Chapter 5: Giấc Mơ Kì Lạ

Chapter 5: Giấc Mơ Kì Lạ

Vừa tờ mờ sáng 23 tháng chạp, Minh đã bị cô út kéo từ trong chăn ấm ra để đi chợ sáng mua đồ cho kịp giờ cúng tiễn công công ông táo về trời. Trước đó cô út vốn muốn định là sẽ một mình đi mua nhưng do phải mua đồ cúng cho cả hai bên gia đình nên số lượng đồ cần mua tăng lên gấp đôi, khẳng định là một mình cô sẽ ôm không kể nên chỉ có thể chạy sang kéo theo Minh đi cùng.

Minh đem một loạt túi lớn túi nhỏ bày lên trên cái bàn phản đặt ở góc bếp xong thì ngồi bệt luôn xuống một bên, đầu óc cậu lúc này chẳng khác gì bị người ta gõ cho choáng váng hết cả lên. Rõ ràng chỉ là đi chợ mua đồ cúng vậy mà đã ngốn hết cả một buổi sáng, (xomtruyen.net) sớm biết vậy sáng nay cậu đã tìm đại cái lí do gì đó từ chối việc đi chợ với cô út cho lành rồi.

- Bây còn chưa vặt lá mai à? Bây không vặt lá là nó không ra hoa kịp đâu đấy! - Chưa kịp để cho Minh thở hơi lên thì giọng cô út đã văng vẳng từ bên ngoài truyền vào, một lúc sau thì thấy cô út tay xách theo vài thứ lỉnh kỉnh đi vào trong bếp.

- Qua nay con làm gì có thời gian mà vặt lá mai hả cô út, mà cô cứ thong thả đi, để mai hoặc mốt con vặt nó liền ấy mà! - Minh chống hai tay ra sau lưng, bộ dáng vô cùng mệt mỏi đáp.

- Ừ bây cứ mà để mai hoặc mốt đi, mai mốt của bây có khi là tới tết luôn rồi đó không chừng! - Cô út đặt đống túi mình vừa xách vào lên tấm phản, nhìn bộ dáng không có sức sống của Minh ngán ngẫm.

-...

- Tuổi của con đáng ra phải khoẻ mạnh hơn người lớn bọn cô chứ, sao lúc nào cũng mang bộ dáng uể oải không có sức sống vậy? - Cô út xắn tay bắt đầu phân loại các loại thực phẩm, quay sang nhìn Minh ngồi dưới đất thở không thành hơi, nói.

Con trai xêm xêm tuổi của Minh ở trong làng nếu không phải chuẩn bị lên thành phố để học đại học thì cũng ở lại làng giúp cha mẹ lo chuyện đồng áng, những thanh niên này ai nấy cũng đầy nhiệt huyết cùng sức sống tuổi trẻ. Ấy vậy mà Minh là một thanh niên sống ở nơi thành phố đầy nhộn nhịp vậy mà lại mang bộ dáng âu sầu chán nản, đúng là khiến cho người khác nhìn vào đã thấy không có lấy nữa phân sức sống và nhiệt huyết.

- Đấy là do cô không biết đấy thôi, ở chỗ con có đứa sức khoẻ chẳng bằng con nữa đấy,... - Minh thấy cô út chê cậu yếu bèn ngay lập tức thanh minh, đi đến bàn rót một ly nước lọc.

- Bây yếu như sên mà tụi nó còn không khoẻ bằng bây thì chẳng khác nào ẻo lả như con gái à? - Cô út nghe Minh nói vậy thì nổi lên hứng thú muốn trêu ghẹo thằng cháu, bèn cười nói.

- Khụ khụ khụ... cô này... khụ khụ khụ - Minh bị sặc nước.

- Thôi không nói chuyện này nữa, bây mau qua đây phụ cô làm mấy công việc lặt vặt để cô còn nấu đồ ăn cúng cho ông công ông táo nữa! - Cô út nhìn một lượt rau củ quả đã được phân loại ngăn nắp, mặc kệ thằng cháu đang ở một bên bịt miệng ho sặc sủa, sai.

- Dạ vâng, con đến đây thưa cô cô đại nhân. - Minh đặt cái ly nước không xuống bàn, đi về phía cô út và đống rau củ thịt thà của cô đáp.

- Cha bây... (xomtruyen.net) - Cô út nhịn cười, quát khẽ.

Cả một buổi chiều cô út đứng bếp chính lo phần xào nấu còn Minh thì lăng xăng trong bếp làm chân chạy vặt cho cô út, lâu lâu trong gian bếp còn vang lên tiếng cười đùa của cả hai cô cháu.

Tầm tám giờ tối, thằng Minh theo lời cô út căn dặn lúc ra về đứng trước bàn đồ cúng đặt trước bức tranh hai ông một bà, cậu vái ba vái rồi cắm ba cây nhang vào bát hương. Minh ngồi một bên đếm từng giây từng phút mong ba cây nhang kia nhanh một chút cháy hết, chẳng biết là do quá chán với cảnh canh bát hương nay là quá mệt mà Minh ngủ gục bên cạnh bàn cúng lúc nào không hay.

Trong giấc mơ Minh nhìn thấy cậu đang ngồi ở bàn cúng ban nãy, trên bàn là những dĩa thức ăn ê hề do cậu và cô út chuẩn bị, chỉ khác ở chỗ là trên bàn lúc này không có bát hương để cắm nhang, trông nó lúc này chẳng khác gì một bàn ăn bình thường. Điều đặc biệt duy nhất chính là Minh còn nhìn thấy bên cạnh mình xuất hiện ba người, trông bộ dáng của ba người kia rất quen mắt. Ấy nhưng… Minh nhất thời lại chẳng nhớ rõ mình đã gặp ba người kia ở nơi nào.

- Ông xem thằng bé này nó cúng kiếng mà đến một lời khấn lời mời cũng không có, xem coi có ra thể thống gì không? - Người đàn bà ngồi giữa hai người đàn ông, vẻ mặt giận dữ, vỗ vỗ xuống bàn, quở trách.

- Thôi thì nó trẻ người non dạ, bà chấp nó làm gì cho bực cái thân! - Người đàn ông ngồi bên trái người đàn bà cầm cây quạt mo phe phẩy muốn giúp người đàn ba xua tan cơn giận.

- Tôi ở căn nhà này bao nhiêu năm rồi, chưa bao giờ phải chịu cái cảnh này hết á. Đúng là… tức chết đi được mà! - Người đàn bà càng nói càng giận dữ.

- Ba mẹ nó hẳn là bận việc nên mới để nó về, bà là thần tiên, tuổi tác cũng lớn rồi sao lại đi chấp nhặt với một đứa nhỏ chi cho mệt. - Người đàn ông ngồi bên phải người đàn bà cũng lên tiếng can ngăn.

- Hứ… Nói đến là hai ông cứ bênh chằm chặp à, với cái tính này của thằng nhóc thì sớm muộn gì cũng gây ra chuyện tày trời cho mà coi. Hai ông cứ bênh nó đi, đến lúc xảy ra truyện rồi thì đừng có khóc lóc kêu gào vì sao này, vì sao nọ!(xomtruyen.net) - Người đàn bà tức đến nghẹn giọng, ném cho Minh từ đầu đến cuối vẫn chẳng khác gì khúc gỗ ngồi một bên nghe họ nói chuyện.

Đúng vậy, từ nãy đến giờ Minh vẫn có thể nghe rõ mồn một cuộc trò chuyện của ba người bên cạnh, song cậu dường như điều duy nhất cậu có thể làm lúc này là nghe giọng nói và cuộc trò chuyện giữa bọn họ, ngoài tai của cậu còn nghe rõ ra thì tất cả những giác quan khác trên cơ thể của cậu lại chẳng khác gì đã rơi vào trạng thái tê liệt hoàn toàn. Vậy nên, Minh không thể nhúc nhích cũng chẳng thể nhìn rõ gương mặt của bọn họ.

Nếu như cơ thể và các giác quan khác trên cơ thể Minh không rơi vào trạng thái tê liệt toàn phần thì Minh nhất định sẽ tiến sát lại gần ba người kia để nhìn rõ mặt mũi của bọn họ, cũng như để hỏi thử bọn họ là ai sao lại tự ý vào trong nhà của cậu, lại còn ngồi ở mâm cúng ông công ông táo nhà cậu mà nói ra mấy lời cậu nghe một chút cũng không hiểu kia. Đáng tiếc thay, toàn bộ giác quan cũng như cơ thể của cậu lúc này hoàn toàn đac bị đóng băng hoàn toàn.

- Bà nói sao á, tôi thấy mặt mũi nó Cũng sáng láng, hẳn là sau này có thể làm chuyện lớn. Nào có đến nổi sẽ gây ra trong tối gì cho cam! - Người đàn ông ngồi bên phía tay phải của người đàn bà nhìn Minh một cái rồi lên tiếng đáp lời.

- Rồi rồi rồi, các ông cứ chờ đó mà xem đi xem tôi nói có đúng hay không. - người đàn bà biết bây giờ mình có nói cái gì cũng không lọt vào lỗ tai của hai người kia bèn bất lực gật đầu nói.

- Không nói đến chuyện này nữa, bà mau ăn đi kẻo thức ăn nó nguội rồi con phải lên chầu trời. - người đàn ông ngồi bên trái nâng đũa gấp một cái đùi gà lớn vào bát người đàn bà, giọng điệu nhẹ nhàng ngon ngọt như đang dụ đứa nhỏ đang giận dỗi.

- Đúng rồi đấy, bà ăn đi hẵng còn đi cho kịp giờ! - người đàn ông ngồi bên trái phụ hoạ, ông ta còn không quên gắp vào bát người đàn bà mấy miếng đồ xào vẫn còn bốc hơi nóng trên bàn.

- Hứ… - người đàn bà hư lạnh sau đó mới cầm đũa lên bắt đầu ăn.

Tuy không nhìn thấy rõ mặt người đàn bà nhưng Minh lại cảm giác được ngay lúc này ánh mắt kia được nhìn thẳng vào cậu, trong ánh mắt kia dường như chứa đầy tia cảnh cáo. Lúc này, đột nhiên trong đầu Minh vang lên một giọng nữ âm trầm, nếu như Minh đoán không nhầm thì đây chính là giọng của người đàn bà ngồi giữa hai người đàn ông kia.

- Lần này ta bỏ qua, lần sau nếu còn không cúng kiếng cho đàng hoàng thành tâm thì đừng có mac trách ta sao lại không nương tay với một đứa bé! - Giọng nữ âm trầm kia cứ mãi vang vọng trong đầu Minh khiến cho cậu luôn có cảm giác âm thanh kia là từ một cõi hư không vọng đến.

Đang trong lúc mơ màng, Minh không tài nào phân biệt rõ ràng được là cậu đang ở trong giấc mơ hay những gì vừa xảy ra hoàn toàn là sự thật. Đúng lúc này giọng cô út cứ như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào người Minh giúp cho cậu tỉnh táo lại không ít

- Minh ơi con cúng ông công ông táo chưa? - Cô út vừa cúng kiếng xong xuôi ở bên nhà thì lật đật chạy sang nhà tổ bên này, (xomtruyen.net) hẳn là cô út sợ Minh ở bên này một mình thì không ổn.

Quả nhiên… Cô út chân trước chưa bước vào cửa đã nghe thấy tiếng bát đũa rơi xuống đất vỡ tan tành. Cô út còn chưa kịp tháo cái nón bảo hiểm cũ mèm trên đầu xuống thì đã ba chân bốn cẳng chạy vào trong bếp. Vừa nhìn thấy cảnh tưởng trước mắt cô út chỉ có thể sợ hãi kêu lên, nếu không phải là cô út kịp thời dừng lại thì chắc là giờ cô út đã cùng chung số phận với đống bát đũa lẫn thức ăn nằm sòng soài dưới đất rồi.

- Trời ơi đất hỡi, bây làm cái gì vậy bây? - Cô út nhìn Minh vẫn nghệch mặt đứng bên cạnh, đưa tay vỗ cái trán cái bốp, quát lớn.

- Dạ… con không… không cố ý đâu cô út, là do con ngủ quên bị tiếng cô gọi giật mình, lúc con thức dậy không may giơ tay loạn xạ nên mới làm đồ ăn rơi xuống đất thôi… - Minh nhìn cảnh tượng trước mắt, biết là lần này mình gây ra chuyện lớn rồi nên chỉ có thể lắp ba lắp bắp giải thích. Toàn thân Minh ướt sủng mồ hôi.

- Bây làm sao thế hả? Cái bàn cúng cho thần cho thánh mà bây dám ngồi ngủ một bên hay sao? Còn làm đổ thức ăn ra ngoài khi nhanh vẫn còn chưa tàn nữa. Trời ơi là trời… Bây cúng dậy rồi thánh nào thần nào độ cho bây, độ cho cái nhà này hả bây? - Cô út lần này không thèm nề hà đứa cháu trai của mình có cảm giác gì mà trực tiếp tuôn một trành vào mặt cậu.

- Con thật sự không cố ý mà! - Minh gãi gãi đầu, luống cuống nói.

- Bây không cố ý mà đã như thế này? Đợi bây cố ý thì biết như thế nào nữa? - Cô út đanh mắt nhìn Minh, cơn tức giận khi thấy cậu không nhận lỗi mà còn cố chống chế bằng mấy câu vô nghĩa.

- Con… - Minh ú a ú ớ.

- Đừng có đứng ở đó mà ú a ú ớ nữa, đi lên trên nhà đi, việc ở đây không cần bây lo nữa! - Cô út khoát tay đuổi Minh lên trên nhà.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box