Chapter 2: Sự Thật Kinh Hoàng
Hơn hết căn nhà tổ kia trước giờ là chốn linh thiêng, bên ngoài đương nhiên có thần giữ cửa không để tà ma xâm nhập, bên trong có thờ ông bà tổ tiên các đời trong dòng họ. Nói nó có ma có quỷ thì đó quả thật là chuyện hoang đường, ấy nhưng...(xomtruyen.net) chuyện gì trên đời mà chẳng có dăm va trường hợp đặc biệt, và nhà tổ của thằng Minh chính xui rủi như thế nào là trường hợp đặc biệt trong muôn vàn trường hợp.
Chuyện này phải quay lại dăm ba ngày trước, lúc mà cha mẹ thằng Minh bận công chuyện không thể sắp xếp về quê sớm để lo dọn dẹp nhà cửa cũng như mồ mả ông bà như dự tính trước đó được.
Ngày hôm đó thằng Minh đang nằm dài trên giường chơi điện tử thì bị ba với mẹ kéo đầu dậy bảo cậu phải về quê sớm mà còn là quay về một mình.
Trong kí ức của thằng Minh thì quê nó rất chán, nó xem đó là nơi quê mùa với những đứa nhỏ chẳng biết đến trò chơi điện tử là cái gì, suốt ngày hết trốn tìm thì đến ô ăn quan rồi lại cướp, ra ruộng bắt cá, bắt ốc khiến cho chân tay lúc nào cũng lấm lem bùn đất,... nói chung là Minh cực kỳ cực kỳ không muốn phải về nơi đó.
Ấy vậy mà năm nào cứ đến đúng dịp tết, cái dịp mà nơi thành thị phồn hoa này có rất nhiều chương trình trò chơi giải trí thì cả cha lẫn mẹ đều bắt nó về quê, cái nơi buồn tẻ đến mức mới sập tối là người dân đã lên giường dém mùng đi ngủ đó.
- Không con không muốn về một mình đâu, đợi cha mẹ làm xong công việc rồi về cũng được mà ạ! - Minh mắt không rời khỏi cái máy điện tử vừa được cha nó sắm cho mấy ngày trước, nói.
- Như thế sao mà được hả con, con mà về cùng lúc với cha mẹ thì nhà cửa, bàn thờ, mồ mả ông bà tổ tiên dưới quê ai dọn ai quét hả con? - Bà Linh mẹ của Minh cố gắng giải thích cho cậu hiểu.
- Có cô út còn gì, cứ để cô út làm là được mà ạ, dù gì cũng là con của ông bà nội, ai làm mà chẳng giống nhau ạ! - Minh đến nhìn qua biểu cảm trên mặt bà Linh cũng không làm, cậu chỉ chăm chăm vào màn hình điện tử trước mặt.
- Con đừng có mà ăn nói hàm hồ, cô út của con cũng bận không kém gì ba mẹ đâu, cả năm trời chúng ta ở đây đều là một tay cô ấy lo việc cúng kiếng ở nhà tổ cả đấy. Nay con 18 tuổi đầu, lớn rồi, đừng có mà ôm mấy cái suy nghĩ đi đâu cũng phải có cha có mẹ đi theo như vậy. Sau này việc lo lắng chăm nom nhà tổ cũng là việc của con, cứ làm trước vài lần xem như là làm quen vậy! - Bà Linh nghe mấy lời của con trai thì giận lắm, ấy nhưng bà cũng không muốn gần tết lại xảy ra xích mích hay tranh cãi trong nhà nên bèn kiên nhẫn tiếp tục giải thích, chỉ mong Minh có thể hiểu được những gì bà nói.
- Mẹ có nói gì đi nữa thì con cũng không về đâu, về quê đã chán lại còn phải dọn dẹp nhà cửa, tảo mộ ông bà, nghĩ đến thôi đã không muốn đi rồi! - Minh xua tay, kiên quyết không đồng ý về quê.
- Sao mà khó bảo thế hả con? Hay là giờ con cứ về trước lo dọn cho ông bà, sau qua tết lên con thích cái gì muốn cái gì thì mẹ mua cho có được không?(xomtruyen.net) - Bà Linh tặc lưỡi, đưa ra giao dịch mà bà cảm thấy có lợi nhất cho Minh, nói.
- Bà nói nhiều với nó làm gì, cái loại này nó nghe tai này rồi lọt tai kia thôi! - Ông Hùng sách cặp táp đi từ cửa vào vừa hay lại nghe được mấy câu của Minh thì quát lớn.
Minh đang cắm mặt vào cái máy điện tử nghe thấy tiếng ông Hùng thì giật thót cả mình, trên cái màn hình kính của máy điện tử cũng hiện lên mấy chữ game over. Minh ngồi nép sang một bên rồi nhanh tay lẹ mắt đem cái máy điện tử giấu ra phía sau lưng, e dè không dám nhìn ông Hùng.
Thường ngày bà Linh nói một thì Minh cãi đến tận hai ba câu nhưng một khi ông Hùng đã lên tiếng thì đến nữa chữ Minh cũng chẳng dám cãi. Minh còn nhớ rõ lần đấy cậu chỉ là buột miệng nói hỗn với ông Hùng một câu đã bị ăn một trận đòn nhừ tử khiến cậu nhớ mãi không thôi, từ ngày đó cho đến tận bây giờ Minh nào có dám cãi lại hay nói hỗn với ông Minh thêm một câu một chữ nào nữa. Phải nói rằng, trong nhà này người mà Minh sợ nhất chính là ông Hùng, cha của cậu.
Từ lúc bước vào cửa ông Hùng đã nhìn thấy động tác giấu máy điện tử của Minh, nhưng ông cũng chưa muốn đả động gì đến cậu và cái máy kia mà chỉ đặt cái cặp táp sang một bên, đưa nhìn bà Linh đang ngồi ở phía đối diện.
- Tôi bảo bà ở nhà sai nó dọn đồ sắp xếp về trước chứ không phải bảo bà đi năn nỉ nó về! - Ông Hùng hạ thấp giọng, nói.
- Thì tôi cũng đang sai nó đấy chứ, chỉ là... - Bà Linh biết ông Hùng đã nghe thấy toàn bộ cuộc đối thoại của hai mẹ con, bà vừa muốn lên tiếng giải thích thì ông Hùng đã đưa tay ra dấu cho bà đừng nói nữa.
- Chỉ là đưa ra phần thường để nó có thể có động lực hoàn thành nhiệm vụ chứ gì? Mấy lời này của bà tôi nghe nhàm rồi bà Linh ạ. Bà nói mấy lời này với nó chẳng khác gì nước đổ đầu vịt đâu! - Ông Hùng hừ lạnh, rất không hài lòng liếc đứa con trai 18 tuổi đầu ngồi khúm núm sát bên cạnh mình.
-... - Bà Linh bị mấy lời của Hùng làm cho nghẹn họng.
- Giờ cha hỏi bây, bây có về hay không? - Ông Hùng thấy vợ cuối cùng cũng đã chịu ngậm miệng lại thì mới quay sang nhìn Minh, gương mặt hiện lên nét nghiêm nghị, hỏi lại vấn đề về quê.
- Nhưng mà cha ơi... - Minh vừa muốn nói thì đã bị ông Hùng cắt ngang.
- Không nhưng nhị gì hết, cha chỉ muốn hỏi bây có về quê một mình được hay không thôi. Trả lời, được hay không? - Ông Hùng nhíu mày, trên mặt lộ ra vẻ không mấy kiên nhẫn để cùng Minh nhắc đi nhắc lại vấn đề này.
-...(xomtruyen.net) - Minh bị nét mặt của ông Hùng doạ cho sợ hãi, cậu biết mỗi lần ông Hùng bày ra gương mặt này thì ắt hẳn chẳng có chuyện chi tốt đẹp cả. Minh bất giác đưa đôi mắt cầu cứu về phía bà Linh, ấy nhưng đáp lại ánh mắt cầu cứu của cậu chỉ là cái nhìn hời hợt cũng như cái quay mặt lạnh lùng của bà Linh.
Rõ ràng lúc nãy khi nói chuyện với bà Linh thì Minh có thể kì kèo, mỏ dẻo, mỏ điêu để tránh đi việc phải về quê để dọn dẹp nhà tổ, tảo mộ, cúng kiếng ông bà tổ tiên. Thế nhưng, khi nói chuyện với ông Hùng, cái mỏ điêu đứng và lắm chuyện của Minh nào có lấy nửa điểm hữu dụng.
Minh biết bà Linh nhất định sẽ không nói đỡ giúp mình, bèn chỉ có thể cắn chặt rằng, lòng không cam tình không nguyện mà gật đầu đồng ý với yêu cầu của ông Hùng.
- Con về quê trước là được chứ gì! - Minh lẩm bẩm trong miệng, trên mặt cậu không hề che giấu mà hiện rõ mấy chữ, không cam tâm.
- Không chỉ có về quê trước mà còn phải dọn dẹp nhà tổ, tảo mộ, cúng kiếng đàng hoàng cho ông bà tổ tiên... - Ông Hùng nhắc lại toàn bộ nhiệm vụ mà mình giao cho Minh.
- Ấy ấy cha đừng nói nữa, con làm hết, con làm hết, từ về quê, dọn nhà, tảo mộ, cúng kiếng,(xomtruyen.net) vân vân mây mây con đều sẽ làm hết! - Minh đưa tay vò tóc khiến cho cái đầu của cậu chẳng khác gì cái tổ quạ, giọng nói có chút uỷ khuất lập lại mấy công việc mà ông Hùng vừa đề ra.
- Vậy thì tốt, trong đêm nay ba sẽ đặt vé xe cho bây, để con kịp về quê trước ngày 23 tháng chạp để còn cúng ông công ông táo về trời. Bây cứ yên tâm, đồ cúng thì cô út sẽ mua thay bây, cô út cũng sẽ dạy cho bây nên cúng kiếng như thế nào cho đúng. Bây cứ theo đó mà làm cho đúng là được! - Ông Hùng hài lòng, đưa tay vỗ vai Minh, nói.
- Không phải chứ, còn phải về cúng ông công ông táo nữa sao? - Minh gương mặt lộ ra vẻ chán nản.
Hiếm lắm mới có một năm được nghỉ tết sớm, Minh còn tưởng mấy ngày này cậu có thể tự do chơi điện tử, đọc truyện, chơi lắp ráp, ngủ nướng trong phòng. Ai đời số phận lại đẩy đưa bắt cậu về quê, nơi mà chỉ có mấy trăm cánh đồng lúa mênh mông chẳng có cái gì để chơi, lại còn bị bắt ép dọn nhà, cúng kiếng các kiểu nữa chứ.
- Chứ còn gì nữa, không những cúng ông công ông táo mà còn phải cúng đêm 30 để mời ông bà tổ tiên về ăn tết với nhà mình nữa đấy! - Ông Hùng gật đầu chắc nịch.
- Trời ơi là trời! - Lần này Minh dùng cả hai cánh tay ra sức mà dày xéo mấy cọng tóc trên đầu.
- Con đừng lo lắng, nếu cha mẹ về kịp thì đêm ba mươi cúng kiếng cứ để cha với mẹ lo là được! - Bà Linh thấy con trai như sắp ngất xỉu sau khi nghe xong những lời của ông Hùng thì ho khan, lên tiếng an ủi.
- Vậy cha mẹ có chắc là sẽ về kịp không? - Minh nhìn ông Hùng rồi lại quay sang nhìn bà Linh, hỏi.
Cả ông Hùng và bà Linh lúc này dường như trở nên ăn ý đến lạ thường, cả hai người chẳng ai nhìn nhau đến một cái mà đã động thời mở miệng trả lời Minh, câu trả lời cũng giống hệt nhau.
- Chưa biết!
Nhận xét Box