Chapter 36: Tuyết ở Thiên Sơn
Y phục trắng tinh bị máu nhuộm thành màu đỏ hồng nhưng cảm giác đau đớn dữ dội đang dần thuyên giảm, Trọng Tử nhanh chóng phát hiện sư phụ đang truyền linh lực cho mình, một cảm giác ngọt ngào, ấm áp dần lan khắp cơ thể.
Trong trí nhớ, sư phụ chưa từng ôm nàng.
Cảm giác này thật yên ả, khoảnh khắc nàng nhìn thấy chàng, mọi nỗi sợ hãi trên đời này tựa hồ đều tan biến.
Mùi hương trên cơ thể sư phụ thơm xiết bao… Trọng Tử nhẹ nhàng hít một hơi, lúc mở mắt ra liền nhìn thấy đường nét hài hòa trên chiếc cằm của chàng, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, vài lọn tóc đen nhánh rủ xuống trước mặt nàng. Không hiểu sao, Trọng Tử bất giác cảm thấy xấu hổ, liền vội vàng giấu cả khuôn mặt vào ngực chàng, rầu rĩ khẽ gọi một tiếng: “Sư phụ!”
Không có tiếng đáp lại. Sư phụ đang tức giận sao? Trọng Tử hé miệng, nhẹ giọng nói: “Đệ tử biết sai rồi, xin sư phụ đừng nóng giận!”
Luôn miệng nói biết sai, biết sai, thế mà toàn làm những việc khiến chàng phải sợ hãi! Lạc Âm Phàm vốn định quở trách nàng một trận nhưng thấy nàng đau đớn vì bị trọng thương thì chẳng còn tâm trí nào mà mắng mỏ nữa. Chàng đành giả vờ ra vẻ lạnh lùng.
“Sư phụ?”
“Sư phụ!”
…
Cơn đau trong lồng ngực chợt trào lên, Trọng Tử ho khan dữ dội.
Cánh tay chàng càng siết chặt, rốt cuộc LạcÂm Phàm cũng cúi đầu nhìn nàng, áy náy nói: “Về đến nhà rồi hãy nói.”
Trọng Tử chớp mắt, nói: “Chỉ cần sư phụ không tức giận thì đệ tử cam tâm chịu phạt.”
Lạc Âm Phàm nghiêm khắc nói: “Trước khi bế quan, vi sư đã dặn dò ngươi thế nào, sao còn tự ý chạy ra ngoài?”
“Đệ tử tự ý đi ra ngoài khiến sư phụ lo lắng, như vậy là chưa ngoan.” Hai năm qua, Trọng Tửđã sớm học được cách ứng phó linh hoạt trước mặt chàng. Nàng nhìn Lạc Âm Phàm, nghiêm túc nói: “Sư phụ nói đệ tử phải bảo trọng, vậymà đệ tử lại để mình bị trọng thương, như vậylại càng không ngoan.”
Tiểu đồ đệ này đúng là vừa đáng giận vừa đáng yêu! Lạc Âm Phàm nhanh chóng nhìn sang chỗ khác, không biết phải nói thế nào, cuối cùng đành buông tiếng thở dài.
Sư phụ cũng có lúc đỏ mặt sao? Trọng Tử cười thầm, vươn cánh tay ôm lấy cổ chàng, nũng nịu: “Sư phụ không muốn đệ tử bị thương nhưng người cũng không muốn đả thương người khác mà!”
Lạc Âm Phàm thản nhiên gỡ tay nàng ra khỏi cổ mình. “Đúng là ngươi không nhớ những gì vi sư đã dặn, phạt ngươi về nhà đóng cửa sám hối nửa năm!”
“Đệ tử không dám ạ!” Trọng Tử lại vùi mặt vào ngực chàng, nhịn cười đến độ ngực rung lên khiến vết thương đau hơn, nàng bật ra tiếng rên rỉ.
Nàng bị trọng thương, sư phụ đau lòng vì nàng còn không đủ, sao có thể trách phạt được chứ? Bắt nàng đóng cửa sám hối chẳng qua là muốn nàng ở nguyên trong phòng tĩnh dưỡng mà thôi.
Lạc Âm Phàm quả nhiên dịu giọng, nói: “Nguyên khí đã bị tổn thương, đừng nên nói nhiều quá!”
“Sư phụ, hình như chúng ta không phải đang quay về Nam Hoa?”
“Chúng ta đến Tiểu Bồng Lai.”
“Tới đó làm gì ạ?” Trọng Tử ngạc nhiên.
“Không nói nhiều nữa.”
…
“Sư phụ có mệt không?”
“Không nói nhiều nữa!”
“Đệ tử không nói nữa”
“Lần sau không được tự ý chạy lung tung nữa!”
“Đệ tử biết rồi ạ!”
…
Cho dù có tức giận hay giả vờ lạnh lùng đi chăng nữa thì đều đã bị gió cuốn trôi đi hết, khuôn mặt tuấn tú lấy lại vẻ dịu dàng, ẩn hiện nụ cười mỉm tràn ngập tình yêu thương.
Vĩnh viễn ở lại Tử Trúc phong, vĩnh viễn đừng nhớ gì nữa, vĩnh viễn là sư đồ như vậy, để nàng có thể trưởng thành một cách bình an dưới vòng tay che chở của chàng, hồn nhiên vùi mặt vào ngực chàng làm nũng, vô tư sống những tháng ngày tươi đẹp.
Khung cảnh trong giấc mơ rất rối loạn, kỳ quái, rất nhiều khuôn mặt không ngừng hiện lên trước mắt Trọng Tử, có cha mẹ, Vong Nguyệt, Tần Kha, Yên Chân Châu, Ngu Độ, Mẫn Vân Trung, còn có rất nhiều, rất nhiều người trông thì quen đấy mà nàng không nhớ nổi là ai… Thế nhưng trong giấc mộng đã xảy ra chuyện gì thì sau khi tỉnh lại nàng không còn nhớ nữa, chỉ nhớ duy nhất một điều, đó là gương mặt lãnh đạm quen thuộc cùng đôi mắt trìu mến luôn vì nàng mà chất chứa âu lo.
Gian phòng này thực sự rất đẹp, tấm màn trướng bằng lụa như một dải mây ngũ sắc, chiếc giường cũng rất êm, được chạm khắc vô cùng tinh xảo.
Vòng tay ấm áp, êm dịu không còn nữa.
Sư phụ đâu rồi? Trọng Tử đang định cất tiếng gọi chàng thì bên ngoài mơ hồ vọng vào tiếng nói chuyện. Nàng vội ngồi dậy, cắn răng kìm nén cơn đau trong lồng ngực, chậm rãi bước xuống giường, gắng sức lết ra phía ngoài.
Cảnh tượng ngoài cửa phòng như chốn tiên cảnh vậy. Sương mù mịt mùng giăng khắp lối, các loài chim đua nhau hót ríu rít, dưới mặt đất, trăm hoa khoe sắc, những nhánh cây kết trái non mơn mởn, hương thơm ngào ngạt, thấm vào tận tâm can người thưởng thức.
Dĩ nhiên, lọt vào mắt Trọng Tử trước tiên vẫn là bóng hình mặc áo trắng kia, chiếc áo trắng tựa tuyết như hòa làm một với cảnh sắc nơi đây. Chàng đang quay lưng về phía nàng, đứng bên cạnh chàng là một vị cô nương. Nhìn nghiêng một bên mặt thì thấy cô nương ấy còn rất trẻ, da trắng, môi đỏ, khoác trên mình bộ xiêm y màu xanh lá dài quét đất giống hệt một đóa sen nở giữa những chiếc lá, miệng cười chúm chím, vừa đoan trang vừa dịu dàng, toát lên vẻ nhân từ, bao dung, giống hệt Quan Thế Âm Bồ Tát ở Nam Hải như người ta vẫn đồn đại.
“Vết thương của con bé khá nghiêm trọng, căn cơ đã cạn kiệt, may mà trên đường tới đây có tôn giả truyền linh lực cho, nếu không chắc chắn đã để lại di chứng đáng ngại rồi, có điều có một số vị thuốc hơi khó kiếm, cần đợi thêm một thời gian nữa.”
Lạc Âm Phàm yên tâm, gật đầu. “Hai sư đồ ta phải quấy rầy tiên tử vài ngày rồi.”
“Trước mặt Vân Cơ, tôn giả cần gì phải khách khí như vậy? Chỉ là con bé bây giờ không thể tự vận chân khí và nguyên thần, hoàn toàn phải nhờ tôn giả giúp con bé tiếp thêm linh lực.”
“Hôm nay tiên tử đã vất vả cả ngày rồi, nàng nên nghỉ sớm đi!”
“Vân Cơ không sao ạ!” Vị cô nương đó cụp mắt, mỉm cười, sau đó lại lắc đầu, nói: “Nghe người ta gọi con bé là Trọng Tử, tôn giả như vậy là có ý gì ạ?”
…
Câu chuyện của hai người họ hầu như đều xoay quanh Trọng Tử, không thấy nói sang chuyện khác, song Trọng Tử nghe mà lòng đầy hờn giận, ngón tay bất giác bấu chặt vào khung cửa. Cô nương đó chính là Vân tiên tử ư? Đệ nhất mỹ nữ, y thuật ưu việt trong tiên giới mà người ta vẫn thường đồn đại – Trác Vân Cơ đó sao?
Không thể phủ nhận, Trác Vân Cơ quả nhiên xinh đẹp tuyệt trần, là tiên tử xinh đẹp nhất mà Trọng Tử từng gặp, vừa dịu dàng vừa lương thiện, thật ra Trọng Tử cũng có thiện cảm với nàng ấy. Nhưng thiện cảm đó chỉ có khi Vân tiên tử không đứng bên cạnh sư phụ, không nhìn chàng bằng ánh mắt đó. Ánh mắt ấy Trọng Tử đã thấy nhiều rồi, nhất là khi ở bên cạnh Tần Kha. Tần Kha vốn xuất sắc, có rất nhiều cô nương vây quanh, họ đều nhìn hắn bằng ánh mắt đó. Trọng Tử không thể nói rõ cảm giác đó như thế nào nhưng có người nhìn sư phụ bằng ánh mắt như vậy khiến nàng cảm thấy vô cùng buồn bực.
Tiên môn cho phép các đệ tử lập thất, sư phụ vẫn còn độc thân, có tiên tử thích cũng chẳng có gì là kỳ quái, chỉ có điều từ trước tới nay Trọng Tử chưa từng nghĩ chuyện này sẽ thực sự xảy đến, dù sao thì nàng vẫn luôn tôn kính sư phụ như một vị thần, một vị thần cao cao tại thượng, không gì sánh được. Chàng bảo vệ Tiên môn, cai quản bách tính, chỉ cần trong đầu nàng phảng phất một vài ý niệm nào đó liên quan tới chuyện tình yêu nam nữ của sư phụ, nàng liền có cảm giác như vậy là không còn tôn trọng chàng.
Hằng ngày nàng vẫn luyện công từ sáng sớm tới tận đêm khuya, sư phụ vẫn thường nói với nàng: “Nên nghỉ ngơi sớm đi!” Thế mà giờ phút này, chàng lại nói câu đó với người khác, dù hiểu rõ đó chỉ là lời nói khách sáo thông thường nhưng Trọng Tử vẫn cảm thấy chua xót.
Trọng Tử biết suy nghĩ của mình rất tức cười, rất trẻ con, thế nhưng nhìn thấy Trác Vân Cơ càng lúc càng tới gần sư phụ, nàng bèn cắn chặt môi, cố gắng tựa người vào khung cửa, rên một tiếng khiến hai người đang đứng phía bên kia đều xoay người lại nhìn.
“Trọng Nhi?” Lạc Âm Phàm nhíu mày.
Trọng Tử khẽ giọng gọi: “Sư phụ!” rồi lảo đảo như chực ngã.
Sắc mặt nàng vốn rất xấu, hơn nữa, trong lòng nàng lại đang đau xót vô hạn, vì thế, Lạc Âm Phàm không hoài nghi, bước nhanh tới, ôm lấy nàng, dìu nàng đến bên giường, vừa truyền linh lực cho nàng vừa buông lời trách cứ: “Lại không nghe lời sư phụ rồi, còn muốn chạy lung tung ư?”
Trọng Tử quay mặt đi, nói: “Đệ tử không thấy sư phụ đâu, tưởng sư phụ đã bỏ đệ tử mà đi.”
Sắc mặt Lạc Âm Phàm dịu hẳn xuống, chàng nói: “Vết thương của người chưa khỏi hẳn, vi sư sao có thể đi được chứ?”
Trọng Tử không nói nữa nhưng trong lòng vui sướng.
Trác Vân Cơ cũng vào theo, kiểm tra thương thế của Trọng Tử một hồi rồi an ủi: “Không sao, chỉ là do đi lại nên tác động vào vết thương thôi, tôn giả không cần quá lo lắng.”
Không đợi Lạc Âm Phàm trả lời, Trọng Tử cảm tạ: “Lần này Trọng Tử bị thương khiến sư phụ phải lo lắng quá nhiều rồi, đa tạ tiên tử đã cứu giúp.”
Trác Vân Cơ có vẻ hơi sửng sốt rồi mỉm cười gật đầu, quay sang Lạc Âm Phàm nói: “Hôm trước tiểu nữ mới luyện được một lò đan dược, có thể hóa giải mười loại ma dược khác nhau, tiên tử muốn mời tôn giả qua xem.”
Lạc Âm Phàm hiển nhiên rất tán thưởng, quay sang nhìn Trọng Tử.
Trác Vân Cơ nói: “Tiểu nữ đã dặn Đổng Nhi trông nom việc bên này rồi, tôn giả không cần lo đâu ạ!”
Trọng Tử đâu dễ dàng bằng lòng để Lạc Âm Phàm rời đi liền kéo tay áo chàng. “Sư phụ!”
Trong lòng biết rõ tiểu đồ đệ rất ít khi làm nũng, Lạc Âm Phàm cảm thấy hơi xấu hổ, nhìn đôi mắt phượng tràn đầy vẻ tủi thân, nghĩ rằng vết thương nghiêm trọng nhất định khiến nàng khó chịu, liền mềm lòng nói: “Trời tối rồi, ngày mai ta sẽ giúp tiên tử kiểm tra đan dược vậy.”
Trác Vân Cơ cũng không gượng ép, gật đầu nói: “Vậy tiểu nữ ra ngoài chế thuốc.”
Gian phòng chỉ còn lại hai sư đồ họ và một tiểu dược đồng. Trọng Tử rất sợ chàng bỏ đi, vin vào việc mình bị thương mà níu kéo chàng không buông, vừa nằm lên giường được một lúc, nàng đã làm mặt đau đớn rồi luôn miệng rên rỉ, cho đến khi chàng phải dựng nàng dậy, ôm vào lòng, lúc ấy nàng mới im lặng. Tiểu dược đồng không có việc gì làm, liền cáo lui.
Thấy nàng lăn qua lăn lại như vậy, Lạc Âm Phàm cũng không muốn rời đi, nhân cơ hội mà dạy bảo nàng: “Lần này trở về, ngươi còn dám làm liều nữa không?”
Trọng Tử trầm mặc giây lát, ngẩng mặt nhìn chàng, nói: “Tư Mã Diệu Nguyên chủ động xin đi đánh yêu cứu bách tính, đệ tử không muốn thua kém tỷ ấy. Đệ tử sẽ không làm gì khiến người thất vọng giống sư tỷ đâu.”
Nàng làm những việc này vì lý do đó ư? Lạc Âm Phàm trầm tư suy nghĩ.
“Sư phụ không tin đệ tử sao?”
“Sư phụ tin.” Đương nhiên là chàng tin, nàng chưa từng khiến chàng thất vọng.
Nhìn thấy vẻ đau xót ánh lên trong đôi mắt chàng, Trọng Tử càng đau lòng, lấy hết dũng khí nói: “Chuyện của sư tỷ cũng không phải lỗi của sư phụ. Tuy tỷ ấy đã phạm sai lầm, bị trục xuất khỏi sư môn nhưng bây giờ bên cạnh sư phụ vẫn còn có đệ tử cơ mà.”
Lạc Âm Phàm không nói gì.
Trọng Tử hơi do dự, kéo tay chàng, nói: “Sư phụ!”
Lạc Âm Phàm cúi đầu nhìn đôi mắt trong sáng, ngây thơ đó. Lát sau, chàng nhìn đi chỗ khác, nói: “Vi sư vẫn chưa trục xuất tỷ ấy khỏi sư môn.”
Trọng Tử đột nhiên muốn bật khóc.
Phạm phải tội lớn, bị trục xuất khỏi sư môn, vì sao sư phụ vẫn còn yêu mến tỷ ấy đến vậy? Bản thân nàng cũng đã rất cố gắng, chẳng lẽ vẫn có điểm thua kém tỷ ấy sao? Sư phụ cũng đã từng ôm “Trọng Nhi” kia như thế sao?
Lạc Âm Phàm thấy nàng lại đau thì thốt lên: “Trọng Nhi?”
Trọng Tử lập tức cảm thấy hối hận. “Không sao đâu, đệ tử không thấy đau.”
Nàng thực sự rất ghen tỵ nhưng bây giờ chàng đang vì nàng mà căng thẳng, lo lắng. Nếu tình yêu của chàng có thể dành cho nàng thì hãy cứ để nàng thay thế “Trọng Nhi” đó đi, nàng sẽ luôn hiếu kính với chàng, phụng dưỡng chàng.
Trọng Tử im lặng, dựa vào lòng Lạc Âm Phàm.
Lạc Âm Phàm lại đang nghĩ tới một chuyện khác, liền mở miệng nói: “Sao ngươi lại quen biết Cửu U vậy?”
Chuyện Vong Nguyệt chính là Ma tôn Cửu U, Trọng Tử cũng rất bất ngờ, thầm nghĩ quả nhiên sư phụ đã phát hiện ra, cũng may việc này không có gì phải giấu giếm, vì vậy nàng liền kể lại chuyện năm xưa: “Đệ tử tưởng hắn cũng chỉ là thường dân, qua sự việc này mới biết hắn đã lừa gạt đệ tử. Những người chỉ đường cho đệ tử năm ấy có lẽ cũng là do hắn đã sắp đặt từ trước, bọn họ cố ý chỉ sai đường khiến đệ tử đến muộn không thể đến Nam Hoa bái sư, có thể thấy là hắn không có ý tốt.”
Không phải là hắn không muốn để nàng tới được Nam Hoa mà là để nàng đến muộn, đúng lúc gặp chàng đang quay trở lại Nam Hoa, khiến chàng thu nhận nàng làm đồ đệ, những việc này đều là mưu mô xảo quyệt của hắn. Lạc Âm Phàm không nói thêm, chỉ nhắc nhở nàng: “Đã hiểu rõ rồi thì lần sau đừng gặp hắn nữa!”
Đệ tử Tiên môn mà có quan hệ với Ma tôn thì vô cùng nguy hiểm, nếu tin này mà truyền ra ngoài thì hậu quả sẽ rất khó lường. Trọng Tử lại cười, nói: “Đệ tử chỉ gặp hắn đúng một lần đó thôi, không thể xem là quen biết được, sao có thể lui tới gặp gỡ với hắn được chứ? Huống chi, giờ đệ tử đã biết hắn là ai, đương nhiên sẽ đề cao cảnh giác, không có có gì để qua lại với hắn. Đệ tử dù ngốc nghếch thế nào thì cũng hiểu cái gì là lợi, cái gì có hại, sư phụ đừng lo lắng quá!”
Không phải chàng lo lắng mà là chàng sợ. Kiếp trước để mất nàng cũng vì nàng và Sở Bất Phục có liên quan với nhau, nàng lại quá thiện lương, dễ động lòng với người khác, cũng may mà kiếp này nàng đã hiểu chuyện hơn rất nhiều rồi.
Giọng nói của nàng đầy vẻ trách cứ nhưng Lạc Âm Phàm không mấy để tâm, chậm rãi gật đầu, nói: “Sư phụ chỉ mong ngươi hãy nhớ kĩ.”
“Những lời răn dạy của sư phụ, đệ tử luôn khắc sâu trong tâm khảm.” Thừa dịp Lạc Âm Phàm không để ý, Trọng Tử lặng lẽ kéo một lọn tóc của chàng, quấn quấn vào ngón tay.
Ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ tràn vào gian phòng tĩnh mịch, tiểu dược đồng vội vàng bước tới, châm ngọc lưu ly thắp sáng, chốn tiên cảnh có chút ánh sáng và không khí ấm áp, nhất thời khiến người ta cảm nhận được vài phần hương vị của nhân gian.
“Lúc chưa tu tiên thì sư phụ cũng sống ở nhân gian ạ?”
“Không.”
“Cha mẹ của sư phụ đâu ạ?”
“Cha mẹ ta cũng là người trong Tiên môn.”
“Chẳng trách sư phụ giống thần tiên nhất so với mọi người.”
“Nói gì vậy?” Lạc Âm Phàm bật cười
…
Hồi lâu không thấy Lạc Âm Phàm cử động, Trọng Tử ngẩng lên nhìn chàng.
“Đau à?”
“A, không ạ!”
Y phục vẫn là màu trắng lạnh toát như trước nhưng ở trong vòng ôm của chàng lại không hề cảm thấy lạnh. Ánh sáng êm dịu hắt lên gương mặt hiền hòa của chàng, tôn lên những đường nét tuyệt mỹ. Trên mặt chàng tuyệt nhiên không có bất cứ biểu hiện nào nhưng chỉ cần liếc nhìn cũng khiến người ta không thể nào quên.
Hàng chân mày nhíu chặt lại khiến nàng bỗng cảm thấy đau lòng. Một người ưu tú nhường này, chẳng trách Vân tiên tử lại thích, ngay cả Trọng Tử cũng mong muốn chàng không phải là sư phụ của nàng. Có chàng ở bên, những người như Tần Kha đều không còn quan trọng nữa…
Sư tỷ?
Ma xui quỷ khiến thế nào mà những lời Âm Thủy Tiên nói đột nhiên lại vang vọng bên tai, trong đầu Trọng Tử như nổ vang một tiếng, bị câu nói của nàng ta dọa cho sợ đến đờ đẫn cả người.
Yêu sư phụ ư? Sư đồ như cha con, đối với sư phụ không những phải kính nể mà còn phải phụng dưỡng như phụ thân của mình. Mặc dù nàng chưa bao giờ có ý nghĩ coi sư phụ như phụ thân, thế nhưng yêu thì… Đó là một trọng tội bại hoại luân thường, liên lụy tới thanh danh của sư phụ, tại sao sư tỷ lại dám làm vậy? Tỷ ấy thật sự không sợ người đời phỉ nhổ rồi rơi vào cảnh như Âm Thủy Tiên sao?
Trọng Tử kinh hãi, kìm nén tâm tư, cũng không dám suy nghĩ linh tinh nữa. Rất lâu sau, sự sợ hãi trong lòng nàng mới dần nguôi.
Chắc Âm Thủy Tiên chỉ nói bừa vậy thôi, nhất định là nàng ta lúc nào cũng có những suy nghĩ đen tối trong đầu! Có sư phụ nào không thương xót đồ đệ, có đồ đệ nào lại không yêu thương sư phụ cơ chứ!
Màn đêm vừa buông xuống chưa bao lâu, Trác Vân Cơ đã đích thân mang dược hoàn tới cho Trọng Tử, lúc đó Trọng Tử đã ngủ say trong lòng chàng.
Trác Vân Cơ thấy thế thì sửng sốt. “Tôn giả!”
Lạc Âm Phàm ra hiệu cho nàng cứ để thuốc ở đấy.
Trác Vân Cơ bỏ thuốc xuống bàn, hồi lâu sau nói: “Giống quá!”
Lạc Âm Phàm ngước mắt nhìn.
“Trác Vân Cơ muốn nói tới đứa trẻ kia.” Trác Vân Cơ nhìn Trọng Tử rồi lại nhìn Lạc Âm Phàm. “Thật ngốc nghếch, biết rõ là sai rồi còn không chịu buông tay, đến giờ đứa trẻ này cũng đã trưởng thành rồi.”
Thấy chàng cau mày, Trác Vân Cơ nhìn đi chỗ khác, mỉm cười: “Có vẻ con bé đau quá nên khó ngủ, ngày mai tiểu nữ sẽ sắc thêm mấy vị thuốc nữa, tôn giả đừng quá lo lắng!”
Lạc Âm Phàm đang định nói gì đó, chợt nghe thấy Trọng Tử đang nằm trong lòng khẽ “ư” một tiếng, dường như sắp tỉnh giấc, chàng đành im lặng.
Trác Vân Cơ khẽ cười rồi chầm chậm bước ra cửa.
“Sư phụ!” Trọng Tử ti hí mắt, nghiêng mặt nhìn Lạc Âm Phàm, hàng mi cong dài run run, mái tóc dài xõa sượi trên mặt, dưới ánh sáng của ngọc lưu ly, vẻ đẹp đó càng thêm quyến rũ gấp bội.
Lạc Âm Phàm lấy ra một viên thuốc, nói: “Uống thuốc đi!”
Kiếp trước là do nàng hồ đồ, đến Trác Vân Cơ cũng nhìn ra được, may mà cũng chỉ có Trác Vân Cơ biết. Bây giờ chàng không cần quá lo lắng, tính cách, dung mạo của nàng kiếp này với kiếp trước hoàn toàn khác, quan trọng hơn là giờ đây nàng không ỷ lại vào chàng như kiếp trước, cũng không ngốc nghếch đến thế. Nghe nói, nàng còn muốn tiếp cận Tần Kha…
Vài ngày trôi qua, thương thế của Trọng Tử đã có chuyển biến tốt. Khỏe lên một chút, nàng liền năn nỉ Lạc Âm Phàm quay về Nam Hoa. Lạc Âm Phàm khuyên nàng không được, nghĩ đi nghĩ lại, thấy Trọng Tử không còn nguy hiểm tới tính mạng nữa, ở lại đây cũng uổng phí, huống chi Hành Huyền cũng hiểu một chút y thuật, động tĩnh của Cửu U ma cung lại khó dò, các Tiên môn phái bất cứ lúc nào có tin tức cũng sẽ tìm tới báo cho chàng, dù sao thì dựa vào linh hạc truyền tin cũng không phải là cách, Lạc Âm Phàm suy nghĩ một lúc, liền lấy vài viên thuốc rồi đưa Trọng Tử rời khỏi Tiểu Bồng Lai. Trở lại Nam Hoa, vì sợ nàng đã khỏe hơn, sát khí lại lộ rõ nên Lạc Âm Phàm lập tức làm phép che giấu linh lực của Trọng Tử, lệnh cho nàng chỉ được ở trong phòng dưỡng thương.
Trận đánh ở Lạc Hà do có Cửu U ma cung nhúng tay nên đoàn quân của Tần Kha thất bại thảm hại. Tuy nói là đã phá hủy được sào huyệt của Giao vương, cuộc sống của bách tính vùng lân cận được yên bình nhưng Giao vương cùng thuộc hạ của y đều đã quy hàng Cửu U, nương náu nơi Cửu U ma cung, vẫn là được một mà mất mười. May mà lúc ấy có Trọng Tử nhanh trí ra quyết định nên số đệ tử Nam Hoa phái thương vong không nhiều. Trọng Tử lần đầu lập công, đúng là ngoài dự liệu của Ngu Độ và Mẫn Vân Trung, trước mặt mọi người, bọn họ hết lòng khen ngợi nàng. Mẫn Vân Trung còn sai đệ tử mang tới cho nàng một viên Cửu chuyển kim đan để trị thương, còn tặng cho nàng Thiên Nguyên đan để gia tăng tu vi, nhằm khen tặng nàng.
Được Trác Vân Cơ chữa trị, thương thế của Trọng Tử không còn đáng lo ngại, nửa năm sau nàng đã hoàn toàn khỏe lại. Trong thời gian đó, Tần Kha có tới thăm nàng vài lần khiến Tư Mã Diệu Nguyên vô cùng bực tức. Hai người đều là nhân vật xuất sắc nhất trong số các tân đệ tử của Nam Hoa, vốn đã không hợp nhau, từ nay về sau càng thêm ganh đua, muốn đánh bại đối phương trong hội thử kiếm ba năm tới.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, đã hai năm trôi qua, Trọng Tử tròn mười sáu tuổi, thuật pháp vô cùng cao cường, nhiều lần xuất sắc hoàn thành nhiệm vụ, vì vậy mà cũng có chút danh tiếng. Đúng lúc này, tiên giới nghênh đón một sự kiện quan trọng: Đại hội Tiên môn mười năm được tổ chức một lần. Đối với đám người Lạc Âm Phàm thì đây chính là thời điểm để các tiên minh tụ hội, bàn bạc đại sự nhưng đối với chúng đệ tử thì đại hội Tiên môn không khác gì một yến hội náo nhiệt, tưng bừng. Trên dưới Nam Hoa từ một năm trước đã bắt đầu nhộn nhịp bàn tán, đương nhiên là những đệ tử tầm thường thì không có tư cách tham gia, các tân đệ tử lại càng không có phần.
Nhưng mọi việc luôn có ngoại lệ.
Hôm đó, Trọng Tử nghe được tin tức từ chỗ Mộ Ngọc, Lạc Âm Phàm đã quyết định tổ chức đại hội Tiên môn lần này ở Thiên Sơn.
“Có thật không?”
“Tôn giả mới quyết định, hai ngày nữa, tin tức sẽ được truyền ra ngoài.”
“Sư phụ không nói gì cho đệ tử biết.”
“Đại sự thế này, sao người có thể tùy tiện nói cho ngươi biết được chứ?”
“Vậy… sư phụ và chưởng giáo sẽ đưa ai theo nhỉ?
“Chưởng giáo thì ta không biết nhưng tôn giả không có đồ đệ nào khác, đến lúc đó…”
Trọng Tử vui đến mức quên cả lễ tiết, kéo tay áo Mộ Ngọc reo lên: “Mộ sư thúc không gạt đệ tử chứ?”
Mộ Ngọc cười, nói: “Ta đã gạt ngươi bao giờ chưa?”
Trọng Tử thẹn thùng, vội buông tay áo y ra. “Sư thúc là thủ tọa, chắc người cũng đi chứ?”
Mộ Ngọc lắc đầu. “Chưởng giáo và tôn giả đều đi cả, Nam Hoa tất phải có người trông coi, ta cùng mấy vị sư huynh đều không đi.”
Trọng Tử thất vọng.
“Cũng không phải chuyện gì lớn.” Mộ Ngọc xoa đầu nàng an ủi: “Ngươi được đi thì chơi vui vẻ một chút, trở về nhớ kể lại cho sư thúc nghe!”
Trọng Tử nghe kể Thiên Sơn có tuyết cảnh[1]rất nổi tiếng, không khỏi tiếc nuối cho Mộ Ngọc nhưng nàng vẫn cảm thấy vui sướng nhiều hơn. Nàng cao hứng quay về, tìm Lạc Âm Phàm để hỏi lại, chợt nhìn thấy Tần Kha đang đứng dưới Tử Trúc phong.
[1] Tuyết cảnh: cảnh tuyết rơi.
“Tần sư huynh?”
Tần Kha gật đầu.
“Sư huynh đến tìm muội hay tìm sư phụ muội?”
“Hai ngày nữa ta phải đến Thiên Sơn.”
Quả nhiên Mộ Ngọc nói không sai, Trọng Tử thầm nghĩ, sau đó tỏ vẻ sửng sốt, hỏi: “Chẳng phải đại hội Tiên môn hai tháng nữa mới bắt đầu sao?”
Tần Kha không giải thích thêm, chỉ nói: “Tôn giả và chưởng giáo đã lệnh cho ta theo Mẫn tiên tôn tới đó.”
Trọng Tử suy nghĩ thật cẩn thận, đại hội Tiên môn là việc trọng đại của tiên giới, chỉ sợ Cửu U ma cung nhúng tay phá hỏng nên mới để Mẫn Vân Trung đưa các đệ tử đến Thiên Sơn phái dò xét động tĩnh của Ma tộc, đảm bảo an toàn cho đại hội Tiên môn.
Tần Kha nói: “Diệu Nguyên và Văn sư cô muội đều đi đợt này, muội có muốn đi trước cùng chúng ta không?”
Trọng Tử do dự một lát rồi nói: “Muội có thể cùng sư phụ…”
“Tôn giả chắc chắn đã có sự sắp xếp, muội mau về đi!”
Trọng Tử lòng đầy nghi ngờ quay lại Trọng Hoa cung, thấy Lạc Âm Phàm đang đứng trước bậc thềm đá, nàng liền nhanh chóng bước tới “Sư phụ!”
Lạc Âm Phàm nhìn nàng giây lát rồi quay đi, nói: “Ngươi gặp Tần sư huynh rồi chứ?”
“Đệ tử gặp rồi ạ! Huynh ấy nói hai ngày nữa huynh ấy phải tới Thiên Sơn, có thật là đại hội Tiên môn tổ chức ở Thiên Sơn không ạ, ngay cả đệ tử mà sư phụ cũng giấu ư?” Trọng Tử tỏ vẻ trách cứ, suy nghĩ một chút rồi lại hỏi: “Tần sư huynh cùng mấy người nữa đi trước, vậy sư phụ định lúc nào thì đi?”
“Ngươi chuẩn bị tư trang đi rồi cùng bọn họ đi trước.”
“Sư phụ không đi sao?”
“Vi sư tới đó sau.”
Chẳng trách vừa nãy Tần Kha lại cười, hóa ra sư phụ đã sớm thay nàng sắp xếp ổn thỏa cả rồi, sự vui sướng tràn ngập trong lòng Trọng Tử phút chốc xẹp xuống, thay vào đó là sự phiền muộn không sao giải thích được.
Hai năm qua, sư phụ luôn đối tốt với nàng, trên dưới Nam Hoa đều biết nên không ai dám khiến nàng phải chịu bất cứ sự ấm ức nào. Mỗi lần Trọng Tử phải ra ngoài làm nhiệm vụ, sư phụ đều “tình cờ” đi ngang qua những thành trấn lân cận, mặc dù chàng rất ít khi ra tay nhưng cũng đủ để biết chàng lo lắng cho nàng đến mức nào. Thế nhưng, chẳng hiểu tại sao, thường ngày lúc hai người ở cùng nhau thì không còn thân mật như trước nữa, ngoại trừ lúc giảng dạy thuật pháp, chàng rất ít khi nói chuyện với nàng.
Từ cổ chí kim, sư phụ đã quyết định thì đồ đệ phải nghe theo, nhưng sự thay đổi thái độ của chàng khiến người ta khó tiếp nhận ngay được, thậm chí chẳng hỏi han một tiếng, chàng đã sắp xếp để nàng đi trước, điều này khiến Trọng Tử có cảm giác bị bỏ rơi, nàng không kiềm chế được, bèn cãi lại: “Đệ tử không đi!”
“Sao lại không đi?”
“Vì dọc đường đi chẳng có gì thú vị cả.”
“Tần sư huynh cũng đi cùng ngươi mà.”
“Đệ tử không đi!”
Lạc Âm Phàm nói, tình ý sâu xa: “Ngươi… không muốn đi cùng Tần Kha ư?”
“Sư phụ!” Trọng Tử hiểu chàng nói thế là có ý gì, mặt đỏ lên, nói: “Đệ tử muốn đi cùng sư phụ cơ!”
Lạc Âm Phàm cũng cảm thấy xấu hổ, khẽ ho một tiếng. “Không được hồ đồ thế!”
“Sư phụ!” Trọng Tử ôm chầm lấy cánh tay Lạc Âm Phàm mà làm nũng.
Tiểu đồ đệ rõ ràng là cố ý, càng ngày càng giỏi đối phó với chàng. Lạc Âm Phàm không biết phải làm sao, đang định đẩy nàng ra, nhưng nghĩ nhẹ tay thì nàng không chịu buông, nặng tay thì sợ nàng tủi thân, đành mềm mỏng nói: “Vi sư có việc quan trọng cần giải quyết, nghe lời vi sư đi!”
Hai ngày sau, Trọng Tử rầu rĩ theo chân đoàn người Mẫn Vân Trung lên đường. Trong đoàn có không ít người nhưng ngoại trừ Tần Kha, Văn Linh Chi và hơn mười vị đại đệ tử có tiếng khác thì tân đệ tử cũng chỉ có Trọng Tử cùng Tư Mã Diệu Nguyên, dù sao thì Ngu Độ vẫn rất thiên vị hai nhân tài mới nổi này.
Hai tháng nữa mới diễn ra đại hội Tiên môn, vốn không cần phải đi vội vã như vậy, nhưng Mẫn Vân Trung xưa nay nổi tiếng nghiêm ngặt rất ít khi dừng chân nghỉ tạm, chúng đệ tử ai cũng thầm than khổ, vài ngày sau đã tới được vùng đất Thiên Sơn.
Thiên Sơn phái là một trong mười phái Kiếm tiên của Tiên môn, do Nguyên Tri tổ sư sáng lập. Năm đó, Nguyên Tri tổ sư đi ngang qua vùng đất Thiên Sơn, vì mê tuyết cảnh ở đây mà quyết định ở lại. Người phát hiện ra mình có linh cảm cùng tuyết, liền sáng tạo ra Thiên Sơn kiếm thuật, kiếm thuật này vô cùng linh hoạt, kỳ ảo, phóng khoáng, tự nhiên, thần kỳ đến độ khó lường, vì vậy mà vang danh thiên hạ.
Nhưng điều đầu tiên hấp dẫn Trọng Tử chính là tuyết trắng bạt ngàn nơi đây. Thu vào tầm là cảm giác lạnh buốt và sắc trắng tinh khôi, chỉ có thể nhìn thấy sườn núi mà không nhìn thấy đâu là đỉnh, sương mù mịt mờ, không biết đó là tuyết, là mây hay là trời. Tuyết trên núi và mây trên trời gần sát nhau, mênh mông mang mang, thoạt nhìn càng thấy nguy nga, đồ sộ.
Mọi người đã tới chân núi, Lam lão chưởng giáo đích thân ra nghênh tiếp, do ngại về lễ tiết nên mọi người quyết định đi bộ lên núi.
Cảnh sắc dưới chân núi tuyệt đẹp, mặt đất phủ đầy hoa thơm cỏ dại, cây cối xanh tươi. Càng lên cao, cây cối dần trở nên thưa thớt, còi thấp, gió lạnh cũng bắt đầu thổi, càng về sau, sức gió càng mạnh, tuyết rơi dày đặc, từng mảng từng mảng rớt xuống người. Phóng tầm mắt nhìn ra xa, khắp nơi như được bao bọc bởi một màu trắng toát, ở đâu cũng thấy hang băng, động tuyết, màu sắc của cây cỏ và núi đá hoàn toàn biến mất, nghiễm nhiên trở thành một thiên đường băng tuyết, thỉnh thoảng lại thấy những con cáo tuyết chạy vụt qua, những nhành tuyết liên[2] đong đưa trước gió, vô cùng kỳ ảo và diễm lệ.
[2] Tuyết liên: hoa sen mọc trên tuyết.
Thời tiết trên này vô cùng khắc nghiệt, duy chỉ có đệ tử Tiên môn là không cảm thấy sợ hãi, chỉ thấy nơi này thật mới mẻ, ai nấy đều cất lời khen ngợi. Tuyết và sương che mờ đỉnh núi, vây quanh hai cột đá nạm vàng trắng cao chọc trời.
Ở giữa hai cột đá đó là một cánh cửa đang rộng mở, đúng là Thiên Sơn tiên cảnh mà người phàm không thể lui tới.
Đi qua cánh cổng lớn, những cánh hoa tuyết trên đỉnh đầu nhỏ bé mà mềm mại, nhẹ nhàng bay xuống, đẹp như thơ như họa. Phóng tầm mắt ra xa, một dãy núi kéo dài tới vô tận, chia thành rất nhiều quả núi nhỏ, thấp thoáng có thể thấy được gác mái của những cung điện hùng vĩ, tinh xảo đứng im lìm giữa màn tuyết dày đặc, tịch mịch và cổ kính.
Lần đầu nhìn thấy cảnh tượng đẹp đến vậy, Trọng Tử mới biết Thiên Sơn tiên cảnh đúng là danh bất hư truyền, tâm trạng rốt cuộc trở nên tốt hơn, liền giơ tay hứng những bông tuyết nhỏ xinh, cảm thấy nó sáng long lanh, hình dáng cũng khác nhau, hết sức đáng yêu. Nếu sư phụ cũng ở đây lúc này, nàng sẽ cùng sư phụ ngắm nhìn những bông tuyết phiêu du trong gió, thật hạnh phúc biết bao!
Nàng mơ mộng đến mức ngơ ngẩn, nào biết mặt tuyết cũng có chỗ không bằng phẳng, đột nhiên vấp chân vào một rễ cây trồi lên, mất đà, ngã úp mặt xuống nền tuyết.
Trong chuyến đi này, nữ đệ tử chỉ có nàng, Văn Linh Chi cùng Tư Mã Diệu Nguyên là xuất sắc nhất, chúng đệ tử của Thiên Sơn phái từ lâu đã để mắt tới các nàng, thấy cảnh này thì ai nấy đều cố nhịn cười.
Biết chắc đã mất mặt rồi, Trọng Tử quýnh quáng định xoay người lại thì một bàn tay đã kéo nàng dậy, chính là Tần Kha.
Tư Mã Diệu Nguyên cười khẩy, nói: “Sao sư muội lại thô lỗ như vậy chứ?”
Phía trước, Mẫn Vân Trung và Thiên Sơn Lam lão chưởng giáo nghe thấy tiếng động, liền quay lại xem, chỉ thấy từ đầu tới chân Trọng Tử dính đầy tuyết, đỏ mặt đứng đó, bộ dạng vô cùng xấu hổ.
Lam lão chưởng giáo chợt cảm thấy rất thú vị, bèn hỏi: “Đứa trẻ này là ai vậy?”
Mẫn Vân Trung vội nói: “Là môn hạ của Trọng Hoa tôn giả.”
Mấy năm gần đây, tin Lạc Âm Phàm mới thu nhận đồ đệ đã được lan truyền, Lam lão trưởng giáo nghe Mẫn Vân Trung nói vậy thì kinh ngạc. “Hóa ra đây là đồ đệ ngoan của Trọng Hoa tôn giả sao?”
“Đúng vậy!” Mẫn Vân Trung nghiêm mặt nói: “Trọng Tử, còn không mau bái kiến Lam chưởng giáo!”
Trọng Tử hoàn hồn, vội vàng phủi tuyết trên người rồi tiến lên hành lễ, ân cần vấn an Lam lão chưởng giáo.
“Cẩn thận một chút, tuyết phủ dày thoạt nhìn thì thấy dễ đi nhưng kỳ thực phải bước từng bước cẩn thận, rất nhiều đứa trẻ lần đầu đi qua đây cũng bị vấp ngã, năm ấy tiểu đồ đệ của Tuyết Lăng cũng…” Nói đến đây, gương mặt Lam lão chưởng giáo vốn đang hiền hòa bỗng trầm hẳn xuống, trở nên vô cùng hối hận và xấu hổ. Lát sau, ông thở dài một tiếng nặng nề. “Mà thôi, nghiệp chướng đó làm mất mặt Thiên Sơn chúng ta, còn nhắc tới làm gì nữa!”
Mọi người đều biết ông đang nói tới ai, không tiện nói thêm nữa.
Trọng Tử cũng nhanh chóng hiểu ra, thấy bầu không khí có vẻ bất thường, liền chuyển sang chuyện khác: “Trọng Tử sớm đã nghe sư phụ nói qua về tuyết cảnh ở Thiên Sơn, hôm nay tận mắt nhìn thấy mới biết sư phụ nói không ngoa chút nào, mải ngắm cảnh đến nỗi nhập tâm quá, chẳng để ý tới đường đi, khiến mọi người chê cười rồi!”
Lam lão chưởng giáo gật đầu, giọng nói trở nên ảm đạm: “Tôn giả đã bao năm không tới đây rồi, năm đó giao tình giữa tôn giả và Tuyết Lăng rất tốt.”
Trọng Tử nói: “Sư phụ vãn bối cũng thường nhắc tới Lam lão chưởng giáo, chỉ có điều người quá bận rộn, không có thời gian ghé thăm ngài.”
Một dải đai gấm rộng khoảng ba trượng bay giữa không trung, trải thành một con đường lớn, nối thẳng tới cung điện phía xa xa, dải gấm giữa nền tuyết trắng bắt mắt vô cùng. Mọi người giẫm lên dải gấm đó mà bước đi. Tới chính điện, đệ tử hai phái mới chính thức hành lễ chào hỏi nhau, Lam lão chưởng giáo mời Mẫn Vân Trung sang thiền điện dùng trà, nói chuyện rồi lệnh cho đồ đệ bố trí phòng nghỉ cho các đệ tử Nam Hoa phái.
Nhận xét Box