Chapter 4: Về Nhà Tổ

Chapter 4: Về Nhà Tổ

Sau mười hai tiếng đồng hồ vật vã trên chuyến xe khách bất ổn thì Minh đã đặt chân xuống bến xe quê cậu. Nhìn cái bến xe động nghịt người trước mắt, Minh chỉ có thể thở ra một hơi chán nản, chẳng biết hôm nay là ngày gì mà vận rủi cứ ám theo cậu như âm hồn không tan thế không biết, đi đâu là nơi đấy đều chật cứng người chen chúc qua lại.

Nhớ đến mấy lời dặn dò của ông Hùng trước khi lên xe, Minh len lỏi qua dòng người đi ra khỏi bến xe, đứng ở một nơi quang đãng hơn cậu mới đưa mắt dao dác ngó quanh, giữa biển người mênh mông cậu chỉ cầu mong sao có thể nhanh chóng tìm thấy dáng người quen thuộc của cô út.

- Minh ơi, Minh ơi Minh... cô ở đây này! - Một người phụ nữ mặc đồ bà bà tay dài, trên đầu còn đội cái nón bảo hiểm đứng ở bên kia đường ra sức vừa gọi vừa đưa tay lên vẫy vẫy qua lại để thu hút sự chú ý của minh.

Nghe thấy có người gọi tên mình, Minh lập tức nhìn sang thấy cô út. Lúc này Minh mới khoác cặp lên vai rồi nhìn trước ngó sau để băng qua đường.

- Đi xe mệt không bây? - Cô út chân trước chân sau háo hức chạy tới chỗ Minh, hỏi.

Lúc nhỏ có một khoảng thời gian cha mẹ Minh bận rộn công việc không có thời gian chăm sóc cậu nên đã nhờ cô út lên thành phố để trông Minh giúp,(xomtruyen.net) sau đó công việc của cha mẹ ổn định hơn, cô út cũng phải về quê để lấy chồng nên Minh rất ít khi có cơ hội gặp cô. Cũng vì vậy mà tình cảm giữu cậu và cô út rất tốt, mỗi năm tết đến dù Minh không thích về quê nhưng về đến nơi gặp cô út thì Minh vẫn rất niềm nở, không hề tỏ ra khó chịu một chút nào.

- Dạ lần đầu đi nên cũng có chút mệt cô ạ, cô chờ con có lâu không? - Minh dang tay ôm lấy cô út, trên khuôn mặt chán nản mệt mỏi của cậu cuối cùng cũng xuất hiện nụ cười tươi đầu tiên.

- Ôi nơi nay có bao nhiêu chuyến xe đâu, cứ nhớ giờ canh cho chuẩn mà ra chứ chờ đợi chi hả bây. Mà mới có một năm không gặp nhìn bây lớn nhanh như thổi ấy nhỉ, suýt chút nữa thì cô cũng không nhận ra bây luôn rồ! - Cô út vỗ vỗ vào lưng Minh, cười nói.

- Chứ sao nữa cô, cháu cô 18 tuổi rồi, lớn rồi cô ạ! - Minh xắn tay áo, phô ra cánh tay có con chuột to chà bá, tự tin khoe khoang với cô út.

- Cha bây, đứng đó mà vạch áo khoe bắp tay, bây chỉ mới lớn có cái xác thôi, còn cái tâm cái trí thì vẫn nhỏ lắm con ạ! Nhanh cái chân lên xe cô chở về này! - Cô út gõ một cái bốp vào đầu Minh, thúc giục thằng cháu to xác của mình nhanh nhanh lên xe.

- Ôi cô chẳng thương cháu gì cả, mới đến đã ra tay đánh không thương tiếc rồi!- Minh xoa xoa cái đầu bị gõ, lủi thủi đi theo phía sau cô út đi đến chiếc xe máy cà tàng dựng gần đấy.

- Chẳng biết là ai không thương ai đâu ông tướng ạ, nghe cha mẹ bây bảo bây không muốn về quê sớm còn gì, có ai thương nhớ cô mà không muốn về quê thăm cô không hả? - Cô út leo lên con xe cà tàng, bắn cho thằng Minh một ánh mắt không mấy thân thiện, oán trách nói.

- Ui tại cô không biết đó thôi, tại cha mẹ cứ bắt cháu ở nhà tổ rồi còn dọn dẹo cúng kiếng nữa, mà cô biết cháu rồi đấy, cháu có bao giờ thích mấy cái đấy đâu! - Minh theo cô út leo lên con xe cà tàng, đội mũ bảo hiểm vào rồi bĩu môi đáp.

- Này, cô nói bây ăn nói cho đàng hoàng vào đấy. Ông bà mà nghe được là quở trách cho chừa cái thói bạ đâu nói đấy đấy!(xomtruyen.net) - Cô út khong mấy hài lòng khi nghe Minh nói nó không thích ở nhà tổ cũng như làm mấy việc cúng kiếng ông bà tổ tiên dịp tết.

- Dạ... - Minh ngồi sai xe thức thời nhận ra giong điệu cô út không vui nên cũng không dám nhiều lời về chuyện ban nãy nữa.

Minh không thích quê, bởi vì nơi này heo hút, lạc hậu không giống với thành phố sa hoa đầy tiện ít... nhưng có một điều Minh phải công nhận là không khí ở quê rất tuyệt vời. Ngồi trên xe máy băng qua những cánh đồng xanh rì, bên tai là tiếng gió vi vu, trước mũi là hương thơm tươi mát của cây của hoa của cỏ, tất cả những thứ đó đều tạo cho nguòi ta một cảm giác vô cùng sảng khoái.

Chiếc xe máy cà tàng đưa hai cô cháu Minh đến nhà tổ.

Trong trí nhớ của Minh thì căn nhà tổ này được xây theo lối kiến trúc kiểu năm gian và hai chái, mái lợp theo lối âm dương điển hình của các kiến trúc cổ với những hàng hoa văn hài hoà, tinh tế mang đậm giấu ấn cổ xưa. Nhà kiểu này gồm có năm khu vực chính bao gồm gian giữa là nơi thơ cúng ông bà tổ tiên và bày biện bàn ghế để tiếp khách, bốn gian kế bên thì để kê giường ngủ của cha mẹ, con cái hoặc khách khứa có qua đêm tại nhà, hai cái chài nhỏ ở đàu nhà thì dùng để đồ đạc, dụng cụ làm nông, thóc lúa,...

Trước nhà có cổng tam quan, sân trước được lót bằng gạch tàu, trang trí bằng cách chậu cây cảnh lớn nhỏ khác nhau, sau nhà là một vườn cây trái với đầy đủ loại cây khác nhau như mận, xoài, cóc, ổi, chôm chôm. Nhìn bề thế của căn nhà thôi cũng đủ biết dòng họ nhà nội Minh hồi xưa cũng là một gia đình giàu có bậc nhất trong vùng này.

Điểm đặc biệt nhất của căn nhà tổ này chính là gốc mai vàng trồng bên cạnh cửa lớn ngôi nhà. Minh từng nghe cha bảo đây là cây mai do ông cố nội để lại, tuổi đời của nó so với cha còn hơn gấp mấy lần, mỗi năm Minh về quê ăn tết đều nhìn thấy nó đã được cô út vặt lá, uốn cành gọn gàng, trên thân cây thì chi chít những nụ hoa to nhỏ khác nhau. Đến tết, cây mai kia bung nở hoa vô cùng đẹp, bông nào bông nấy đều to, vàng hoe,... không phải là nói quá nhưng Minh có thể khẳng định rằng trong vùng này cây mai trước nhà tổ của gia đình cậu chính là cây mai đẹp nhất.

- Năm nay cô út chưa vặt lá mai à? - Minh nhìn cây mai vàng vẫn đầy lá xanh, dưới đất vương vãi mấy cái lá úa lên tiếng hỏi.

(xomtruyen.net)- Ừ, năm nay cô bận quá nên không có thời gian chăm chút cho nó, bây về rồi rảnh thì ra vặt lá uốn cành cho nó đi, để đến tết nó còn nở hoa cho mà chơi tết! - Cô út lọ mọ lấy ra chùm chìa khóa trong túi áo khoác, thành thạo mở khóa cửa lớn, đáp.

- Ôi vặt hết cả đống này có mà đến tết mất! - Minh lè lười, muốn từ chối nhiệm vụ vặt lá uốn cành cho cây mai.

- Chưa chi mà đã nản rồi bây, nhìn nó vậy chứ nêu bây vặt chăm thì mất hơn có khoảng hai ba ngày thôi. Chịu khó chăm cho nó nở hoa còn có hoa mà chưng tết ông bà! - Cô út xách cái giỏ đựng thức ăn đi vào trong nhà, vừa đi vừa quay đầu nói vọng lại với Minh,

- Cô út lo cái gì, bông ở ngoài chợ người ta bán đầy cả ra đấy mà. Cứ ra ngoài đó mua mấy chậu bông thọ, bông cúc về chơi cũng như cúng tết là được rồi mà ạ! - Minh ôm theo cái cặp đựng đồ đi vào trong nhà.

- Thôi nói với bây tốn công tốt sức quá đi mất, bây cất đồ đi. Có tắm rửa thì nhanh nhanh rồi cô đưa qua nhà cô ăn cơm. - Cô út nghe ý kiến của Minh xong thì bất lực thở dài, chẳng buồn nói thêm lời gì với thằng cháu.

- Dạ! - Minh nào có thấu hiểu cho nỗi lòng cô út, cậu cứ thế mà ôm theo cái cặp đồ của mình đi thẳng vào gian thứ ba, nơi mà năm nào về quê cậu cũng ngủ lại.

Bình thường cô út có thời gian thì cũng sẽ ghé qua đây để dọn dẹp nên căn nhà tổ này rất sạch sẽ. Minh quẳng luôn cái cặp đồ lên giường, ngã luôn người xuống cái nệm dày cộm mà mấy năm trước nó nằng nặc đòi cha đi chợ mua cho bằng được, mùi xà phòng của chăn ga gối nệm còn rất mới, hẳn cũng là cô út tranh thử giúp cậu giặt giũ trước khi cậu về đây mà.

Đi cả một chặng đường dài nên Minh rất mệt, vừa đặt lưng xuống nệm cậu đã có cảm giác hai mí mắt nặng trĩu đã sắp sụp xuống đến nơi, lúc Minh đã bắt đầu thiu thiu ngủ thì giọng cô út từ ngoài lại truyền đến.

- Minh ơi, cất có mấy bộ đồ mà sao lâu thế bây? Nhanh lên nào!

Minh choàng tỉnh phóng xuống giường, lật đa lật đất lấy bộ đồ trong cái cặp vừa bị cậu quăng không thương tiếc chạy vọt ra ngoài.

- Cô út chờ cháu lát nha, (xomtruyen.net) cháu đi rửa mặt thay đồ cái ra ngay ấy mà! - Minh phóng thằng vào nhà tắm.

- Cái thằng này... đúng là hết nói nỗi mà! - Cô út nhìn Minh dùng tốc độ tên lửa phóng vào nhà tắm thì lắc đầu ngán ngẩm.

Đợi Minh tắm xong thì hai cô cháu lại đèo nhau trên con xe cà tàng đi qua nhà cô út để ăn cơm trưa. Cô út hiện tại vẫn đang sống chung với gia đình bên chồng nên trong nhà ngoài chồng con cô ra thì có ca cha mẹ chồng của cô nữa.

Người dân ở quê mà, thấy khách đến nhà chơi thì mứng lắm, nhất là cha mẹ chồng cô út khi thấy thằng Minh cao ráo đẹp trai thì rất thích, hai ông bà cứ tíu tít thay phiên nhau hỏi thăm Minh hết chuyện này đến chuyện kia, hỏi từ sức khỏe cha mẹ đến chuyện làm ăn, hỏi luôn cả thành tích học tập của cậu.

Ngoại trừ những câu liên quan đến thành tích học tập thì hầu như những câu hỏi khác Minh đều trả lời rất tốt, chuyện này cũng không trách Minh được, chẳng lẽ bây giờ cậu lại thành thực tới mức kể cho ông bà nghe về thành tích học tập không có gì đáng tự hào của câu hay sao, như thế cũng là quá mất mặt chết đi được.

Cha mẹ chồng cô út cứ hỏi mãi cho đến khi chồng cô út là dượng út nhắc nhở hai ông bà là đến giờ cơm rồi, ông bà đừng có hỏi nữa để cho cháu nó còn ăn cơm thì hai ông bà mới chịu thôi không hỏi nữa. Ngồi vào bàn cơm, cha mẹ chồng cô út liên tục gắp thức ăn cho Minh, vừa gắp còn vừa bảo cậu phải ăn cho nhiều vào mới có sức học, mới có thể thành người.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box