Chapter 2: Đêm trăng sáng, nhà hoang đen
Tối hôm đó sau khi ăn cơm nước xong, Loan bưng mâm bát ra ngoài giếng rửa. Vợ chồng ông Bảo lấy làm hài lòng với cô con dâu tương lai lắm. Như một thói quen, ông bật tivi lên xem thời sự rồi với tay lấy chiếc điếu cày rít một hơi thật dài rồi lại chăm chú ngồi xem tivi. Bà Mộc thì cũng ngồi têm một miếng trầu rồi bỏ vào mồm nhai bỏm bẻm. Dũng thì lấy cớ cầm cái ấm chè ra ngoài sân đổ bã rồi chạy ngay đến thì thầm vào tai người yêu:
- Rửa bát nhanh lên rồi đi chơi nhé!
- Đêm hôm thế này em sợ ma lắm.
- Em đúng thật là. Thời nào rồi mà còn tin vào mấy chuyện ma quỷ nhám nhí ấy nữa. Mấy khi mới có dịp về quê chơi đâu. Tối nay trăng thanh gió mát thế này mà không đi chơi thì thật là có lỗi với thời tiết quá!
Nói xong Dũng lại chạy biến vào trong nhà. Một lúc sau thì thấy Loan đi vào. Dũng vội cất tiếng:
- Bố mẹ nghỉ ngơi đi nhé. Con đưa Loan đi dạo một lát rồi về!
Ông Bảo quay ra cười cười:
- Ừ. Hôm nay trời đẹp. Hai đứa đi dạo một lúc rồi về ngủ cho ngon cũng được!
Bà Mộc dặn với theo:
- Hai đứa đi đâu thì đi. Nhớ không được đi qua căn nhà hoang cuối làng đấy nhé!
Dũng vội dạ vâng cho có lệ rồi kéo tay Loan đi. Loan cũng quay vào chào ông bà Bảo rồi đi theo người yêu. Ra tới ngõ Loan mới dám hỏi:
- Anh định dẫn em đi đâu?
- Cứ đi thì sẽ biết.
Loan thấy người yêu ra chiều bí mật thì cũng chẳng hỏi gì thêm nữa. Cả hai vừa đi vừa trêu đùa nhau rất vui vẻ. Đi một lúc thì Loan nhận ra không khí ở chỗ này trong lành hơn hẳn, thi thoảng lại có cơn gió thổi tới làm cho cô thấy hơi se se lạnh nên phải nép sát vào người yêu. Ngẩng mặt nhìn xung quanh thì cô nhận ra trước mặt mình là bờ đê. Loan quay qua hỏi Dũng:
- Chỗ anh nói là ngoài bờ đê này á?
- Chứ còn gì nữa. Em không thấy đêm nay trăng sáng vằng vặc thế này, ra bờ đê hóng mát là nhất rồi còn gì nữa!
Đúng là đêm nay thời tiết đẹp thật, nhưng cô vẫn thấy hơi gai gai người khi ở một chỗ hoang vắng như thế này. Đã thế ngay gần chỗ cô và Dũng đang đứng còn là một bụi tre rất lớn. Những cơn gió thổi từ sông Hồng lên làm cho những tán tre oằn mình, va vào nhau kêu kẽo kẹt, nghe mà thấy gai người. Chưa hết ánh trăng thỉnh thoảng còn xuyên qua tán lá tạo thành những hình thù kì quái như đang nhảy múa trên mặt đất.
Cô định bảo Dũng đi về nhưng Dũng đã nhanh tay siết chặt cô vào lòng rồi đặt lên môi cô một nụ hôn cháy bỏng. Loan không cưỡng lại được nữa nên cũng nhiệt tình đáp lại. Cả hai đang chìm đắm trong nụ hôn thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng đất đá rơi xuống rào rào ngay bên cạnh, Loan sợ hãi hét rú lên rồi ôm chặt lấy người Dũng. Từ trong bụi tre vang lên tiếng cười khoái chí rồi mấy cái đầu đen sì lấp ló hiện ra.
Dũng chả lạ gì trò này. Cậu đoán chắc rằng mấy thằng trẻ con trong xóm rủ nhau đi soi ếch ngoài bờ sông, vô tình chúng nó thấy Dũng với Loan đi ra đây nên chúng nó mới tắt hết đèn đuốc rồi nấp vào bụi tre, đợi đến khi cậu và người yêu đang đến lúc cao trào thì ra tay phá ngang. Dũng bực tức quát lên:
- Mấy thằng ranh con kia. Ai cho chúng mày chơi cái trò mất dạy này đấy. Nhỡ chẳng may ném vỡ đầu người ta thì sao!
Tiếng của Dũng vừa dứt thì mấy cái bóng đen chạy ra khỏi chỗ nấp, chúng nó còn quay về hướng của Dũng và Loan mà lè lưỡi ra lêu lêu, như cố tình chọc tức cậu rồi co chân chạy đi. Vì chúng nó đứng dưới tán tre nên Dũng không nhìn rõ mặt của những đứa nào, chỉ nghe thấy bước chân chạy thình thịch và tiếng cười khóa chí của mấy thằng choai choai. Dũng định đuổi theo để tóm lấy một đứa rồi cốc cho chúng nó vài cái vào đầu vì dám phá hỏng giây phút lãng mạn của cậu. Thế nhưng Loan đã nhanh tay kéo cậu lại.
- Kệ chúng nó đi anh. Anh mà đi, em đứng đây một mình sợ lắm!
Dũng vẫn hậm hực mà nói:
- Bố tiên sư mấy thằng ranh con. Tao mà tóm được thì chúng mày chết với tao!
Đêm dần về khuya, gió từ sông Hồng thổi tới mang theo cái giá lạnh làm Loan thấy gai người, cô nói với người yêu:
- Mình về đi anh, gió thổi mạnh quá em thấy lạnh!
Dũng hậm hực kéo tay Loan đi về vì cậu biết rằng có ở lại đây thì cũng chẳng yên ổn với mấy thằng trẻ trâu kia, kiểu gì chúng nó cũng phải phá đám tới tận cùng mới thôi.
Dũng bị quê với người yêu vì cậu định tạo bất ngờ cho Loan, ai dè đúng lúc cảm xúc đang dâng lên ngùn ngụt lại bị lũ choai choai trong làng phá đám. Từ lúc đó cậu cũng ít nói hẳn đi, cả hai người cứ lặng lẽ đi bên nhau, chốc chốc Loan lại kêu lạnh rồi đi sát vào người Dũng. Hôm nay trăng sáng vằng vặc nên đi được một lúc thì Loan hốt hoảng nhận ra là mình đã đi tới chỗ cái ao sáng nay. Nhớ tới ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của kẻ lạ mặt ban sáng làm cô sợ hãi, cô khẽ thì thầm với Dũng:
- Anh ơi quay lại đi đường khác đi. Mẹ dặn là không được đi qua đây mà!
Dũng lúc này cũng nhớ ra lời mẹ mình dặn trước khi cậu dẫn Loan ra khỏi nhà. Thế nhưng vừa nãy do quá quê với người yêu nên cũng chẳng nhớ đến lời dặn ấy mà cứ theo thói quen là đi đường tắt về nhà cho nhanh. Nghĩ ngợi một lát cậu nắm lấy tay người yêu rồi lên tiếng trấn:
- Không sao đâu em. Đi đường này cho nhanh, sắp về tới nhà rồi. Các cụ cẩn thận thì dặn dò thế thôi. Nếu sợ thì em cứ bám chặt vào người anh đây này.
Loan cũng chẳng biết làm thế nào, cô đành nép chặt vào người Dũng. Mắt cô nhìn thẳng. Đi tới đoạn giữa ao, tiếng cá đớp mồi cứ vang lên bòm bõm làm cho Loan thấy sợ lắm. Đi thêm mấy bước nữa, gần hết ao thì cô thoáng thấy bên ven đường có một cái bóng trắng lờ mờ đang đứng đó. Cô định quay đầu bỏ chạy thì nhanh như chớp cái bóng kia giống như một làn sương khói bay thẳng vào người cô. Loan bỗng nhiên rùng mình một cái rồi ánh mắt cô sáng rực lên như mắt mèo trong đêm tối. Loan hất mạnh tay ra khỏi bàn tay đang nắm chặt của Dũng rồi phăm phăm bước đi lên phía trước. Dũng thì cứ tưởng người yêu mình vẫn còn đang giận dỗi vì bị mấy đứa trẻ phá đám rồi giận lây cả sang mình nên cậu vội đuổi theo:
- Ơ này. Vừa nãy là tại mấy đứa trẻ trâu đấy chứ có phải là tại anh đâu!
Loan vẫn không nói gì mà cứ cắm đầu cắm cổ đi thẳng một mạch về nhà. Dũng cứ lẽo đẽo đi theo, hết lời giải thích nhưng Loan chẳng thèm trả lời, thậm chí ánh trăng sáng còn giúp cậu nhìn thấy ánh mắt Loan đang long lên sòng sọc nhìn lườm cậu nữa.
Về đến nhà thì thấy vợ chồng ông Bảo vẫn còn đang ngồi xem phim cô dâu tám tuổi. Loan cũng chẳng thèm chào hỏi gì mà đi thẳng vào trong buồng nơi mà cô sẽ ngủ tối nay. Vợ chồng ông Bảo lấy làm ngạc nhiên lắm, không hiểu được tại sao cô con dâu tương lai ngoan hiền của mình lại có thái độ kì cục như vậy. Bà Mộc cất tiếng hỏi Dũng:
- Hai đứa vừa cãi nhau đấy hử?
Dũng đứng lại trả lời mẹ:
- Không. Chúng con có cãi cọ gì đâu. Đang đi dạo thì tự nhiên cô ấy chẳng nói năng gì mà cứ đi thẳng về nhà.
Bà Mộc không tin những gì cậu con trai vừa nói nên đốp lại:
- Anh nói thế nào ấý chứ. Chắc anh lại nói gì làm cho con bé phật lòng đúng không? Chả lẽ tự nhiên mà con bé lại có thái độ hằm hằm như thế. Còn không nhanh vào buồng liệu lời mà dỗ dành nó đi!
Nói xong ông bà lại xem phim tiếp, nghĩ rằng bọn trẻ cãi cọ nhau là chuyện bình thường. Dũng nghe lời mẹ đi vào buồng thì thấy Loan bật điện sáng trưng trong phòng, đang lôi gương lược ra chải, mồm thì hát xì sồ một bài hát gì đó bằng tiếng Trung.
Dũng không giấu nổi sự ngạc nhiên, quen nhau cả năm trời, chưa bao giờ thấy Loan nói là cô ấy đã từng học tiếng Trung ấy vậy mà tại sao bây giờ cô ấy lại hát rất trôi chảy. Nghe kĩ thì Dũng còn nhận ra đó là giai điệu của bài hát: “Người đến từ Triều Châu”.
Dũng thấy ánh mắt của Loan tự ngắm nhìn mình trong gương một cách hết sức say đắm, thỉnh thoảng cô lại lấy tay nọ vuốt lên tay kia giống như một chàng trai đang vuốt bàn tay mềm mại của người yêu mình vậy.
Dũng tiến đến, cười cười, đặt tay lên vai người yêu thủ thỉ:
- Thôi mà? Đừng giận anh nữa? Không khéo bố mẹ lại cười cho đấy!
Loan hất mạnh bàn tay của Dũng ra rồi mắt cô long lên sòng sọc nhìn rất đáng sợ, miệng thì quát lớn:
- Bỏ bàn tay bẩn thỉu của mày ra khỏi người vợ tao!
Dũng há hốc mồm ngạc nhiên trước phản ứng bất thường của Loan. Còn chưa hết, cậu nhận ra giọng nói vừa quát lên không phải là giọng nói ngọt ngào của Loan nữa mà thay vào đó là giọng nói ồm ồm, lơ lớ giống như của mấy người nước ngoài nói tiếng Việt.
Dường như còn chưa hài lòng, Loan đứng phắt dậy, đẩy Dũng ra khỏi phòng rồi đóng rầm cửa lại. Dũng không ngờ một cô gái thùy mị như Loan lại có sức mạnh đến vậy. Lúc đó nếu không may mắn bám được vào chiếc cột nhà thì cậu đã bị Loan đẩy ngã nhào, cắm mặt xuống dưới đất rồi.
Tiếng đóng cửa đến rầm một phát làm cho ông Bảo và bà Mộc giật bắn mình. Cả hai hướng mắt về phía cửa buồng thì thấy Dũng đang đứng ôm lấy chiếc cột nhà. Vừa nãy ông bà cứ tưởng đôi trẻ chỉ giận dỗi vu vơ, không ngờ có vẻ nghiêm trọng hơn ông bà nghĩ. Bà Mộc đứng dậy, tiến về phía cửa buồng, chỉ tay vào mặt Dũng mà quát:
- Mày cứ liệu hồn đấy. Làm con bé giận dỗi thế này mà còn dám bảo là không có chuyện gì nữa à.
Dũng bị mẹ mắng thì cũng thấy ấm ức lắm, cậu không hiểu mình đã làm gì để cho Loan giận đến như vậy. Cậu định thanh minh với mẹ nhưng lại thôi khi thấy bà Mộc đang đứng trước cửa buồng khẽ nói:
- Loan ơi! Bác vào nhé!
Không thấy Loan trả lời mà chỉ vang lên tiếng hát sì sồ mà bà chẳng hiểu gì cả. Bà đánh bạo đẩy cánh cửa bước vào, định dỗ dành Loan mấy câu cho cô nguôi giận. Thế nhưng khi bà vừa ló mặt vào. Loan lại quay ngoắt mặt ra, quát lên bằng cái giọng lơ lớ, ồm ôm khi nãy:
- Con mụ già kia cút ra ngoài ngay. Ai cho phép vào buồng vợ ta!
Bà Mộc nghe thấy thế thì thấy tóc gáy dựng đứng cả lên. Bằng kinh nghiệm của mình, bà biết chắc chắn là con bé Loan đã bị vong của ai đó nhập vào. Không có lý gì mà từ một cô gái ngoan hiền lại thốt lên được những lời nói xấc xược như thế được. Bà quay trở ra, khẽ khép cánh cửa gỗ lại, lôi Dũng ra chỗ bàn uống nước nơi ông Bảo đang xem tivi. Bà nhìn thẳng vào mắt cậu con trai rồi run run hỏi:
- Hai đứa đi chơi những đâu? Có phải vừa đi qua căn nhà hoang cuối làng đúng không?
Ông Bảo thấy mọi chuyện có vẻ nghiêm trọng, cũng tắt tivi mà nhìn mẹ con bà Mộc như muốn hỏi đang xảy ra chuyện gì trong cái nhà này. Dũng gật đầu xác nhận, rồi kể lại đầu đuôi câu chuyện, nhưng không nhắc gì tới chuyện bị lũ trẻ trâu phá đám:
- Con dẫn Loan ra đê hóng mát, được một lúc thì cô ấy kêu lạnh nên con dẫn về. Vừa đi vừa mải nói chuyện nên con cũng chẳng để ý mà dẫn cô ấy đi tắt qua chỗ nhà hoang đó cho nhanh. Mọi chuyện bất thường có vẻ bắt đầu từ khi đi gần hết cái ao thì đột nhiên cô ấy rùng mình lên một cái rồi hất tay con ra, cứ thế hằm hằm bước về nhà. Hỏi gì cũng không nói!
Lời xác nhận của Dũng làm cho bà Mộc vô cùng sợ hãi, hai chân bà mềm nhũn cả ra, may mà Dũng nhanh tay đỡ kịp nếu không thì bà Mộc đã ngã lăn xuống đất. Một lúc sau bà mới mếu máo mà trách con trai:
- Con ơi là con. Trước khi đi mẹ đã nhắc rồi mà con vẫn còn dẫn con bé đi qua mảnh đất ma quỷ ấy. Lúc trưa nay nó có nói với mẹ rằng nó nhìn thấy một người đàn ông ăn vận theo kiểu người Hoa ở đó, mẹ đã thấy bất an rồi. Bây giờ thì xảy ra chuyện lớn thật rồi. Con ơi là con…
Ông Bảo nghe qua câu truyện của hai mẹ con thì ông đã phần nào hiểu ra vấn đề. Ông cùng với thằng Dũng dìu bà Mộc ngồi xuống ghế rồi ông lặng lẽ tiến đến chỗ cửa buồng. Ông nhẹ nhàng mở hé cánh cửa gỗ, ghé mắt vào trong. Loan vẫn đang ngồi soi gương rồi hát vu vơ bằng thứ tiếng mà ông không hiểu được, nhưng ông biết đó là tiếng Trung. Vừa thấy mặt ông thò vào, Loan lại quay ra liếc xéo ông một cái rồi chửi, vẫn cái giọng lơ lớ, ồm ồm của người đàn ông khi nãy:
- Thằng già kia cút ngay. Mày thập thò ở cửa buồng vợ tao làm gì? Định rình mò chim chuột gì đấy hả? Cút!
Nói xong Loan còn tiện tay vớ lấy cái kẹp tóc đặt trước mặt ném vù một cái. Cái kẹp tóc sượt qua mặt ông Bảo bắn vào tường nghe bộp một cái rồi rơi bịch xuống đất, sém chút nữa là nó đã trúng vào mặt ông rồi.
Ông Bảo nhanh chóng khẽ khép cửa lại, rồi đi ra chỗ vợ con đang ngồi. Mặt cũng hiện lên sự hoang mang lo lắng. Bà Mộc thì vẫn khóc sụt sùi, Dũng thì cũng căng như dây đàn, mắt vẫn hướng về phía căn buồng mà Loan đang ở bên trong.
Bà Mộc mếu máo nói với chồng:
- Ông ơi, tôi chắc chắn là con bé bị vong tên người Tàu ở mảnh đất ma ám kia nhập vào người rồi. Phải làm thế nào bây giờ?
Thực ra chẳng cần bà Mộc nói ra thì ông Bảo cũng đã đoán ra sự việc ấy. Nghĩ ngợi một hồi, ông quay qua bảo vợ:
- Thì bà cứ bình tĩnh đi nào. Cứ khóc nhặng cả lên thì giải quyết được chuyện gì.
Bà Mộc thấy chồng nói như quát lên thì cũng bực mình sẵng giọng:
- Chuyện đến nước này ông bảo tôi còn bĩnh tĩnh thế nào được nữa.
Xong rồi bà lại chỉ tay vào mặt Dũng mà nói như hờn trách:
- Cũng tại anh cả đấy. Mẹ đã dặn anh rồi mà anh có chịu nghe cho đâu. Để bây giờ xảy ra cớ sự như thế này, biết làm sao bây giờ…
Dũng cũng đang vô cùng bối rối, anh không ngờ rằng chuyện ma quỷ nhập vào người sống tưởng chừng chỉ có trong mấy câu truyện cổ tích mà người lớn hay kể để dọa trẻ con, ai dè bây giờ nó lại xảy ra thật. Anh chỉ biết nói chống chế:
- Thì con cũng chỉ vô tình thôi. Nếu biết mọi chuyện phức tạp thế này thì có các vàng con cũng chẳng dám dẫn cô ấy đi qua mảnh đất ấy.
- Anh trẻ người non dạ nên không biết đấy thôi. Chứ ma quỷ là nó thích những cô gái đẹp như con bé Loan lắm đấy…
Nghe hai mẹ con bà Mộc lời qua tiếng lại ông Bảo bực mình quá phải xen vào:
- Thôi…thôi…tôi xin hai mẹ con bà im đi cho tôi nhờ. Mọi chuyện đang rối hết cả lên lại còn cứ cãi nhau thế này giải quyết được vấn đề gì. Chuyện quan trọng bây giờ là làm sao tống khứ được cái vong đang nhập vào con bé Loan ra ngoài. Sợ để lâu thì con bé không chịu nổi mất.
Mẹ con bà Mộc cũng ngừng tranh cãi. Ông Bảo vào buồng mình thay bộ quần áo dài rồi tiến đến thắp hương trên bàn thờ. Vì gia đình ông có truyền thống thờ gia tiên ở nhà trưởng, tức là bác cả Mạnh, nên trong nhà ông cũng chỉ có mỗi một bát nhang thờ thổ công thổ địa mà thôi. Ông cắm nhang vào bát hương rồi nhẩm nhẩm khấn vái, hy vọng ngài thổ địa tống khứ cái vong đang nhập vào con dâu tương lai của ông đi.
Ông Bảo khấn vái xong rồi ngồi xuống ghế chờ đợi. Bà Mộc và Dũng cũng nín thở hy vọng Loan bình thường trở lại. Thỉnh thoảng Dũng lại sốt ruột tiến đến chỗ cửa buồng, ghé tai vào cánh cửa gỗ để nghe ngóng động tĩnh bên trong, nhưng vẫn thấy Loan đang xì xồ môt loạt tiếng Tàu mà cậu chẳng thể hiểu người yêu mình đang nói gì. Khi nén hương trên bàn thờ đã cháy hết mà vẫn chẳng thấy có dấu hiệu cho thấy Loan bình thường trở lại. Thậm chí tiếng ca hát, tiếng cười như có vẻ gì đó rất khoái chí của Loan còn vang lên to hơn.
Không chịu đựng được nữa, ông bảo con trai:
- Anh soi đèn ra ngoài ngõ chặt cho tôi một cành dâu về đây!
Nghe bố nói thế thì Dũng cũng hiểu ông định làm gì. Cậu không đành lòng để bố dùng cành dâu đánh người yêu nên cứ ngẩn người ra, chần chừ không muốn đi. Ông Bảo bực mình quát lớn:
- Ơ cái anh này. Không nghe thấy tôi nói gì à. Anh nhanh cái chân lên xem nào. Thế có muốn cứu vợ anh nữa hay không hả?
Ông Bảo là người điềm đạm, ít khi thấy ông nổi nóng, hôm nay thấy ông quát lên thì Dũng biết bố mình đang tức giận lắm. Anh chạy vội xuống dưới bếp, bật điện tìm con dao bầu rồi đi ra ngõ chặt một cành dâu. Anh sợ bố mình không kiềm chế được cơn giận mà mạnh tay, làm tổn thương Loan nên chỉ chặt một cành dâu bằng ngón tay út rồi hớt hải chạy vào nhà. Vừa nhìn thấy cành dâu trên tay Dũng, ông Bảo quát lên:
- Chặt lấy cái cành to gấp đôi vào. Anh đem cái cành dâu bé như que tăm vào đây định gãi ngứa cho con ma kia đấy hử?
Nói xong ông giật lấy cành dâu trên tay Dũng rồi bẻ mạnh một phát, cành dâu gãy đôi, rồi vất bộp xuống đất. Dũng tái mặt, lại chạy ra ngõ chặt một cành dâu khác, to hơn một chút rồi lại chạy vào nhà đưa cho bố. Ông Bảo nhìn cành dâu mà Dũng vừa đưa cho thì không nói gì, lừ lừ tiến đến chỗ căn buồng Loan đang ở bên trong. Bà Mộc và Dũng cũng lẽo đẽo theo sau. Dũng nhìn thấy bố lăm lăm cành dâu to như ngón tay trỏ tiến đến chỗ Loan mà sợ hãi. Cậu lí nhí nói:
- Bố nhẹ tay thôi nhé. Cành dâu to thế kia mà vụt vào người cô ấy thì còn gì là da thịt nữa.
Bà Mộc cũng nói chen vào:
- Con nó nói phải đấy, ông nhẹ tay một chút. Con gái nhà người ta lần đầu đến nhà mình chơi mà ra về với vằn vện vết thương trên người thì còn ra cái thể thống gì nữa! Làng xóm không hiểu chuyện lại cho rằng nhà mình đánh đập con bé.
Ông Bảo quay lại lừ mắt với vợ con:
- Mẹ con bà thì biết cái gì. Không mạnh tay với nó thì làm sao nó buông tha cho con bé được!
Nói xong ông đẩy cửa buồng bước vào rồi chỉ thẳng tay vào mặt Loan mà quát lớn:
- Đất có thổ công, sông có Hà bá. Mày là bọn ma Tàu sang nước Việt chúng tao kiếm ăn. Đã bị chết mất xác xứ người còn không biết thân biết phận mà đi đầu thai còn dám vất vưởng ở trần gian rồi giở thói trêu hoa ghẹo nguyệt. Biết đường thì cút xéo đi không thì ông sẽ đánh cho mày tơi tả, xem lần sau mày có còn dám hại người nữa không?
Loan quay qua nhìn ông Bảo, mắt long lên sòng sọc thách thức:
- Có giỏi thì mày cứ đánh đi. Xem mày làm gì được tao!
Nói xong Loan lại cười khằng khặc một cách đầy ma quái.
Nhận xét Box