Chapter 3: Bất lực trước ma tàu

Chapter 3: Bất lực trước ma tàu



Ông Bảo bực quá, giơ cái roi dâu trên tay lên cao quá đầu định vụt xuống người Loan. Bà Mộc và Dũng phần vì sợ hãi khi lần đầu phải chứng kiến chuyện quái dị này, phần lại không nỡ nhìn thấy cảnh ông Bảo quất cành dâu to như ngón tay vào làn da trắng mịn của Loan nên người thì nhắm mắt lại, kẻ thì quay mặt đi chỗ khác. Cây roi dâu trên tay ông Bảo tưởng chừng như sẽ quất vào Loan đến nơi thì đột nhiên ông dừng lại. Dù giận cái vong thằng Tàu đang nhập vào cô con dâu tương lai xinh đẹp của ông lắm, nhưng đúng là ông cũng chẳng nỡ nào mà quất cái roi to như ngón tay vào người cô.

Suy nghĩ giây lát, ông tức tối vất bộp cái roi dâu xuống đất rồi đi ra ngoài. Cái vong thằng người Tàu trong thân xác Loan nhìn theo bóng lưng của ông Bảo đi ra thì nó lại cười lên sằng sặc, dường như nó cũng đoán biết được rằng ông Bảo sẽ chẳng thể nào xuống tay được.

Bà Mộc cũng nước mắt ngắn nước mắt dài đi ra ngoài theo chồng. Dũng thì đưa ánh mắt căm hận nhìn về phía Loan, rồi cúi xuống nhặt cành dâu đem ra ngoài, cậu sợ nhỡ ông Bảo tức lên lại lấy nó mà đánh Loan thì sao. Vừa bước ra khỏi cửa buồng cậu đã nhanh tay vất nó qua cửa sổ. Vừa vất chiếc roi dâu đi thì tiếng ông Bảo lại vang lên:

- Anh Dũng lại đây tôi hỏi chuyện này?

Dũng hơi chột dạ, chả nhẽ vừa nãy bố mình nhìn thấy cậu lén lút vất chiếc roi dâu đi nên lại định bắt cậu đi chặt chiếc roi khác hay sao? Cậu chầm chậm tiến lại chỗ bố, trống ngực đánh thình thịch. Đợi cho Dũng đến gần thì ông Bảo ghé sát vào tai cậu thì thầm:

- Hai đứa chúng mày đã làm gì nhau chưa?

Dũng hơi đỏ mặt, cậu chẳng hiểu tại sao bố mình lại hỏi chuyện nhạy cảm ấy trong lúc này. Nhưng cậu cũng thật thà trả lời:

- Chưa. Chúng con định để dành tới đêm tân hôn!

Câu trả lời thành thực của Dũng làm ông có vẻ hơi thất vọng:

- Ba mươi tuổi đầu rồi mà chán quá...

Còn chưa nói dứt câu thì dường như nhận ra mình nói hớ, ông lại nghiêm mặt bảo con trai:

- Anh ra ngoài sân giếng lấy cái ca nhựa rồi tiểu vào đấy sau đó mang ngay vào đây cho tôi!

Dũng ngơ ngác không hiểu bố bắt mình làm vậy là có gì ý gì, mặt cứ ngây ra. Biết con trai không hiểu ý mình, ông Bảo lại nói nhanh vào tai cậu:

- Các cụ chả bảo ma quỷ rất sợ nước tiểu đồng tử hay sao? Anh chưa từng làm chuyện ấy đúng không? Còn không làm ngay đi! Nhớ bẻ thêm một nhánh cây nhỏ nữa nhé!

Đến bây giờ thì Dũng đã hiểu ý bố. Cũng may Loan là người yêu đầu tiên của cậu và cậu cũng chưa từng có ý định tìm gái bên ngoài để giải khuây nên hy vọng cái thứ mà bố cậu gọi là nước tiểu đồng tử kia có thể giúp cậu tống khứ được cái vong kia đi. Dũng cũng thấy khâm phục bố cậu thật đấy, chuyện gì ông ấy cũng biết.

Một lát sau cậu cầm theo một ca nước tiểu và nhánh cây đi vào. Ông Bảo cầm lấy hai thứ đấy vào chỗ Loan. Ông gằn lên:

- Tao hỏi lại lần nữa, mày có biến khỏi thân xác con dâu tao không?

Loan vênh mặt lên:

- Ai là con dâu mày…em ấy là vợ tao…

Ông Bảo bực quá, chẳng nói chẳng rằng nhúng cành cây nhỏ vào ca nước tiểu rồi vảy vào người Loan. Dù tức lắm, nhưng ông cũng vẫn hết sức chú ý, không vảy vào mặt cô mà chỉ vảy vào người, và tay chân. Nước tiểu dính vào da thịt của Loan thì cô chỉ hơi khẽ nhăn mặt một chút, rồi chẳng mấy chốc Loan lại cười nhăn nhở, như thách thức ông Bảo:

- Mấy trò trẻ con này không làm gì được ta đâu. Các ngươi đừng hòng nghĩ đến chuyện cướp cô ấy khỏi tay ta. Không bao giờ!

Nói xong Loan lại ngồi soi gương rồi đưa tay tự vuốt má mình, thỉnh thoảng không quên đưa ánh mắt sắc lạnh liếc nhìn về phía gia đình ông Bảo. Ông Bảo cũng tỏ ra hoang mang, không hiểu con ma Tàu này là thứ ma quỷ gì mà đến nước tiểu đồng tử nó cũng chẳng sợ. Ông quay sang nhìn Dũng, ánh mắt dò xét, Dũng cũng nhận ra thâm ý trong ánh mắt ấy, cậu biết bố mình như muốn hỏi rằng có chắc chắn rằng cậu chưa từng làm chuyện người lớn hay không? Ngay lập tức Dũng thốt lên:

- Con thề. Đây đúng là nước tiểu đồng tử!

Nghe con nói thế thì ông Bảo cũng đoán biết thứ nước này không làm gì được cái vong kia nên ông bực tức cầm theo cái ca nước tiểu đi ra. Ra tới cửa ông bực tức hất cả ca nước tiểu ra sân, cái ca rơi đánh cộc một cái xuống sân gạch. Bà Mộc thì vẫn đứng lại trong buồng mếu máo chắp hai tay hướng về phía Loan đang ngồi mà cầu xin:

- Tôi lạy vong. Nếu vong cần gì thì cứ nói với chúng tôi. Chúng tôi sẽ giúp vong toại nguyện. Chỉ xin vong tha cho con bé. Tôi cắn rơm cắn cỏ lạy vong!

Loan không thèm nhìn bà Mộc mà chỉ khẽ liếc mắt về phía bà thông qua cái gương đang cầm trên tay rồi cười khinh bỉ:

- Con mụ già này lắm điều thật đấy. Ta đã chọn cô ấy làm vợ. Tha là tha thế nào. Cút mau không ta lại vặn cổ từ đằng trước ra đằng sau bây giờ!

Giọng nói the thé của cái vong kia rít lên qua kẽ răng làm cho bà Mộc sợ hãi tột độ. Hai hàm răng va vào nhau lập cập, chân cứ mềm nhũn cả ra. Dũng phải chạy lại đỡ mẹ ra bên ngoài.
Khi cả ba đã ra nhà ngoài, ông Bảo mới nói:

- Thế này thì không ổn rồi. Phải đi mời thầy tới để trấn áp cái vong kia thôi.

Dũng đưa mắt sang nhìn bố như muốn hỏi mời thầy nào. Ông Bảo hiểu ý, nhưng cũng chưa biết trả lời con trai ra sao vì từ xưa tới nay ông có để ý tới mấy chuyện thầy bà này đâu. Hai bố con còn đang ngơ ngác nhìn nhau thì bà Mộc cất giọng nói thều thào:

- Quanh đây chỉ có mỗi thầy Tám là cao tay hơn cả. Nhà thầy ở xóm Miếu xã bên!

Dũng nghe xóm Miếu thì thấy quen quen, nhưng do xa quê lâu ngày nên cậu cũng không nhớ chính xác nó nằm ở đâu, chưa kể nhà thầy Tám kia nữa, đêm hôm biết đâu mà tìm. Dũng nói lên thắc mắc của mình:

- Con không biết nhà thầy! Đêm hôm thế này biết tìm làm sao!

Ông Bảo nói với con:

- Tôi biết. Anh chở tôi sang đấy nhanh lên!

Bà Mộc vội kéo tay chồng:

- Không được. Hai bố con ông kéo nhau đi hết, ở nhà còn mỗi hai người đàn bà thì biết làm thế nào. Nhỡ con ma Tàu dê già kia nó ra làm hại tôi thì sao. Thằng Dũng mày sang nhờ bác cả, bác ấy biết nhà thầy Tám đấy. Tiện thể bảo bác thắp hương kêu cầu các cụ cho rồi hãy đi nhé!

Nghe mẹ nói có lý, Dũng phóng xe đi, bà Mộc còn dặn với theo:

- Nhớ đi đường vòng, đừng qua căn nhà đó nhé!

Vợ chồng bác cả Mạnh vừa leo lên giường đi ngủ thì thấy tiếng của Dũng oang oang gọi cửa. Bác Mạnh trai lẩm bẩm trong mồm:

- Quái lạ. Nửa đêm nửa hôm thằng Dũng nó còn sang đây gọi cửa làm gì không biết nữa!

Nói thế thôi nhưng ông cũng bước xuống giường, bật đèn điện sáng trưng lên rồi cầm chìa khóa đi ra mở cổng cho thằng cháu trai. Tay thì mở cổng, miệng ông thì hỏi:

- Sao thế? Muộn thế này rồi còn sang đây chắc là có chuyện gấp hử? Hay là con bé Loan có tin vui rồi? Định mời tôi sang bàn chuyện cưới xin gấp!

Dũng nhận ra ông bác mình đang trêu chọc, nhưng lúc này cậu chẳng còn tâm trí đâu mà đùa giỡn nữa, cậu chỉ giục:

- Có chuyện này gấp lắm, bác mở cửa nhanh lên rồi vào đây cháu kể cho!

Cánh cửa vừa được mở ra thì Dũng phóng xe vào sân. Ông Mạnh nhận ra giọng nói hốt hoảng của thằng cháu trai nên cũng chẳng thèm đóng cổng lại mà vội vã chạy ngay vào nhà. Vừa vào tới nơi thì Dũng đã nhanh chóng kể sơ qua chuyện xảy ra với Loan cho bác nghe, không quên nhờ ông thắp hương cầu xin gia tiên phù hộ.

Ông Mạnh nghe xong câu chuyện thì cũng sợ hãi lắm, ông tiến đến bàn thờ gia tiên mà chân tay cứ run lên cầm cập. Dũng phải chạy tới giúp đỡ thì mới cắm được mấy nén hương vào bát nhang trên bàn thờ. Ông Mạnh khấn vái sì sụp mấy câu rồi giục Dũng chở mình sang nhà thầy Tám. Trước khi đi ra cửa ông nói vọng vào:

- Bà dậy đóng cửa nẻo cẩn thận nhé. Tôi với thằng Dũng đi có chút chuyện!

Nói xong ông leo lên con xe của Dũng rồi cả hai chở nhau sang nhà thầy Tám. Cũng may nhà của thầy Tám cũng không quá xa, chỉ cách đó tầm hơn ba cây số. Nhà thầy Tám nằm sâu trong một con ngõ sâu hun hút, hai bên trồng đầy tre. Dũng thầm nghĩ trong đầu đêm hôm khuya khoắt thế này nếu không có bác cả dẫn sang thì đúng là không biết làm thế nào mà tìm được nhà thầy.

May mắn cho Dũng là thầy Tám vẫn chưa đi ngủ. Sau khi nghe xong câu chuyện mà Dũng kể thì thầy cũng không nói gì, ông chỉ hỏi tên tuổi đầy đủ và ngày tháng năm sinh của Loan. Ông bấm đốt ngón tay nhẩm tính rồi hơi cau mày lại. Thầy Tám tiến tới điện thờ đặt ở giữa nhà vẫn còn khói hương nghi ngút bốc lên từ mấy cuộn nhang vòng mà khấn vái gì đó rồi xách tay nải đồ nghề treo trên cây cột chính giữa nhà rồi bảo Dũng chở mình về nhà. Chiếc xe máy của Dũng kẹp ba lao vun vút trên con đường làng vắng vẻ. Tầm mười lăm phút sau đã về đến nhà. Thấy ánh đèn xe máy, vợ chồng ông Bảo mừng rỡ chạy ra đón thầy.

Loan vẫn thế, vẫn ngồi ca hát rồi tự ngắm mình trong gương. Thầy Tám đi trước, bác cả Mạnh và ba người nhà Dũng thận trọng đi theo sau thầy.

Thầy Tám mở cửa bước vào rồi nhìn thẳng vào mặt Loan mà quát lớn:

- Ma quỷ ở đâu dám tác oai tác quái hại người. Khôn hồn thì trả lại thân xác cho cô gái này. Nếu ngươi mà dám cứng đầu đầu thì đừng trách ta mạnh tay đấy nhé!

Vong ma trong thân xác của Loan mở mắt trừng trừng nhìn thầy Tám từ đầu tới chân như để đánh giá đối thủ rồi nó khẽ nhếch mép cười:

- Ta là ai thì liên quan đếch gì tới ngươi? Cứ tưởng các ngươi mời được thần thánh phương nào đến đây, hóa ra cũng chỉ là tên thầy cúng quèn. Ta gặp nhiều rồi. hê hê hê

Thầy Tám bị cái vong kia coi thường ra mặt thì ông chỉ khẽ nhếch mép cười nhạt:

- Một vong hồn vất vưởng như mày mà cũng bạo mồm bạo miệng ghớm nhỉ. Vậy thì hôm nay ta sẽ cho ngươi sáng mắt lên nhé!

Nói đoạn thầy Tám lôi ra một tấm linh phù kẹp vào giữa hai tay rồi bắt quyết, miệng thì lầm rầm niệm chú rồi nhanh như cắt thầy đánh thẳng lá bùa về phía của Loan. Lá bùa xé gió lao đi vun vút rồi đánh trúng vào tay của cô. Lá bùa chỉ khẽ bốc lên một làn khói mỏng rồi rơi xuống đất. Vong ma trong người Loan nhìn thầy Tám mà nhếch mép cười:

- Tưởng thế nào. Hóa ra cũng chỉ là thầy dởm. Bùa chú này chỉ có tác dụng nếu ma quỷ hiện thân thôi. Ngươi quên là ta đang ở trong thân xác cô gái này hay sao! Có đốt cả nắm bùa cũng chả làm gì được ta đâu!

Nói xong con vong trong người Loan còn vênh mặt tỏ ý thách thức thầy Tám: “Xem mày làm gì được tao”. Thầy Tám không hề nao núng. Ông nhẹ nhàng lôi trong túi ra chiếc roi cá đuối, vốn dĩ nó được thầy trì chú nhiều năm nên có tác dụng trừ tà cực mạnh. Trong khi cái vong kia còn đang vênh váo ngửa mặt lên trời thì chiếc roi cá đuối trên tay thầy Tám đã xé gió mà quật mạnh vào người của Loan, kèm theo câu nói đầy tức giận:

- Xem mày cứng đầu hay chiếc roi trên tay của tao cứng!

Khi chiếc roi cá đuối vừa chạm vào da thịt của Loan đánh bộp một cái thì ngay lập tức cả người của Loan nhảy dựng cả lên như vừa bị điện giật. Miệng cô hét lên một tiếng Á…Á…Á… nghe đến chói tai. Chẳng cần nói cũng biết cái vong kia vừa bị thầy Tám đánh cho một đòn đau lắm. Ấy thế nhưng khi nó còn chưa hoàn hồn thì lại ăn một roi nữa vào người. Thầy Tám vung vẩy cái roi mà nhìn về phía Loan:

- Thế nào? Đau lắm hả? Đừng tưởng lợi dụng thân xác của người khác mà tao không trị được mày nhá.
Vong ma trong người Loan bị đánh đau thì cũng lộ rõ vẻ tức giận. Khuôn mặt xinh đẹp vốn có của cô đã biến mất, thay vào đó là một khuôn mặt méo mó vặn vẹo, hai mắt thì vằn vện những tia máu đỏ đầy tức giận. Mái tóc trên đầu cô xõa ra nhìn chẳng khác gì một con quỷ dữ. Hai tay cô cào xuống mặt bàn tạo thành những tiếng kêu ken két khiến cho những người đứng đó đều dựng tóc gáy!

Chẳng nói chẳng rằng, Loan lao nhanh về phía thầy Tám, đưa hai bàn tay ra định cào nát mặt thầy. Thầy Tám cũng đã nhìn thấy nên cũng nhanh chóng bước sang bên trái nên thoát được cú cào trực diện ấy. Bàn tay của Loan chỉ khẽ sượt qua cổ của thầy để lại một vết xước nhỏ. Loan bị mất đà lao cả người xuống dưới nền nhà. Cùng lúc đó thầy Tám nói như quát lên với Dũng:

- Giữ chặt lấy cô ấy!

Loan chưa kịp bò dậy thì đã bị Dũng lao tới ôm chầm lấy. Loan cũng chẳng chịu thua, giơ chân lên đạp cho Dũng một phát khiến cậu bắn ra ngoài. Máu mồm máu mũi chảy ra tóe loe. Có lẽ tình yêu của cậu dành cho Loan quá lớn nên cậu lại lao tới mà khống chế Loan.


Nhưng cũng như lần trước, cậu lại bị Loan ra sức đạp vào người. Bà Mộc thì sợ hãi đến tím tái cả người, ngồi thu lu ở góc nhà. Anh em ông Mạnh thấy tình hình bất lợi cũng chẳng quản nguy hiểm lao vào giúp đỡ Dũng. Ba người đàn ông cả già cả trẻ vậy mà dường như không thể chống đỡ được sức của một cô gái như Loan. Người nào cũng ăn mấy phát đạp hay cào cấu của cô.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box