng là đang bảo vệ nàng.
Chàng nhìn qua chỗ khác, lát sau nói: “Ta đưa nàng đi!”
Lời vừa dứt, tất cả mọi người lập tức choáng váng.
Đường đường là tiên minh thủ tọa, Trọng Hoa tôn giả công chính phân minh, vậy mà lại để cho đồ đệ của mình nhập ma, giờ chàng còn nói ra những lời này, bảo vệ nàng đến mức này, thật khiến người ta không sao tin được.
Dù thế nào chăng nữa cũng không thể ngờ chàng lại nói ra những lời này trước mặt bao người như vậy, hoàn toàn không coi danh tiếng của bản thân và Nam Hoa ra gì, Mẫn Vân Trung tức giận đến độ suýt ngất đi, đang định lớn tiếng quát mắng thì đã bị Ngu Độ ngăn lại. Dù sao Trọng Tử cũng đã thành Thiên ma, bất cứ lúc nào cũng có thể triệu hồi vạn ma chốn hư thiên, nếu nàng thực sự gọi chúng tới thì hậu quả sẽ vô cùng khôn lường, còn nguyên nhân tại sao nàng lần lữa chưa muốn gọi chúng thì chắc hẳn không cần phải đoán nữa. Sự việc đã đến nước này, tạm thời cần phải ổn định tinh thần nàng rồi hãy nói sau.
Trọng Tử đưa mắt nhìn chàng, ba phần bất ngờ, bảy phần thấu hiểu.
Từ “đi” mà ban nãy chàng nói biểu thị cho một lời hứa hẹn như thế nào, người khác không ai hiểu, chỉ có nàng biết rõ, bất luận là vì Tiên môn, sinh linh bách tính hay là vì cứu nàng thì chàng đã thực sự làm hết sức mình rồi. Chỉ là nếu như chàng đã không thể tiếp nhận thì cần gì phải ép buộc chính mình để sau này phải hối hận và đau khổ, sau đó là hận nàng, tất thảy những điều này là có ý gì đây?
Trọng Từ cười nhạt, nói: “Ta đã đổi ý rồi.”
Nghe nàng nói vậy, trái tim Lạc Âm Phàm bất giác chùng hẳn xuống.
Vừa rồi, khi nàng vội vã rời đi, chàng liền hiểu ra mình lại sai lầm nữa rồi, khiến nàng hứng chịu sự tổn thương không đáng có. Nàng đã bị tổn thương quá nặng nề, sợ rằng chàng không còn cơ hội để bù đắp nữa. Kỳ thực, ngay cả bản thân chàng cũng không sao hiểu rõ, tại sao chàng lại đột nhiên đáp ứng tình cảm của nàng. Vì áy náy, vì trách nhiệm hay vì nguyên nhân nào khác?
Lúc này, nhũng lời muốn nói đều bị nghẹn lại, không thể thốt thành câu. Chàng chỉ khẽ buông tiếng thở dài, ném một thứ đến trước mặt nàng.
Đó là một cây trượng ngắn nho nhỏ, dưới ánh trăng, nó tỏa ra thứ ánh sáng nhàn nhạt quen thuộc, mặc dù không diễm lệ như trước nhưng rốt cuộc đã được tái sinh, thân trượng lại căng tràn sức sống.
Người cứu nó ắt hẳn đã mất không ít tâm lực.
Sóng mắt Trọng Tử khẽ lay chuyển.
Chàng vẫn đứng đó, chờ nàng đón nhận, mong đợi nàng sẽ đón nhận.
Nàng có muốn tiếp nhận thanh trượng này nữa không?
Nàng có chấp nhận tha thứ cho chàng lần nữa không?
…
Trọng Tử lẳng lặng nhìn Tinh Xán hồi lâu, cuối cùng nàng chìa tay cầm lấy nó.
Tảng đá lớn trong lòng như vừa rơi xuống đất, Lạc Âm Phàm thầm mừng rỡ, nhưng sau đó một khắc, sắc mặt chàng bỗng biến đổi đến kinh hoàng, chàng thất thanh gọi: “Trọng Nhi!”
Ánh sáng ma quái chợt lóe lên, một tiếng kêu nhỏ vang lên thê thảm, cây trượng ngắn vốn đã yếu ớt lại một lần nữa mất đi sức sống, hoàn toàn biến thành một vật đã chết.
Nàng đã phá hủy nó! Nàng đã đích thân ra tay phá hủy nó!
“Nàng… đang làm gì vậy?” Giọng nói có vẻ hơi run rẩy, Lạc Âm Phàm không thể tin vào mắt mình, chăm chăm nhìn vào tay Trọng Tử.
“Nó sớm đã như vậy rồi, là do ngươi không chịu đối mặt với sự thực thôi.” Trọng Tử ném trả Tinh Xán cho chàng, nói. “Từ giây phút ngươi dùng Tỏa hồn ti để hủy hoại cơ thể ta, nói ta không còn là đồ đệ của Trọng Hoa cung nữa, ta và ngươi đã không còn là sư đồ nữa rồi, cho đến tận bây giờ ngươi mới muốn sửa chữa lỗi lầm của mình, chẳng lẽ chỉ vì thế mà ta nên cảm động sao?”
Lạc Âm Phàm nhìn Tinh Xán trong tay, cảm thấy kinh hồn bạt vía.
Món pháp khí chàng đích thân ban tặng cho nàng này, chàng đã phải tìm trăm phương nghìn kế mới có thể khôi phục lại linh khí cho nó, sao nàng có thể nhẫn tâm như vậy? Nàng không thể vì chàng mà quên đi những nỗi oan ức, giày vò trong lòng, nàng thực sự không thừa nhận vị sư phụ này nữa sao?
“Ngươi không cần phải áy náy, muốn ta tha thứ cho ngươi cũng dễ thôi.” Trọng Tử khẽ đảo mắt, nhìn đám người đang đứng vây quanh, hời hợt nói. “Ta có ngày hôm nay cũng là do Tiên môn các ngươi đã ép ta, chỉ cần ngươi giết chết những người kia, lấy thân tuẫn kiếm, theo ta nhập ma, ta sẽ đi theo ngươi, thế nào?”
Lời nói này quả thực quá đáng, khiến những người nghe được không khỏi cảm thấy bực mình, nhưng không một ai cảm thấy lo lắng. Nếu là người khác thì có thể sẽ làm theo những gì Trọng Tử nói nhưng chàng đường đường là Trọng Hoa tôn giả, tuyệt đối sẽ không bao giờ làm một chuyện trái với lương tâm như vậy.
“Ma nữ này lòng dạ vô cùng độc địa, còn muốn dỗ ngon dỗ ngọt người khác!” Mẫn Vân Trung quát to. “Nếu nó đã không tiếp nhận sư môn thì hộ giáo cần gì phải luyến tiếc nữa!”
Trọng Tử không để ý đến ông ta, chỉ nhìn Lạc Âm Phàm chằm chằm.
Lạc Âm Phàm không trả lời bởi vì chàng biết nàng sẽ không bao giờ thực sự để chàng làm như vậy.
“Ta nói vậy chỉ là muốn ngươi hiểu rõ, ngươi để ý đến trách nhiệm của ngươi thì ta cũng có sứ mạng của ta.” Trọng Tử cười mỉm. “Hai kiếp ân nghĩa sư đồ, những gì ta yêu, ta cầu đều không đáng giá. Bây giờ ta là hoàng hậu của ma cung, đã thuần phục Ma thần, ta cần phải mở rộng lãnh địa cho thần dân của ta. Lạc Âm Phàm, năm đó ngươi vì Tiên môn và sinh linh bách tính của ngươi mà bỏ rơi ta thì ngươi cũng nên biết, sớm muộn gì cũng có một ngày, ta cũng sẽ vì những thứ khác mà bỏ rơi ngươi. Ngươi phải bảo vệ sinh linh bách tính, ta lại muốn lục giới nhập ma, tiên và ma tranh đấu bao nhiêu năm qua, vậy hãy để chúng ta kết thúc cuộc tranh đấu này.”
Vừa dứt lời, nàng nhanh chóng giơ tay lên, hướng về phía ngực mình mà vỗ xuống thật mạnh.
Lúc ra tay đả thương Anh chưởng môn thì Tỏa hồn ti đã phát huy tác dụng, thêm một chưởng này, máu tươi lập tức ộc ra từ khóe miệng nàng, chảy xuống từng giọt, từng giọt.
Dục độc đã được giải trừ nhưng trái tim vẫn cảm thấy vô cùng đau đớn, đến mức toàn thân Lạc Âm Phàm run rẩy. Cảm giác này khiến chàng cảm nhận rõ tình yêu chân thực mà chàng dành cho nàng, khiến chàng cảm nhận được hóa ra mình cũng chỉ là một con người, hoàn toàn là một con người có thất tình lục dục.
Chàng lập tức chạy đến ôm lấy nàng.
“Trọng Nhi!” Ngoại trừ hai tiếng này, chàng không thể thốt ra được lời nào khác.
Tỏa hồn ti! Phải giúp nàng giải trừ Tỏa hồn ti!
Rốt cuộc chàng cũng nhớ ra mình nên làm gì, vội vàng cầm lấy cổ tay bé nhỏ của nàng.
Nàng dường như không cảm thấy đau đớn, cố sức đẩy chàng ra, giơ tay lau vết máu bên khóe miệng, thở dốc rồi lùi về phía sau, nói: “Chỉ dựa vào sức của bọn họ thì không thể giết được ta đâu, một chưởng này là ta trả lại cho ngươi. Lạc Âm Phàm, ngươi không cần phải thương xót ta. Tình yêu của ta, ngươi có thể không tiếp nhận, vì thế ta cũng không cần phải để tâm tới sự áy náy của ngươi. Những gì ngươi đã làm cho ta, ta đều đã trả nghĩa ân tình cho ngươi rồi. Từ nay về sau, ngươi hãy vì tiên giới của ngươi, ta cũng sẽ vì ma cung của ta, không cần phải nói về chuyện tình nghĩa gì nữa.”
Hai kiếp sư đồ sớm tối bên nhau, không ngờ cuối cùng lại đi tới con đường này, tất cả chỉ còn sót lại nỗi bi thương khắc sâu tận xương tủy. Lạc Âm Phàm bất động nhìn theo bóng lưng nàng càng lúc càng xa, trong đáy mắt chàng là một khoảng không trống rỗng, yên tĩnh đến đáng sợ.
Vong Nguyệt không còn ở trên giường đợi nàng về nữa mà đang đứng trong Ma Thần điện. Từ xa nhìn lại, hắn không khác gì một pho tượng người chết màu đen u ám, khiến cho đại điện này mất đi vẻ trống trải vốn có.
“Hoàng hậu!”
“Hôm nay Thánh quân không đến hầu hạ giấc ngủ cho ta, ta không thể ngủ được.”
“Nàng đã không giết Lạc Âm Phàm.”
“Vì sao ta phải giết hắn chứ? Ta muốn hắn tận mắt chứng kiến lục giới nhập ma.”
“Nếu nàng tin tưởng như thế thì nhất định hắn sẽ được chứng kiến thôi. Hoàng hậu đã chuẩn bị tinh thần tốt chưa?”
Trọng Tử cảm thấy bất ngờ, nói: “Ta đương nhiên chẳng làm sao cả, nhưng lúc này Tiên môn phòng thủ rất nghiêm mật, chỉ dựa vào thực lực của chúng ta, muốn tấn công lên Nam Hoa thì chưa đủ khả năng.”
Vong Nguyệt gật đầu, nói: “Trước mắt cũng chỉ còn một cách, đó là thỉnh cầu hoàng hậu triệu hồi vạn ma chốn hư thiên.”
Trọng Tử không đồng ý, nói: “Vạn ma chốn hư thiên cứ một trăm năm mới xuất hiện một lần, lúc này thời cơ vẫn chưa chín muồi, nếu triệu hồi chúng quá sớm, ngộ nhỡ Tiên môn đã chuẩn bị sẵn, lúc đó chúng ta chỉ có thể hy sinh vô ích, Thánh quân nóng vội quá!”
“Không hổ danh là con gái của Nghịch Luân, không ai có thể khinh thường nàng được.”
“Đừng nói tới Nghịch Luân nữa! Từ trước tới giờ, ta chưa từng nhìn thấy mặt mũi hắn ngang dọc ra sao, sao có thể thực sự coi hắn là phụ thân được?” Trọng Tử cười nhạt, nhìn hắn rồi nói: “Là ngươi hằng đêm dùng ma thuật mê hoặc tâm trí ta, vì vậy dạo gần đây thỉnh thoảng ta lại cảm thấy có điều gì đó bất thường.”
Vong Nguyệt không hề phủ nhận, nói: “Ma không cần phải có nhiều tình cảm.”
“Ngươi định làm gì?”
“Chỉ cần hoàng hậu dùng huyết chú triệu hồi vạn ma chốn hư thiên, sau đó giao chúng lại cho ta điều khiển, còn tất cả những thứ khác, ta tự có sắp xếp.”
Trọng Tử nở nụ cười. “Sau khi ta khiến bọn chúng nghe lệnh của ngươi, ngươi có cần đến ta nữa không?”
“Ta xin thề với Ma thần.” Vong Nguyệt cười nói. “Hoàng hậu của ta, ta sẽ chỉ dành cho nàng những thứ tốt đẹp nhất. Ta sẽ không làm hại nàng đâu.”
Trọng Tử kinh ngạc, im lặng, không nói một lời.
Vong Nguyệt nói: “Trong ma giới, không kẻ nào dám lừa dối Ma thần, nàng không tin ta ư?”
Trọng Tử trầm ngâm nói: “Ta cảm thấy rất kỳ quái, những nơi trọng yếu chốn nhân gian đều bị Tiên môn khống chế, ngươi có diệu kế gì để tấn công lên Nam Hoa?”
Vong Nguyệt nói: “Tạm thời vẫn chưa thể nói được gì.”
Trọng Tử nói: “Để ta thử nghĩ xem.”
Lúc nàng trở lại đại điện, ngoại trừ Pháp Hoa Diệt đang canh giữ ở ngoài cửa, Yêu Phượng Niên cũng đang ở đó, hỏi ra mới biết, hóa ra Vong Nguyệt cũng phái hắn tới đây để trông coi cửa điện, bọn chúng đang đứng nói chuyện phiếm. Vì bị trọng thương nên Trọng Tử cảm thấy mệt mỏi rã rời, nàng phi thẳng lên giường, mơ màng thiếp đi, không biết bao lâu sau mới tỉnh lại.
Mở mắt ra, bên ngoài đã tối, nàng lại nhắm mắt, hồi lâu sau mới mở ra, nhưng vẫn chỉ là màn đêm tĩnh lặng.
Trọng Tử cảm thấy trống rỗng, nghĩ cũng chẳng có việc gì để làm, nàng bèn ngoắc tay gọi Pháp Hoa Diệt và Yêu Phượng Niên lại hỏi: “Các ngươi đang nói chuyện gì đấy?”
Pháp Hoa Diệt và Yêu Phượng Niên liếc nhìn nhau, Pháp Hoa Diệt chắp tay, nói: “Từ lúc hoàng hậu quay về ma cung, chúng ta đều lấy làm lạ, tại sao hoàng hậu luôn lần lữa, không chịu giải trừ phong ấn cho Thiên ma lệnh?”
Trọng Tử nhìn y, ra hiệu cho y nói tiếp.
Pháp Hoa Diệt thấy thần sắc của nàng khá tốt nên tiếp tục: “Chỉ cần hoàng hậu giải trừ phong ấn cho Thiên ma lệnh, triệu hồi vạn ma chốn hư thiên, chúng ta có thể lập tức tấn công lên Nam Hoa, phá hủy cột mốc ranh giới, khiến lục giới trở thành thiên hạ của Ma tộc ta.”
Trọng Tử nói: “Ngươi muốn lục giới nhập ma đến thế sao?”
Vẻ mặt Pháp Hoa Diệt đầy thích thú, y nói: “Thân là người của Ma tộc, lẽ nào hoàng hậu không muốn lục giới nhập ma ư?”
Trọng Tử nói: “Ngươi không phải là hòa thượng sao? Sao lại thích giết chóc vậy?”
Pháp Hoa Diệt cười “ha ha” rồi nói: “Bần tăng là hòa thượng diệt Phật, từ lâu đã phản bội Tây Thiên, đương nhiên là không cần để ý tới quy tắc, luật lệ gì cả.”
Trọng Tử cảm thấy rất hứng thú, chống tay, ngồi dậy, nói: “Tại sao ngươi lại phản bội Tây Thiên?”
Nhắc tới chuyện cũ, Pháp Hoa Diệt không thể nào bình tĩnh lại được, nhưng hắn không dám cãi lại, đang định lên tiếng thì Yêu Phượng Niên đứng bên cạnh đã nhanh nhẹn trả lời thay hắn: “Hoàng hậu không biết đó thôi, nhị hộ pháp vốn thuộc Ma tộc, năm đó đi ngang qua vùng Nam Hải, hắn đã làm một số chuyện gây mất thể diện của Phật môn, vì thế bị Bồ Tát thu phục đưa đi, nhưng mới nghe tụng kinh niệm Phật có vài ngày hắn đã không chịu được mà phản bội lại Phật môn, quay về ma cung.”
Trọng Tử nhớ lại rồi nói: “Kỳ lạ thật, hành động lần này của ma giới khiến Tiên môn sốt ruột không yên, sao bên phía Phật môn vẫn chưa thấy động tĩnh gì thế nhỉ?”
Pháp Hoa Diệt khúc khích cười nói: “Phật xưa nay đều như vậy, luôn tự cho rằng không có gì là không biết, định liệu được tất cả. Theo những gì bần tăng thấy thì Phật môn toàn những kẻ cuồng vọng, hữu danh vô thực, cố làm ra vẻ mà thôi, suy cho cùng cũng chỉ biết bất lực, như thế sao có thể xứng với hai từ “Phật Tổ” được chứ?”
“Không gì là không biết ư?” Trọng Tử cười nói. “Lão biết những gì? Ngươi nói cho ta nghe vài điều xem nào.”
Pháp Hoa Diệt nói: “Lão biết cái gì, sao bần tăng có thể biết được chứ?”
Trọng Tử nói: “Nói dai nói dài, hóa ra là ngươi không biết lão ta.”
“Bần tăng là diệt Phật, đâu biết tới Phật!”
“Không biết Phật thì làm sao diệt được Phật?”
Im lặng rất lâu.
Pháp Hoa Diệt bỗng đứng dậy, chắp tay, nói: “Bần tăng phải về Tây Thiên một chuyến, xin hoàng hậu ân chuẩn.”
Trọng Tử không thèm để ý đến hắn, phất tay áo nói: “Đi đi!”
Pháp Hoa Diệt cầm lấy pháp trượng, hai tay nâng bình bát, sải những bước dài rời khỏi đại điện.
Yêu Phượng Niên ngẩn người, nói: “Không ngờ hắn thực sự ham học hỏi đến vậy.”
Trọng Tử thấy Yêu Phượng Niên không tỏ vẻ bất ngờ chút nào thì cảm thấy kỳ lạ. “Dường như ngươi biết lý do hắn rời đi?”
“Thánh quân từng nói, chỉ cần nghe hoàng hậu nói vài câu là hắn sẽ rời ma cung ngay, cho nên người mới phái ta qua đây.” Yêu Phượng Niên cười, nói. “Thế nhưng hoàng hậu không cần phải khuyên nhủ ta, ta rất hài lòng với cuộc sống ở ma cung, sống ở đây cũng không đến nỗi tệ lắm.”
Trọng Tử sửng sốt hồi lâu rồi cười rộ lên.
Cũng đúng, mỗi người có một cách sống riêng, ma cũng có ma đạo, bản thân nàng còn không cứu được chính mình thì lấy lý do và quyền lực gì để can thiệp vào cuộc sống của người khác chứ?
Nhận xét Box