Chapter 3: Chuyến Xe Khách Định Mệnh

Chapter 3: Chuyến Xe Khách Định Mệnh

Mới có 21 tháng chạp mà xe khách nào cũng chật ních người, ai nấy cũng đều tay xách nách mang, người này lấn người kia, người kia ép người nọ trên chiếc xe khách ba mấy chỗ ngồi. Vốn trước đó ông Hùng đã đặt sẵn vé ghế đấu cho Minh, tránh cho cậu bị say xe, ấy vậy mà đến khi lên xe Minh lại bị tay lơ xe nhồi nhét xuống dưới dàn ghế cuối với lý do xe đông khách quá nên không soát vé được.

Là một thanh niên mới lớn, tính tình lại bốc đồng nên ban đầu Minh nào để yên chuyện đã mua vé xe ghế đầu mà lại bị cưỡng ép nhồi nhét gồi ở ghế cuối. Song khi Minh phàn nàn, ý kiến ý cò với tay lơ xe thì lập tức bị tay lơ xe bộ dáng bặm trợn, gương mặt dữ tợn cùng với thái độ hung dữ quát cho một trận, xém chút nữa còn bị quăng xuống giữa đường.(xomtruyen.net) Biết không thể cùng mấy người này nói lý nên Minh chỉ có thể ôm cục tức ngồi một góc ở dàn ghế cuối.

Minh ngồi dựa vào cửa sổ, lâu lâu xe dập ổ gà hay thắng gấp là cái thân hình đẫy đà của người đàn ông trung niên ngồi bên cạnh lại được dịp ép sát vào người cậu, mà mỗi lần như thế Minh lại ngửi thấy mùi hành thoang thoảng từ người đàn ông, việc này khiến cho Minh rất rất khó chịu, sắc mặt đã xấu lại còn xấu hơn mấy phần.

Chẳng biết nhà xe làm ăn kiểu gì mà chiếc xe khách chỉ có hơn ba chục chỗ ngồi nay lại phải chứa đến tận bốn chục người, cả khoang xe cứ như vậy bị nhồi chật kín. Người có ghế ngồi thì còn đỡ, người không có ghế thì chỉ có thể bắc tạm cái ghế nhựa ngồi ngay lối đi lại duy nhất trên xe. Ở chỗ của Minh nhìn lên còn có thể thấy một người đàn bà đang để đứa con gái chừng ba bốn tuổi ngồi trên đùi mình, bên cạnh là người đàn ông có tình trạng y chang.

Điều đáng nói ở đây là khoang xe quá hẹp, số lượng khách trên xe lại quá đông nên tạo ra cảm giác vô cùng ngột ngạt cộng với mùi mồ hôi trên cơ thể người hoà lẫn với nhau đúng là có chút không dễ ngửi.

Minh nhìn cảnh tượng trước mặt trong lòng không nhịn được cảm thán một hồi. Chỉ là một cái tết thôi mà, chẳng lẽ ăn tết xa một năm thì bọn họ không chịu nỗi sao? Huống hồ chi ăn tết ở quê cũng chẳng có gì thú vị, cứ ở hẳn trên thành phố ăn chơi hết mấy ngày tết sau đó đi làm không phải là tiện hơn biết bao? Sao cứ nhất định phải chen chúc nhau mua vé xe rồi lại chen chúc nhau trên một chuyến xe để về quê cho khổ thế kia.

Nghĩ đi nghĩ lại Minh vẫn không hiểu rốt cục là về quê ăn tết nó có điểm gì đặc biệt tại sao người lớn lại cứ nhất quyết phải quay về cho bằng được. Cuối cùng Minh chỉ có thể thở dài và khép lại mấy lời cảm thán trong lòng bằng một câu người lớn đúng thật là khó hiểu.

Ngồi một lúc lâu Minh cũng cảm thấy mệt, cậu ôm chắc cái cặp đựng tiền bạc, quần áo cùng với mấy thứ vật dụng linh tinh vào người, sau đó từ từ thiếp đi. Đúng ngay lúc Minh chuẩn bị đi vào giấc ngủ sâu thì xe khách lại dập ổ gà, cũng giống như những lần trước, thân hình đẫy đà của người đàn ông trung niên bên cạnh dãy lên một cái rồi ép sát vào người Minh, mùi hành cứ như thế xộc vào mũi cậu.

- Cái gì vậy trời! - Minh đang ngủ thì bị ép đến tỉnh, mùi hành trên người đàn ông càng khiến cho cậu thêm khó chịu,(xomtruyen.net) vừa cố gắng nhích qua một bên cậu vừa nhăn mặt bực bội, nói.

- Chú xin lỗi, chỉ tại xe chạy giật giật quá cháu ạ. Mà cũng gần tết rồi, chịu khó xíu đi cháu ạ. Bà con ai mà chẳng muốn về quê ăn tết mà! - Người đàn ông trung niên ngồi bên cạnh nhìn sắc mặt khó chịu của Minh thì xấu hổ, cố gắng dùng giọng điệu hoà nhã nhất có thể để đáp lời cậu.

- Đúng rồi đấy cậu bé, xe chật nên chuyện va chạm là không tránh khỏi đâu, đã đi xe về quê dịp này thì phải chịu khó một chút. - Người phụ nữ ngồi phía trên thấy ghế dưới ồn ào, nghe ra giọng điệu khó chịu của cậu thanh niên vừa rồi mới cãi nhau với tay lơ xe thì lên tiếng nói đỡ cho người đàn ông trung niên có thân hình đẫy đà.

Tuy trong lòng Minh bực dọc nhưng xét về tuổi tác thì những người ngồi xung quanh cậu đáng tuổi cha chú, cô dì, ông bà nên Minh cũng chỉ có thể cắn răng nuốt xuống mấy lời mà theo cậu là không dễ nghe mấy vào trong bụng.

- Biết là thế này sao mọi người không ở lại thành phố ăn tết luôn đi cho khoẻ ạ? - Minh tò mò, hỏi.

Nghe thấy câu hỏi của Minh, mấy vị khách ngồi xung quanh cậu đều cười rộ hết cả lên. Minh thì chỉ có thể nghệch mặt ra nhìn mọi người, cậu cũng chẳng biết là mình nói cái gì không đúng hay là gây hài mà mọi người xung quanh lại ồ lên cười như được mùa như thế kia.

- Đúng là tuổi trẻ ai cũng sẽ có những suy nghĩ bồng bột như vậy, nhớ hồi đó tôi cũng giống cậu bây giờ, thích hỏi mấy câu ngớ ngẩn rồi còn tự cho rằng suy nghĩ của mình mới là đúng đắn nhất nữa... - Người đàn ông trung niên có thân hình đẫy đà cười một lúc thì lắc lắc đầu, thở dài, nói.

Trong mắt người đàn ông trung niên mập mạp kia có một tia hoài niệm xen lẫn với một tia tiếc nuối. Trông bộ giống như thể ông ta đàng hoài niệm lại tuổi trẻ với những suy nghĩ và hành động bồng bột của mình, cũng như là nhớ về những điều gây tiếc nuối trong quá khứ của ông ta.

- Nhìn tuổi tác thì cậu hẳn là chưa đến 20 tuổi đâu nhỉ? Người trẻ thì cần trân trọng thời gian hơn, có nhiều chuyện đôi khi đã qua mất rồi thì không thể quay lại được nữa đâu! - Người phụ nữ ngồi ở ghế trước tiếp lời.

Dù mấy lời người đàn ông trung niên và người phụ nữ kia nói đều rất hay, song với một tên mà điểm văn không bao giờ vượt nổi qua con sáu như Minh lại chẳng khác gì nước đổ đầu vịt, một câu một chữ cậu cũng không hiểu.

- Không phải tết năm nào cũng có sao? (xomtruyen.net) Năm nay không về thì năm sau về, mọi người cần gì chen chúc nhau mệt mỏi như thế chứ! - Minh đưa tay gãi đầu, ngây ngô hỏi tiếp.

Lần này những người ngồi xung quanh Minh chẳng ai cười nữa, bọn họ rơi vào trầm mặc. Mãi cho đến khi Minh cho rằng sẽ chẳng ai trả lời cậu nữa thì người phụ nữ ngồi ở ghế trước lên tiếng, nói.

- Cả năm làm lụng vất vả nơi đất khách quê người, không dám ăn, không dám mặc, chỉ dám tích cóp từng đồng để chờ ngày tết có thể về quê để ăn một cái tết thật đầy đủ, thật ấm áp bên người thân thôi... - Giọng người phụ nữ rất nhẹ, từ trong giọng nói cũng có thể nhìn thấy được sự chân thành rất đỗi mộc mạc, giản dị của bà.

-... - Minh im lặng tiếp tục lắng nghe.

- Có ai mà muốn chen chúc như thế này đâu! Chỉ là vé xe khách mấy ngày cận tết mắc quá nên người ta chỉ có thể nhân lúc này mà về quê để vé xe nó đỡ được chừng nào hay chừng ấy đấy mà! - Người phụ nữ nói tiếp.

-... - Minh im lặng, không biết nên trả lời như thế nào. Bởi hình như cậu chưa từng gặp phải vấn đề này, hơn nữa là cậu cũng chưa từng nghiêm túc suy nghĩ sâu xa về vấn đề tiền vé xe có mắc hay không.

- Cậu chắc là lần đầu đi xe khách phải không? - Một anh thanh niên trông tầm hăm bốn hay hăm lăm tuổi ngồi cách Minh hai người nhìn Minh rồi hỏi.

-... - Minh há hốc miệng, theo quán tính gật đầu cái rụp.

Gia thế nhà Minh cũng được xem là khá giả, mọi năm Minh thường cùng cha với mẹ đi xe ô tô riêng về quê ăn tết. Vậy nên, đây là lần đầu tiên Minh đi xe khách về quê và cũng là lần đầu tiên cậu phải cùng nhiều người chen chúc như vậy. Cũng vì thế nên Minh nào có biết giá vé xe khách ngày cận tết nó rẻ hay nó mắc như thế nào cho được.

- Vậy thì không quen với mấy cảnh này là đúng rồi, cậu cứ chăm đi xe khách vào thì từ từ cũng quen ấy mà! - Người thanh niên kia đưa tay chỉnh cặp kính cận dày cộm trên mặt, cười hì hì với Minh, nói.

-... - Đối với Minh mà nói, chuyện hôm nay một lần là đã quá đủ rồi chứ đừng nói đến lần thứ hai hay là vài lần nữa cho quen.

- Bên dưới kia làm gì mà cứ rì rầm rì rầm thế hả? Không để cho người ta ngủ cho yên được hay sao? (xomtruyen.net) Có muốn bị đuổi xuống xe không hả? - Tay lơ xe bặm trợn đứng từ trên đầu xe quát xuống.

Thái độ của tay lơ xe cực kỳ đáng ghét nhưng hình như chẳng có một hành khách nào trên chuyến xe có ý định ý kiến về thái độ của gã.

- Người anh em này sao mà nóng vậy, chúng tôi im lặng ngay đây mà! - Người thanh niên mặt mũi tươi cười như hoa đáp lời tay lơ xe.

- Khôn hồn thì ngập mõm lại mà ngủ đi, đừng có mà lắm lời rồi gây ảnh hưởng đến người khác! - Tay lơ xe không vì thái độ hoà nhã của người thanh niên mà bớt đi phần hung tợn, thay vài đó gã còn đưa ngón tay chỉ thẳng vào mặt người thanh niên mà hăm.

Nói xong tay lơ xe lại ngồi xuống một góc xe, nhóm người xung quanh Minh cũng hiểu ý nhau đồng thời im lặng cho xong chuyện. Lúc này, sự tò mò của Minh lại trỗi dậy, cậu ngồi nhích sang gần người đàn ông trung niên mập mạp, ghé sát tai anh ta rồi nhỏ giọng hỏi.

- Sao mọi người không ai dám chống đối tay lơ xe kia thế ạ? Mọi người phải ý kiến để bên trên biết mà phạt hoặc thay lơ xe cho mọi người chứ! - Minh cực kỳ không hài lòng với thái độ phục vụ của nhà xe.

- Suỵt, đi xe khách điều tốt nhất là không nên động chạm đến mấy tay lơ xe ấy, nói không chừng dây trước còn cãi dây sau đã được một trận nhừ tử rồi tống cổ xuống xe đấy! - Người đàn ông trung niên suỵt một tiếng rồi cũng hạ thấp giọng mình nói với Minh.

- Ngang ngược thế sao? - Minh hỏi.

- Rất ngang ngược. Thôi, cậu ngủ đi đừng nói nữa kẻo lại chọc đến gã! - Người đàn ông trung niên đáp.

Mới bước đầu trong hành trình về quê đã gặp phải một chuyến xe khách bất ổn làm cho Minh không khỏi có cảm giác không tốt cho lắm, chẳng biết sắp tới đây sẽ có biết bao nhiêu chuyện sẽ xảy ra với cậu nữa. Ngay lúc này, Minh thực sự muốn đập vỡ cửa kính xe khách, mọc thêm đôi cánh để bay thẳng về nhà luôn cho lành.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box