Chapter 4: Linh phù bát quái, roi cá đuối

Chapter 4: Linh phù bát quái, roi cá đuối



Trong lúc Loan đang ra sức vật lộn với ba người đàn ông thì thầy Tám đã nhanh tay lấy ra một cuộn chỉ ngũ sắc quấn quanh người của Loan vài vòng. Miệng thầy lầm rầm niệm chú. Loan gồng người lên. Tiếng phừn phựn của từng sợi chỉ ngũ sắc bị đứt vang lên khe khẽ. Rồi chẳng mấy chốc mà toàn bộ dây chỉ ngũ sắc đã đứt hết. Thầy Tám chỉ kịp hét lên kêu mọi bỏ chạy ra ngoài.

Loan lúc này chẳng khác gì một con thú dữ cứ nhằm thẳng hướng thầy Tám mà lao tới, như muốn ăn tươi nuốt sống thầy vậy. Thầy Tám cũng nhanh chân lùi lại thủ thế. Vừa lùi thầy vừa lấy ra một tấm gương bát quái rồi cắn ngón tay trỏ của mình, sau đó dùng máu vẽ một tấm linh phù lên trên đó. Chiếc gương bát quái trên tay thầy Tám phát ra một luồng hào quang màu vàng rực rỡ. Khi Loan vừa xông tới cũng là lúc chiếc gương được thầy đưa ra trước mặt. Nhìn thấy mình trong gương, Loan lại hét rú lên một cách đầy đau đớn rồi lăn lộn trên đất. Một làn khói trắng mỏng bay lên từ phía đỉnh đầu cô.
Thầy Tám chớp lấy thời cơ khi vong hồn kia đang hoảng loạn nên lấy roi cá đuối mà vụt đen đét vào người Loan để thị uy. Cái vong người Tàu cùng lúc bị chiếc gương bát quái công kích và bị roi cá đuối đánh nên gần như sắp bị đánh bật ra khỏi thân xác của Loan. Lúc này thì nó đã nhận ra được sự lợi hại của thầy Tám. Nó xua tay tỏ ý xin thầy Tám đừng đánh nữa rồi cất giọng van xin:

- Đừng đánh nữa…Ta đau quá…để ta nói…Ta là cái vong người Tàu ở mảnh đất cuối làng.

Thầy Tám nghiêm giọng quát lớn:

- Đúng là cái loại thân lừa ưa nặng. Cứ phải ăn no đòn thì mới chịu nói. Thế bây giờ nói đi, Tại sao chết lâu rồi mà không đi đầu thai hả?

- Ông không biết đâu. Ta khổ lắm. Ta chết bất đắc kì tử nên hồn vẫn chưa siêu thoát được. Ta đang đợi người có nhân duyên với mình đến siêu độ. Đó là một ông thầy từ bên Tàu sang.

- Thế tại sao ngươi cứ nhất định đòi chiếm giữ thân xác cô gái này?

- Ta xa quê lâu rồi! Nhớ nhà quá... gặp được cô em xinh đẹp này đi qua nên muốn kết nghĩa phu thê…
Thầy Tám nghe cái vong nói chuyện vô lý như vậy thì không giấu nổi sự bực tức mà gằn lên:

- Vớ vẩn. Người và ma làm sao lại lấy nhau được. Chưa kể cô gái này đã có nơi có chốn, ngươi làm thế khác gì cướp vợ người ta!

Vong ma tên người Tàu gân cổ lên cãi lại:

- Ai bảo thế. Hôm nay mới chỉ về ra mắt thôi. Chưa cưới hỏi gì cả. Ba mươi chưa phải là tết đâu đấy!
- Lại còn già mồm nữa hả? Dù sao thì ngươi cũng chỉ là một hồn ma. Không thể nào lấy người sống được. Khôn hồn thì thoát ra khỏi thân xác cô ấy rồi quay trở về đợi ông thầy kia đến siêu độ cho ngươi. Nếu không thì ta sẽ đánh cho tan hồn nát phách ngay bây giờ!

- Tôi xin thầy. Để cho tôi và cô ấy ở với nhau hết đêm nay, sáng mai gà gáy tôi xin đi ngay!

Thầy Tám lại giơ roi cá đuối lên như để đe dọa rằng nếu cái vong không xuất ra thì sẽ đánh tiếp. Cái vong ấy lại mượn xác Loan mà xua tay:

- Thầy đừng đánh nữa. Tôi sẽ xuất ra. Nhưng xin thầy hãy để cho cô ấy tiễn tôi ra ngõ nhé.

Thầy Tám lần đầu tiên gặp phải một con ma cù nhầy đến như vậy, ông không giữ được bình tĩnh nữa mà quất luôn cho một nhát:

- Còn không biến luôn đi. Ông điên lên lại đánh cho nát người bây giờ.

Loan lại giãy nảy người lên rồi chầm chậm bước ra ngoài, vừa đi vừa đấm vào ngực thùm thụp tỏ vẻ luyến tiếc lắm. Dũng thấy vong ma kia cứ mượn xác Loan tự đấm vào ngực mình như thế thì xót lắm, cậu khẽ ghé vào tai thầy Tám mà năn nỉ:

- Thầy ơi, Thầy ngăn nó lại đi. Nó cứ đấm ngực người yêu con thế kia thì còn gì là ngực nữa hả thầy?
Thầy Tám khẽ quắc mắt:

- Thế cậu lại muốn ta dùng roi cá đuối đánh cho nó nát người hay sao?

Dũng nghe thấy thầy Tám nói thế thì vội im bặt. Dù xót người yêu lắm nhưng xem ra thà để cho Loan tự đấm vào người còn hơn là để thầy Tám dùng roi cá đuối quật thẳng tay. Loan đi trước, thầy Tám và gia đình Dũng theo sau. Ra đến ngõ thì Loan khóc như mưa, đưa tay vuốt má, vuốt tóc như thể mấy anh lính mới chia tay người yêu vậy.

Thầy Tám lại giơ roi lên quát:

- Cô ấy đã tiễn ngươi ra cổng rồi. Còn không thoát ra.

Loan đưa ánh mắt đỏ rực, đầy căm giận nhìn về hướng thầy Tám và gia đình Dũng rồi cô rùng mình một cái, từ từ ngã gục xuống. Một bóng trắng thoát ra từ đỉnh đầu của cô rồi trong thoáng chốc tan biến vào màn đêm.

Dũng vội lao đến đỡ người yêu dậy. Ông bà Mộc cũng chạy tới chỗ Loan. Thầy Tám lên tiếng trấn an mọi người:

- Mọi chuyện ổn rồi. Cái vong kia đã xuất ra khỏi người cô ấy. Bây giờ hãy đưa cô ấy vào nhà nghỉ ngơi, rồi đun nước gừng nóng cho uống. Tôi đảm bảo một lát sau sẽ tỉnh lại thôi.

Nghe lời thầy Dũng bế Loan vào nhà rồi đặt lên giường. Tranh thủ chưa ai vào nhà, Dũng vạch ngay áo Loan lên thì thấy những vết roi vừa nãy bây giờ đã sưng lên thành những con lươn to đùng, đỏ rực. Chỗ ngực bị đấm nhiều cũng đỏ ửng cả lên. Cậu khẽ rít lên mà chửi cái vong thằng Tàu:

- Mày mà là người thì ông đánh cho nhừ đòn. Da thịt người yêu ông mềm mại thế này mà mày vày nhão cả ra. Đồ chó chết!

Bà Mộc cũng chạy vào bếp đun nồi nước gừng. Anh em ông Mạnh mời thầy vào nhà uống nước để cho gia đình gửi lời cảm ơn. Vừa đi được vài bước, như sực nhớ ra điều gì, thầy Tám quay sang nói với ông Bảo:

- Bác lấy bát gạo, bát muối đem ra rải trước ngõ để tống tiễn tất cả những thứ không sạch sẽ đi nhá.
Ông Bảo nhanh chóng làm theo lời thầy Tám dặn rồi đi vào nhà tiếp thầy. Đúng như lời thầy Tám nói, sau khi Loan uống được một cốc nước gừng thì một lúc sau cô ấy tỉnh lại. Tuy con dâu tương lai đã tỉnh lại, nhưng ông Bảo vẫn chưa hết băn khoăn, ông dè dặt hỏi thầy Tám:

- Liệu cái vong thằng người Tàu kia có quay lại quấy nhiễu con bé nữa không hả thầy?

Thầy Tám vuốt chòm dâu rồi cười khà khà:

- Ông yên tâm đi. Ta đã sai một đám âm binh canh giữ xung quanh mảnh đất đó cho đến khi lão thầy Tàu sang độ cho nó rồi. Từ giờ đến lúc đấy, Nó mà dám thò mặt ra ngoài thì âm binh của ta ăn tươi nuốt sống nó ngay.

Đến lúc này thì gia đình ông Bảo mới thực sự thở phào nhẹ nhõm, sai Dũng chở thầy Tám và bác Mạnh về nhà nghỉ ngơi. Bà Mộc vào giường trông Loan.

Đến hôm sau mọi người hỏi Loan có nhớ chuyện gì đã xảy ra đêm qua hay không thì cô chỉ lắc đầu. Chỉ nhớ lúc đi qua ao thì thấy có một cái bóng trắng bay đến gần mình rồi cô chẳng còn biết gì nữa. Lúc này mọi người mới kể lại mọi chuyện cho cô nghe. Loan sợ hãi lắm. Thì ra ngay từ sáng hôm qua, lúc sang nhà bác cả, cô đã vô tình lọt vào mắt xanh của con ma người Tàu kia, đến đêm lại đi qua đó nên hắn ta mới có cơ hội nhập vào cô. Những vết roi trên người cô vẫn còn hiện lên khá rõ, nhưng cũng không thấy đau rát, khó chịu gì.

Sau khi nói cho cô biết chuyện, thấy Loan cũng đã khỏe lại, Dũng xin phép bố mẹ chở Loan về lại thành phố. Một thời gian sau thì cái vong tên người Tàu kia cũng được một ông thầy trong lúc hành đạo đi qua rước về bên Tàu. Đến bây giờ thì Dũng và Loan đã thành vợ chồng và có một thằng cu kháu khỉnh, nhưng mỗi khi nhắc tới chuyện về quê ra mắt nhà người yêu thì Loan không khỏi rùng mình. Và cũng kể từ ngày đó cô chưa một lần dám đi qua đó thêm một lần nào nữa.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box