Tôi tưởng rằng, chỉ còn mình tôi thì thoát thân là một việc
quá đỗi dễ dàng, chỉ cần dùng phép độn thổ là có thể lập tức đuổi theo được Mạch
Khê.
Nhưng mà, việc đời vẫn luôn không như tôi nghĩ.
Tôi vạn vạn lần không nghĩ đến chuyện hoàng đế lại có thể đích thân ra tay,
càng không hề nghĩ đến tên hôn quân trong truyền thuyết này lại là một nhân vật
hung ác thế.
Hắn tung một chưởng đầy nội lực, liền đó một tấm lưới sắt tung ra, tôi bị bắt
cũng chẳng lạ gì.
Trước khi bị kéo vào trong ngục, tôi vẫn nghĩ, chờ hoàng đế đi xa, linh lực của
tôi khôi phục lại sẽ độn thổ thoát thân.
Nhưng sau khi bị nhốt vào trong ngục, tôi đành bất lực than thở, xem ra đối với
tên hoàng đế này, Bạch Cửu thực sự là một người vô cùng quan trọng, nếu không
làm sao phải đem nhốt tôi vào trong nhà ngục của hoàng cung.
Đối với hoàng đế mà nói, làm vậy một là có thể đề phòng tôi chạy trốn, Xomtruyen.net hai là
càng dễ tra tấn ép cung hỏi tôi Bạch Cửu và Mạch Khê chạy về hướng nào. Chỉ có
điều họ không biết, điều này đã vô tình làm linh lực trong người tôi bị áp chế
đến mức thấp nhất.
Chạy không được, tôi bèn giữ thái độ đã đến đây thì cứ thế mà yên vị sống trong
địa lao mù mịt tối tăm.
Dụng cụ tra tấn của người trần đối với tôi không tạo thành uy hiếp gì đáng kể,
mỗi ngày một lần bị đánh bằng roi chẳng qua chỉ như gãi ngứa theo giờ.
Chỉ có điều mỗi ngày tôi đều bị gãi ngứa một cách rất oan ức.
Bọn họ ngày ngày đều hỏi tôi Mạch Khê của tôi đi hướng nào, tôi làm sao biết được
họ đi đâu, thật thà trả lời rồi, bọn họ vẫn khăng khăng bảo là tôi không thật
thà. Tôi nghĩ, sau này chờ mấy người này xuống âm phủ, tôi nhất định sẽ bảo lũ
tiểu quỷ hỏi xem bọn họ có não không, nếu mà bọn họ nói là có, thì sẽ đánh cho
nhừ tử. Nếu mà nói là không, thì sẽ cắt luôn đầu đẩy vào đạo súc sinh (kiếp sau
phải làm súc sinh).
Bọn họ không tin tôi, tôi cũng lười không buồn trả lời bọn họ. Dần dà lâu ngày,
bọn họ cũng chỉ đến quất tôi mấy roi lấy lệ. Sau đó, không có ai đến quất tôi nữa,
cũng không có ai đưa cơm cho tôi, tôi bị nhốt trong ngục, cứ sống không biết
ngày đêm như thế. Bọn họ muốn bỏ tôi chết đói, nhưng không biết tôi là linh hồn
mà hòn đá hóa thành, chỉ cần có địa khí là có thể không ăn không uống sống tốt
mấy trăm năm.
Lo lắng duy nhất của tôi là không biết bây giờ là ngày mấy tháng mấy, không biết
Mạch Khê ở bên ngoài ra sao.
Tôi ở trong nơi đen tối này thẫn thờ chờ rất lâu, cuối cùng cũng đến một ngày,
tôi cảm thấy có chút hơi người.
Một ánh lửa lướt qua góc rẽ chầm chậm đi đến chỗ tôi.
Tôi nheo mắt nhìn người đến – một thanh niên hai, ba chục tuổi, áo bào trắng
thuần khiết như tuyết, chẳng hợp chút nào với chốn ngục tù này. Khuôn mặt cậu
ta dưới ánh lửa có một cảm giác thân quen kỳ lạ.
Cậu ta nhìn thấy tôi, sắc mặt bình tĩnh khẽ biến đổi.
Tôi nghĩ cũng phải, tuy tôi không biết mình rốt cuộc đã ở đây bao lâu rồi,
nhưng cũng đại khái biết rằng chí ít cũng phải đến mười năm rồi, một người
không ăn không uống ở trong ngục sống đến mười năm, ai mà không sợ chứ? Càng
không nói đến bộ dạng ác quỷ của tôi, cậu ta không vứt bó đuốc hét lên kinh
hoàng rồi bỏ chạy đã là một sự dũng cảm cực lớn rồi.
“Tam Sinh”, cậu ta gọi tên tôi, khẽ thở dài, “Tôi là Trường An”.
Tôi nhíu mày nghĩ một hồi, phát hiện ra cái tên này trong ký ức xa xôi đến mơ hồ,
sau một hồi lâu mới nhớ ra: “À, tiểu đạo sĩ Lưu Ba nhát gan như chuột”. Rất lâu
rồi không nói chuyện, giọng tôi trở nên khàn khàn khó nghe.
Cậu ta chau mày lại: “Tôi đến cứu cô ra khỏi đây”.
Tôi hắng giọng, cười đáp: “Bộ dạng của cậu bây giờ rất tốt, sao không sợ tôi ‘lấy
dương’ của cậu như hồi nhỏ nữa?”.
Cậu ta cười khổ sở: “Đã ba mươi năm rồi, Tam Sinh vẫn nhớ thật rõ ràng”.
Ba mươi năm. Tôi sững người.
Kiếp trước, Trùng Hoa giết tôi, tôi đến âm phủ chờ chàng hai năm, sau đó lại trở
lại nhân gian, tìm thấy Mạch Khê, sống cùng với Mạch Khê tám năm trời, tổng cộng
là mười năm. Mà bây giờ Trường An nói đã ba mươi năm rồi.
Hóa ra, tôi đã ở nơi này hai mươi năm.
Hai mươi năm… Mạch Khê bây giờ đã hai mươi tám tuổi, chàng sẽ trông như thế
nào?
Ra khỏi hoàng cung dễ hơn nhiều so với tưởng tượng của tôi.
Trường An không biết lấy ở đâu cho tôi bộ quần áo của đầy tớ, sau khi mặc lên
người, cậu ta liền quang minh chính đại đưa tôi đi ra khỏi hoàng cung. Trên đường
đi, tôi nhìn thấy rất nhiều người quỳ trước mặt cậu ta, dập đầu thi lễ, miệng
nói: “Quốc sư đại nhân”.
“Quốc sư?”. Sau khi rời hoàng cung, đứng dưới ánh mặt trời lâu ngày không gặp,
tôi niệm phép tịnh thân liền khôi phục lại dáng vẻ của ngày trước. Tôi hỏi cậu
ta: “Lưu Ba không phải xưa nay vẫn coi thường những thứ này sao?”.
Cậu ta nhìn tôi: “Nói ra thì dài. Tôi còn phải đưa cô đi gặp một người, những
việc cũ đó chúng ta vừa đi vừa nói”.
Trường An nói với tôi, sau nạn Lưu Ba, Lưu Ba không ngừng suy yếu, không thể trở
lại thời huy hoàng trước đó, các đệ tử cũng phải trút bỏ sự thanh cao của tiên
nhân để tái nhập vào thế tục. Cậu ta biết tôi cứu mạng cậu ta, sau đó lại bị
Trùng Hoa giết nhầm, từ đó trong lòng cảm thấy áy náy với tôi, luôn đi tìm chuyển
kiếp của tôi để báo đáp.
Cậu ta hỏi: “Tam Sinh vì sao vẫn nhớ kiếp trước của mình?”. Xomtruyen.net
Tôi không biết phải trả lời cậu ta thế nào về tiền nhân hậu quả của nó, nghĩ một
hồi rồi đáp: “Có lẽ là không từ bỏ được sư tôn của cậu đó”.
Cậu ta gật đầu, cũng không hỏi đến cùng, nói: “Hai mươi năm trước, nghe đồn
kinh thành có một yêu nữ, bị hoàng thượng đích thân ra tay bắt giữ. Tôi vốn
không nghĩ là cô, nhưng mười năm trước có người tìm đến tôi, bảo tôi đến hoàng
cung cứu một người, tôi mới biết người bị bắt là cô. Biết là cô rồi, tôi đương
nhiên sẽ cứu, vì vậy liền lấy danh phận đại quốc sư để vào hoàng cung, mấy năm
nay không ngừng thăm dò tin tức của cô, cuối cùng cũng cứu được cô ra”.
“Người bảo cậu đến cứu tôi chắc hẳn tên là Mạch Khê?”.
“Phải, mà cũng không phải.” Cậu ta cười nhẹ nhàng: “Tam Sinh có biết Mạch Khê
mà cô vừa nói bây giờ đã trở thành một người như thế nào không?”.
Tôi lắc đầu, cậu ta nói nhỏ: “Kinh thành hiện giờ tuy rằng vẫn còn an toàn,
nhưng ở chiến trường phía trước, quân của triều đình liên tiếp thất bại, không
đầy ba tháng nữa, giang san này sẽ đổi chủ”. Tôi lặng người, nghe cậu ta nói tiếp:
“Ở trận tiền giết địch, giết đến hơn mười vạn quân của triều đình, lập chiến
công hiển hách cho phản quân chính là Mạch Khê”.
“Nhưng bảo tôi cứu cô…”, vừa nói, cậu ta vừa kéo tôi vào một tiểu viện trong một
con ngõ sâu, đẩy cánh cửa ra, tôi nhìn thấy người đàn ông đang ngồi phía trong.
Tôi nhướn mày: “Ồ, quả nhiên là ông”.
Bạch Cửu. Thời gian hai mươi năm đối với con người quả là dài, ông ta trông vẫn
rắn rỏi, nhưng đã có tóc bạc. Trên mặt cũng đã xuất hiện nếp nhăn.
Ông ta nhìn thấy tôi, vô cùng kinh ngạc nói: “Cô… cô không thay đổi chút nào”.
Ta chau mày vô thức nói: “Tôi không phải là yêu quái”.
Ông ta nhướn môi châm biếm: “Phải hay không phải có quan trọng gì? Yêu quái ăn
thịt người, người cũng ăn thịt người. Đều giống nhau cả thôi”. Ông ta dừng lại
một lát rồi nói: “Con người già rồi, càng hoài niệm việc cũ, hôm nay cuối cùng
cũng đã cứu được cô ra, có thể xem như đã hóa giải được sự nuối tiếc của nửa đời
trước”.
Tôi chán nhất là những người trần than thở mình già trước mặt tôi, liền ngắt lời
ông ta hỏi: “Mạch Khê đâu?”.
“Cậu ta đang ở Vinh Sơn”. Bạch Cửu thở dài bất lực nói: “Cậu bé đó rất nhớ cô,
ngày mong đêm nhớ”.
Tôi lạ lùng nhìn Bạch Cửu, nỗi ghen tỵ chìm sâu trong lòng đã lâu nay không hiểu
sao lại trở dậy, nói: “Tôi thích Mạch Khê, Mạch Khê cũng thích tôi. Tôi không ở
đây, chàng nhớ nhung tôi không phải là đương nhiên sao? Lẽ nào chàng nên nhớ
ông? Sa vào tình yêu cấm kỵ với ông?”.
Trường An ở bên cạnh không nhịn được cười.
Bạch Cửu cũng không tức giận, dở khóc dở cười nhìn tôi: “Bị giam bao nhiêu năm,
sao cái tính này vẫn không thay đổi chút nào vậy?”.
Tôi không để ý đến bọn họ: “Tôi cứu ông một lần, ông cứu tôi một lần, chúng ta
như vậy là hòa. Chúng ta từ biệt ở đây, tôi phải đi tìm Mạch Khê”. Đang sắp làm
phép độn thổ, chợt bừng tỉnh nhớ chuyện Mạch Khê bái ông ta làm sư phụ, tôi
nghĩ lại, đại khái hiểu ra nguyên nhân bên trong, nói: “Ông bảo Mạch Khê giúp
ông ra trận giết định, thay ông đoạt lấy giang sơn này thì có thể, nhưng mà sau
đó, ông hãy buông tha Mạch Khê. Ăn cháo đá bát, đặng cá quên nơm, tôi không muốn
Mạch Khê phải hứng chịu những việc như thế. Chàng lương thiện, sẽ đau lòng”.
Không muốn nhiều lời nữa, tôi niệm một câu thần chú đi thẳng đến Vinh Sơn.
Dưới chân Vinh Sơn có một tòa thành tên gọi Vinh Thành, xây dựa vào núi, bốn mặt
đều là vách núi dựng đứng. Dễ thủ khó công, nhưng một khi đột phá được Vinh
Thành thì tấn công vào kinh thành sẽ tương đối dễ dàng. Chỗ này là phòng tuyến
cuối cùng để bảo vệ hoàng thành của triều đình, chắc chắn trận chiến này không
dễ dàng gì đối với Mạch Khê. Tôi đến đây rồi, có lẽ giúp được Mạch Khê những việc
như hạ độc vào nước ở Vinh Thành, đốt kho lương thực hay gì gì đó.
Nhưng khi tôi đến Vinh Sơn, tôi đã không cần phải làm những việc đó nữa.
Hai quân đã giao chiến trực diện.
Tôi đứng ở trên vách đá cheo leo, Xomtruyen.net nhìn xuống dưới, tìm bóng dáng của chàng
trong chiến trường hỗn loạn. Chàng không thể nói, ở trên chiến trường phải ra
hiệu lệnh thế nào đây?
Tôi đang lo âu thì một tiếng nói nhỏ dần dần được khuếch đại lên, đầu tiên có lẽ
chỉ có vài người nói, sau đó thì là mười mấy người, mấy trăm người, mấy nghìn
người, sau cùng tất cả binh sĩ phản quân đều hô to: “Thành chủ Vinh Thành đã bị
chém!”.
“Thành chủ Vinh Thành đã bị chém!”.
Chiến trường ầm ĩ trong phút chốc trở nên trang nghiêm, ánh mắt của mọi người dần
dần tụ lại ở một điểm, tôi tự nhiên cũng nhìn về phía đó.
Gió núi đột nhiên nổi lên, những bông hoa trên Vinh Sơn lướt qua tai tôi bay xuống
chiến trường. Chúng dập dềnh rơi xuống bên người đó.
Chàng cầm cái đầu người ngồi trên yên ngựa. Khoảng cách quá xa, tôi không nhìn
rõ vẻ mặt chàng. Chỉ nhìn thấy lưỡi kiếm sắc lạnh trong tay chàng như mặt gương
phản chiếu ánh mặt trời trên đầu, sáng chói đến mức làm mắt tôi cay cay.
Mạch Khê!
Không ngờ cuộc ly biệt này lại kéo dài những hai mươi năm. Chàng đã trở thành một
tướng quân kiêu dũng đứng trên vạn người.
Xa chàng lâu như vậy, chàng có oán em không?
Đột nhiên, tôi cảm thấy một tia sáng vụt qua, một mũi tên xé rách không trung
lao vút về phía Mạch Khê đang ngồi trên lưng ngựa. Tôi kinh hoàng, một luồng âm
khí lập tức bám theo, lúc mũi tên dường như sắp cắm vào ngực Mạch Khê, đường âm
khí liền chặt gãy mũi tên. Nhưng mũi tên vẫn không dừng lại, bị âm khí đánh chệch
khỏi quỹ đạo ban đầu, sượt qua mặt Mạch Khê, cắm xuống mặt đất sau lưng chàng.
Tất cả việc này chỉ diễn ra trong chớp mắt. Tôi nôn nóng nhìn xem chàng có bị
thương ở chỗ nào không.
Chàng ngẩng phắt đầu lên, lặng người nhìn đăm đăm về phía tôi. Tôi biết, cự ly
xa như vậy, chàng không nhìn rõ tôi. Nhưng trong tôi lại nảy sinh một cảm giác
kỳ lạ, chàng nhìn rõ tôi, biết tôi chính là Tam Sinh.
Các tướng sĩ bừng tỉnh, lập tức vây lấy Mạch Khê.
Lần này thì tôi cũng không nhìn rõ được Mạch Khê, lòng nóng như lửa đốt, đột
nhiên người ngựa vây quanh Mạch Khê giãn ra. Chàng ném cái đầu trong tay cho một
tướng sĩ bên cạnh, chân nhẹ giẫm lên lưng ngựa, dùng khinh công vội vã lao
nhanh về phía tôi.
Chàng đã nhìn thấy tôi.
Tôi quay người rời khỏi chỗ vách đá cheo leo này. Tôi nghĩ nơi trùng phùng với
Mạch Khê phải là một nơi tuyệt đẹp với những cánh hoa bay lất phất, chàng ôm lấy
tôi, tôi ôm lấy chàng, gọi mãi tên chàng. Rồi sau đó sẽ có thôi thúc được làm một
số hành động ứ ứ á á, sau cùng sẽ tìm một nơi để giải quyết thôi thúc này.
Một màn tuyệt vời trong vở kịch tài tử giai nhân.
Nhưng khi Mạch Khê tìm thấy tôi, tôi lại khó mà có hứng thú làm những động tác ứ
ứ á á đó. Nguyên nhân là trước khoảnh khắc chàng nhìn thấy tôi, tôi đã giẫm phải
một cái bẫy mà thợ săn để lại trong núi.
“Rụp” một cái, mắt cá chân của tôi bị kẹp chặt cứng. Không thể bị thương nặng,
nhưng lại cực kỳ đau.
Tôi còn đang khóc không ra tiếng, oán thán trời xanh không có mắt thì một bóng
người mang theo huyết khí sa trường vội vàng chạy đến. Tôi vẫn chưa nhìn rõ
dung mạo của chàng, chàng đã cúi đầu cẩn thận gỡ chiếc bẫy ra cho tôi. Xắn ống
quần của tôi lên xem tôi có bị thương vào gân cốt hay không.
Bàn tay ấm nóng ôm lấy mắt cá chân của tôi khẽ run, như căng thẳng như kích động
vừa như có chút bối rối.
“Mạch Khê!”.
Toàn thân chàng đông cứng lại. Tôi không khách sáo gỡ mũ sắt ra cho chàng, từ từ
nâng khuôn mặt của chàng lên.
Khuôn mặt của chàng có dính vài giọt máu tươi. Không ngờ sau bao chinh chiến giết
chóc, dối lừa, mắt chàng vẫn sáng trong như vậy. Tôi than: “Mạch Khê đã lớn rồi,
làm thế này có lẽ sẽ ngượng, nhưng mà Tam Sinh thực sự không kìm được. Phải làm
thế nào đây?”.
Chàng không thể hiểu được ý tôi.
Khoảng khắc khi môi tôi áp sát mặt chàng, mắt chàng đột nhiên mở to. Tôi thầm
thở dài, cuối cùng vẫn đặt môi hôn lên khóe môi chàng.
“Mạch Khê, Mạch Khê…”. Tôi ôm chặt lấy cổ chàng, dùng má cọ cọ vào tóc mai
chàng, thì thầm: “Em rất nhớ chàng, Tam Sinh nhớ chàng”.
Thân thể chàng cứng rắn như sắt, cổ lại càng cứng hơn, không chịu nghiêng về
bên tôi nửa phân. Bám lên người chàng thật mất sức, tôi liền dứt khoát buông
chàng ra, cứ thế nhìn chàng không rời, cười nói: “Tam Sinh đến tìm chàng, sao
chàng lại vẫn có vẻ mặt như vậy?”.
Nghe câu nói này chàng mới có chút định thần lại. Hình ảnh tôi trong mắt chàng
mới dần dần trở nên rõ nét. Tay chàng chầm chậm nhấc lên, như thể không dám tin
rằng có thể chạm vào má tôi. Tôi tươi cười nhìn chàng, để mặc cho ngón tay thô
ráp của chàng chầm chậm dạo chơi trên má tôi, mắt tôi, sống mũi, cánh môi, hết
lượt này đến lượt khác, như thể đang kiểm nghiệm xem người trước mắt mình là thật
hay là giả.
Cuối cùng, đôi tay run rẩy của chàng ôm chặt lấy tôi, một tiếng thở dài lướt
qua tai. Một tiếng thở dài, sầu biệt ly dằng dặc đều tan biến, nỗi bi thương chồng
chất cũng tiêu tan. Tôi nghĩ, cho dù chàng có thể nói thì lúc này cũng sẽ chỉ
thở dài mà thôi.
Bởi vì khi xa cách quá lâu, có quá nhiều điều để nói, chi bằng tranh thủ thời
gian ôm ấp nhau.
Không ngoài dự đoán, chàng đem theo tôi trở về doanh trại.
Vết thương trên chân tôi thực ra chỉ hóa phép một cái là khỏi, nhưng mà tôi lại
niệm chú làm cho vết thương trông càng đáng sợ hơn. Mạch Khê thấy máu không cầm
được, lông mày nhíu chặt lại. Chàng cõng tôi trên lưng đi thẳng về phía doanh
trại.
Tôi vô cùng hưởng thụ cảm giác được người khác quan tâm sâu sắc này.
Tôi nằm trên lưng chàng, đi qua doanh trại, nhận được vô số những cái nhìn của
binh sĩ. Ánh mắt của bọn họ không phải nhìn một nam nhân đang cõng một nữ nhân,
mà là nhìn thấy một tiên nhân đang cõng một mụ yêu quái già, kinh ngạc trố mắt
ra.
Tôi vốn không quan tâm lắm đến ánh mắt của người khác, nhưng mà Mạch Khê sợ rằng
tôi bị đám nam tử thô lỗ bắt nạt. Chàng lạnh mặt, chầm chậm quét ánh mắt lên bọn
họ. Những người xung quanh lập tức nhìn đi chỗ khác.
Lòng tôi ấm áp dịu dàng, lại càng áp chặt vào Mạch Khê hơn.
Đi đến lều chính, tôi nằm sau lưng Mạch Khê vén màn trướng lên cho chàng. Nhìn
thấy một người con gái đang ngồi bên trong, tôi lập tức ngây người ra.
Con gái…
“Mạch Khê”. Vô số tưởng tượng không ngừng hiện lên trong đầu tôi, tôi rầu rầu
nói: “Nhân lúc em không có ở bên, chàng đã lấy vợ rồi sao?”.
Chương 15: Không đổi
Nhìn thấy Mạch Khê vào lều, cô gái đó vui mừng đứng dậy, lúc nhìn thấy tôi, liền
sững người ra, ngập ngừng nói: “Cô ta là…”.
Tôi ôm lấy cổ Mạch Khê không rời tay: “Tôi tên là Tam Sinh”.
“Tam Sinh…”. Cô ta lẩm bẩm tên tôi, sắc mặt đột nhiên tối sầm: “Tam Sinh, cô
chính là Tam Sinh?”. Cô ta dường như không tin, nhìn Mạch Khê như muốn hỏi lại.
Tôi thấy cô ta chăm chú nhìn chàng thê lương như vậy cũng không kìm được cũng
nhìn Mạch Khê. Nhưng Mạch Khê không hề để ý đến hai chúng tôi, sải bước đến bên
giường, đặt tôi xuống, cởi tất cho tôi rồi đứng lên vội vàng viết ba chữ “Truyền
quân y” và đưa cho cô gái kia xem.
Cô gái sững sờ một hồi, sau cùng cười rầu rĩ, bước chân hơi loạng choạng ra khỏi
lều trại.
“Vợ… của chàng?”.
Chàng vốn đang lau vết thương cho tôi, chợt nghe thấy lời này, liền ngẩng đầu
nhìn tôi, trong mắt dần dần hiện ra ý cười, sau đó khẽ lắc đầu.
Tôi gật đầu, cứng rắn nói: “Không được phép có”.
Chàng vẫn cười ấm áp như vậy, kéo tay tôi nhẹ nhàng viết vào lòng bàn tay:
“Ngoài Tam Sinh ra, ta chưa từng có”.
Nhìn chàng viết nghiêm túc như vậy, tôi không khỏi bất ngờ. Tôi gãi gãi đầu,
sau cùng ho nhẹ một tiếng ra vẻ chững chạc, xoa đầu chàng nói: “Chàng trông hấp
dẫn thế này, em xa chàng lâu như vậy, không biết đã cầm tù bao nhiêu trái tim
thiếu nữ rồi. Tính tình thì lãnh đạm chậm chạp như vậy, các cô gái sẽ đau lòng
đến thế nào. Chàng như vậy xét đến cùng là tốt hay không tốt đây?”.
Mạch Khê nghe xong lời này, mắt đăm đăm nhìn tôi, vẻ mặt thoáng nổi giận.
Đại đa số những lần chàng tức giận tôi đều không biết lý do, lần này tôi cũng
không biết nguyên nhân là gì. Không muốn tốn công đoán, tôi liền nói tiếp:
“Nhưng mà Tam Sinh từ trước tới giờ vẫn luôn là một người ích kỷ, chàng giữ khoảng
cách với các cô gái khác, bộ dạng lạnh nhạt như thế… Em lại thấy thích lắm”.
Tôi nói: “Mạch Khê, hay là chàng đã cho em uống thuốc gì? Làm cho Tam Sinh
thích chàng như vậy. Không nỡ để cho người khác đụng vào dù chỉ một chút”.
Chàng cứ chằm chăm nhìn tôi, đôi mắt sáng rực.
Lúc này quân y bước vào, Mạch Khê nhìn đi chỗ khác, nhường chỗ cho quân y.
Vết thương của tôi vốn là do pháp thuật của mình hóa ra, quân y tất nhiên không
nhìn ra điều gì, chỉ nói rằng bị thương ngoài da, băng bó một chút rồi ra về.
Lại không có người ngoài, tôi vui mừng túm chặt lấy tay áo của Mạch Khê, đang định
kể với chàng nỗi khổ biệt ly. Nào ngờ tôi nắm áo chàng chưa được bao lâu, ở bên
ngoài đã truyền đến tiếng cấp báo của quân sĩ.
Sắc mặt Mạch Khê trầm xuống, lập tức đứng dậy đi ra. Tôi ngơ ngác nhìn tay áo
chàng tuột khỏi tay tôi, tiếng cấp báo của các binh sĩ ngoài doanh trại truyền
vào tai tôi. Tôi thở dài một tiếng. Cách biệt hai mươi năm, quả là hơi dài.
Tam Sinh đối với Mạch Khê vẫn quan trọng, chỉ có điều đã không phải quan trọng
nhất nữa rồi.
Chiến tranh sẽ không vì tướng quân nhặt được một cô gái ở dọc đường mà dừng lại.
Sau khi gặp lại Mạch Khê, thời gian tôi gặp chàng vô cùng ít ỏi. Trận chiến cuối
cùng sắp bắt đầu, có một bầu không khí kỳ lạ lan tỏa trong quân ngũ, như là
nóng nảy, như là bất an, càng như là hưng phấn. Mạch Khê bận đến mức mỗi ngày
ngay cả một chút thời gian nghỉ ngơi cũng không có.
Kết quả chiến tranh thế nào tôi không để ý lắm, tôi chỉ quan tâm một mình Mạch
Khê thôi.
Gần đây mỗi ngày tôi đều cùng với quân sĩ hành quân cấp tốc, luôn nghĩ kiếp số
“cầu không được” của Mạch Khê rốt cuộc là gì. Chàng bây giờ đã là đại tướng
quân, muốn quyền có quyền, muốn tiền có tiền, có gì cầu không được nữa?
Một đêm, tôi không tìm thấy Mạch Khê, hỏi mấy binh sĩ gác đêm cuối cùng mới biết
Mạch Khê đã ra ngoài doanh trại cùng với cô nương A Nhu.
Cô A Nhu này chính là cô gái mà hôm đó tôi nhìn thấy. Nghe nói cô ta là con gái
nuôi của Bạch Cửu, từ nhỏ đã rất gần gũi với Mạch Khê, gần như được công nhận
là phu nhân tướng quân. Lúc đầu nghe thấy lời này tôi chỉ lạnh lùng gật đầu, chẳng
tỏ vẻ gì.
Hôm nay đêm hôm khuya khoắt thế này…
Tôi không kìm được chút chua xót trong lòng. Rảo bước nhanh hơn đi quanh doanh
trại tìm một hồi lâu, cuối cùng cũng phát hiện ra hai bóng người trong rừng
cây.
A Nhu đang khóc nức nở: “Mạch Khê, vì sao lại như vậy?”. Bước chân tôi sững lại,
quay người ẩn vào sau một thân cây. A Nhu nói một cách thê lương: “Rốt cuộc thì
ông ta cũng là sư phụ nuôi dưỡng huynh trưởng thành, vì sao huynh lại phải bức
ông ấy đến đường cùng như vậy. Ngai vàng, huynh muốn có nó đến như vậy sao?”.
Nghe được câu đó, bất giác toàn thân tôi cứng đờ. Khẽ thò đầu ra, chỉ nhìn thấy
Mạch Khê lãnh đạm kéo ống tay áo đang bị A Nhu nắm chặt, không biết viết ra những
gì trong lòng bàn tay cô ta. A Nhu tròn mắt kinh ngạc: “Mạch Khê, huynh điên rồi
sao?”.
Mạch Khê chỉ đăm đăm lặng lẽ nhìn cô ta.
A Nhu kinh ngạc: “Các người tuy không phải là máu mủ, nhưng cô ấy như chị của
huynh, như mẹ của huynh, huynh thực sự muốn… huynh thực sự muốn…”. A Nhu chợt bừng
tỉnh: “Cho nên, huynh muốn lên ngôi vua, Mạch Khê, huynh muốn ngồi trên ngôi vị
tối cao đó để không ai có thể ngăn cản huynh, huynh muốn cưới cô ta”.
Nét mặt Mạch Khê trở nên lạnh lùng, không nhìn cô ta nữa, một mình bỏ đi.
A Nhu đứng nguyên tại chỗ một lúc, toàn thân như thể mất hết sức lực, vịn vào
thân cây, chầm chậm trượt xuống đất. Tôi suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn tiến
lên phía trước, đưa tay ra, chờ cô ta nắm tay tôi đứng dậy.
Cô ta ngẩng đầu nhìn tôi, dường như vô cùng kinh ngạc: “Tam, Tam Sinh… cô cô”.
Tôi không để ý đến cách xưng hô của cô ta với tôi, nói: “Vừa rồi tôi nghe thấy
cả rồi”.
Nước mắt lập tức trào lên trong mắt A Nhu, quả thật là một cô gái yếu đuối, ai
thấy cũng thương. Cô ta khóc lóc nói: “Cô cô, bây giờ chỉ có cô cô là có thể
khuyên được Mạch Khê thôi, cô cô khuyên huynh ấy đi, khuyên huynh ấy đi!”.
“Vì sao lại phải khuyên?”.
Tôi biết, nếu như Mạch Khê muốn có ngai vàng, lý do trong lòng nhất định không
phải chỉ vì tôi giống như A Nhu nói. Chàng là chiến thần, trong lòng luôn nghĩ
cho cả thiên hạ, cho dù luân hồi thế nào, trong xương tủy chàng trước sau vẫn
có trọng trách và lòng kiêu hãnh ấy.
Chàng muốn có ngai vàng nhất định là có lý do của chàng. Nhưng cho dù lý do là
gì đi nữa, tôi đều không có quyền đi khuyên chàng từ bỏ mục tiêu.
A Nhu bỗng dưng ngẩn người ra: “Bởi vì, bởi vì… nghĩa phụ, huynh ấy chắc chắn sẽ
truy cùng giết tận nghĩa phụ, huynh ấy…”.
Tôi thở dài: “Mạch Khê lương thiện, nhất định sẽ không truy cùng giết tận nghĩa
phụ của cô, nhưng nếu là nghĩa phụ Bạch Tề của cô nắm ngai vàng thì chưa chắc”.
Tôi không muốn giải thích nhiều hơn cho cô ta, kéo cô ta đứng dậy, quay người bỏ
đi, nói: “Những năm qua để Mạch Khê sống cùng các người là sai lầm của tôi, các
người không hiểu chàng như vậy, nhất định là chàng sống chẳng vui vẻ gì”.
Trở lại doanh trại, từ rất xa tôi đã nghe thấy tiếng đàn vọng ra từ trong lều của
Mạch Khê. Tôi vừa kinh ngạc vừa vui mừng, vội vàng rảo bước nhanh hơn, vén rèm
ra, vừa bước vào trong lều đã ngửi thấy mùi thơm dịu dàng của hoa mai. Tiếng
đàn bỗng ngừng lại, Mạch Khê ngước mắt nhìn tôi. Tuy chàng đang cười đấy, nhưng
trong đáy mắt lại không có niềm vui.
Tôi nhìn mà lòng đau xót, nhưng lại không thể hiện ra ngoài. Tôi giả vờ cười ngốc
nghếch, đến phía sau Mạch Khê, vòng tay ôm chàng từ phía sau, ôm chặt cổ chàng,
không muốn rời tay.
Thân mình chàng khẽ đông cứng lại. Tôi áp sát vào tai chàng nhưng không nói gì.
Chỉ có thể nghe thấy hơi thở ấm áp của nhau.
Không biết đã qua bao lâu rồi, Mạch Khê dường như cuối cùng cũng định thần lại,
vỗ nhẹ lên tay tôi đang ôm chặt lấy cổ chàng, ra hiệu cho tôi ngồi xuống bên cạnh.
Chàng lấy ra một nhành mai bên cạnh cầm án, viết lên trên giấy rằng: “Ta vẫn nhớ
rằng nàng thích hoa mai nhất, hôm nay tình cờ nhìn thấy một cành mai nở rất đẹp,
liền mang về cho nàng”.
Tôi đón lấy, nâng trong lòng bàn tay ngắm đi ngắm lại, rồi hít hà mãi.
“Chắc vẫn thích chứ?”.
Nhìn thấy bốn chữ có chút dè dặt trên giấy, sợi tơ đàn trong tâm hồn tôi như thể
được chàng dịu dàng gẩy lên, lập tức ngân nga.
“Thích”. Tôi kéo tay chàng, vuốt ve những vết chai sần trong lòng bàn tay, “Cho
dù có dùng tất cả hoa trên thế gian này để đánh đổi em cũng không đổi cành hoa
chàng hái cho em”.
Ngón tay chàng cong lại, nắm chặt tay tôi trong tay chàng. Nắm chặt đến mức làm
tôi thấy hơi đau.
“Mạch Khê, đàn cho em nghe một bản nhạc đi, hồi nhỏ em vẫn thích nghe chàng
đàn”. Tôi cười: “Em muốn nghe một bản nhạc phấn khích một chút!”.
Mạch Khê gật đầu, đầu ngón tay chàng lướt trên dây đàn, dệt thành một khúc nhạc
đầy thôi thúc, mang theo sát khí quét qua sa trường, mang theo bá khí thống nhất
thiên hạ, còn có cả chút cảm hoài của anh hùng lỡ vận.
Phần cuối cùng của bản nhạc, âm điệu càng trở nên trầm hùng nhưng lại pha chút
bể dâu, lại như trút hết những điều bất mãn, âm điệu càng dồn dập gấp gáp. Khi
âm cuối cùng vẫn còn vấn vít bên tai, tôi đột nhiên hỏi: “Mạch Khê, có muốn
ngai vàng không?”.
Tay chàng đặt trên dây đàn, dư âm đang vang vọng đột nhiên im bặt.
Chàng không nhìn tôi, đăm đăm nhìn dây đàn gật đầu.
Tôi cười nói: “Vậy thì đi đoạt lấy đi. Em đi cùng chàng”. Tôi đặt cành hoa mai
trên dây đàn, hai tay nâng tay phải của chàng lên, khẽ nói: “Lần này, em nhất định
sẽ không rời xa chàng”.
Chàng nắm tay tôi càng lúc càng chặt hơn, cuối cùng cả hai chúng tôi đều im lặng.
Sau đêm đó, Mạch Khê ngày càng bận rộn.
Ngày tấn công hoàng thành, trước khi ra chiến trường, đại quân nai nịt gọn gàng
chờ xuất phát, Mạch Khê mặc áo giáp đột nhiên xuống ngựa, ôm tôi một cái rất chặt
trước mặt mọi người. Áo giáp cứng đờ khiến tôi cảm thấy rất không dễ chịu,
nhưng tôi không đẩy chàng ra, để mặc cho chàng như thể làm nũng như thể quyết
biệt nán lại bên tôi một lúc. Tôi vỗ vỗ vai chàng: “Yên tâm đi đi!”.
Nhưng tôi làm sao có thể để chàng một mình ra chiến trường, nếu như tôi đoán
không nhầm, kiếp “cầu không được” của Mạch Khê có lẽ là chỉ ngai vàng. Nếu như
thiên mệnh khiến chàng không chiếm được ngai vàng, vậy thì ít ra tôi có thể làm
cho chàng tiếp tục kiên cường sống sau thất bại. Sau đó tìm một nơi thanh tịnh,
chỉ có tôi và chàng yên ổn sống hết kiếp này.
Cuối cùng chàng lịch xong ba kiếp, ba kiếp chàng cho tôi cũng đã kết thúc, từ
đó về sau đường ai nấy đi. Chàng vẫn là một chiến thần ở trên cao, tôi lại tiếp
tục làm một linh vật bất tử của cõi âm phủ.
Quả thật là một sự sắp đặt hoàn mỹ.
Chờ cho bóng hình Mạch Khê biến mất khỏi tầm nhìn, tôi niệm một câu thần chú,
trở thành vô hình, đi theo phía sau đoàn quân.
Trận đánh cuối cùng chẳng có chút gay cấn nào, thế lớn của hoàng đế đã mất,
binh lính giữ thành chỉ biết dựa vào địa thế hiểm trở mà ngoan cố chống chọi
trong vô vọng mà thôi, việc chiếm thành diễn ra vô cùng thuận lợi. Vừa qua giờ
Ngọ, Mạch Khê liền dẫn quân vào trong thành, nhằm thẳng cung điện mà tiến.
Tôi lại cảm mọi việc thuận lợi một cách kỳ lạ.
Như chứng minh cho suy nghĩ của tôi, khi Mạch Khê đến gần hoàng cung, một bóng
áo trắng đứng trên tường hoàng cung, từ trên cao nhìn xuống Mạch Khê và đoàn
quân của chàng.
Bạch Cửu.
Có lẽ bây giờ ông ta đã bốn, năm mươi tuổi rồi, đối với một người phàm trần mà
nói, đến tuổi đó mà vẫn còn sức lực bày trò như vậy quả là hiếm có.
Ông ta phất tay một cái, trên tường hoàng cung bỗng nhiên xuất hiện rất nhiều
cung thủ, giương cung chĩa thẳng vào Mạch Khê.
Binh sĩ xôn xao, đương nhiên là phải xôn xao rồi, Bạch Cửu là thủ lĩnh phản
quân, còn Mạch Khê là vị tướng đã cầm quân đánh đổ vô số thành trì, khi sắp tấn
công hoàng cung, hai người lại xảy ra mâu thuẫn thế này là sao?
Bạch Cửu lôi từ sau lưng ra cái đầu của một người đàn ông, nói lớn: “Bạo chúa
đã bị chém! Các tướng sĩ, chúng ta đã đoạt được thiên hạ rồi”.
Sau một hồi im lặng, hàng chục vạn binh sĩ bùng lên tiếng reo hò hoan hỷ.
Tôi nhìn bóng hình đang ngồi trên lưng ngựa, Bạch Cửu đã lấy được đầu hoàng đế
trước chàng một bước, cũng có nghĩa là Bạch Cửu được tôn làm đế vương của triều
đại mới trong tâm lý mọi người. Bây giờ, cuối cùng tôi cũng hiểu ra, vì sao khi
Mạch Khê vẫn còn chiến đấu ở tiền tuyến, ông ta đã vội về kinh thành, có lẽ
chính là vì thời khắc này.
Bạch Cửu đợi binh sĩ từ từ trật tự trở lại, nói: “Giang sơn tươi đẹp, người muốn
ngai vàng này nhiều như lông bò, nhưng từ trước đến nay ta không ngờ được rằng,
ngươi cũng vì ngôi vị hoàng đế này mà làm những việc đại nghịch bất đạo”.
Nội lực Bạch Cửu vô cùng thâm hậu, âm thanh không lớn nhưng vẫn có thể làm cho
mỗi người đều nghe được một cách rõ ràng. Tiếng quát này làm cho mọi người yên
lặng.
“Đồ đệ Mạch Khê của ta, khi ngươi tám tuổi ta đã thu nạp ngươi làm đệ tử, đến
nay đã hai mươi năm, sở học cả đời của ta đều đã truyền lại cho ngươi, thế mà
ngươi lại vì ngôi vị hoàng đế, nhiều lần phái người đến ám sát ta. Quả thực làm
trái tim sư phụ ta đây cảm thấy thất vọng vô cùng. Hôm nay bạo chúa đã bị diệt
trừ, cũng chính là lúc phải diệt trừ kẻ thất đức bất trung, bất nghĩa, bất hiếu
như ngươi!”.
Nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của tất cả mọi người, tôi chỉ có thể thở dài. Tuy rằng
xung quanh vẫn còn rất nhiều người, nhưng bóng hình một người một ngựa kia của
chàng lại làm cho tôi cảm thấy sự cô đơn vô tận.
Chàng không biết nói, cho dù bị oan khuất cũng không thể nào tự minh oan cho
mình.
Lúc này, không biết tên binh sĩ nào trên tường hoàng cung đột nhiên bắn tên về
phía Mạch Khê. Tôi thất kinh, đúng lúc định ra tay thì thấy Mạch Khê không hề
tránh, giương cung tên lên. Khi mọi người còn chưa kịp phản ứng gì thì mũi tên
của Mạch Khê đã xẻ đôi mũi tên của đối phương, chỉ nghe thấy một tiếng kêu thảm
thiết trên tường thành, tên cung thủ đã ngã xuống chân thành.
Mọi người vô cùng kinh ngạc.
Đến tôi cũng thấy hơi ngạc nhiên, không ngờ tiễn pháp của Mạch Khê lại có thể
chuẩn xác tinh vi như vậy.
“Xin đừng!”. Một giọng nữ chói tai đột nhiên từ phía sau đoàn quân truyền lại,
một người con gái loạng choạng chạy đến bên cạnh Mạch Khê: “Xin đừng! Mạch Khê
đừng làm vậy! Ông ấy dù sao cũng là sư phụ dưỡng dục huynh”.
Sự xuất hiện đột ngột của A Nhu làm chiến mã của Mạch Khê giật mình, con ngựa
này tính khí chẳng vừa, giơ vó trước lên, như sắp giày A Nhu dưới vó ngựa. Mạch
Khê kéo chặt dây cương, nhưng con ngựa này lại như phát điên, kéo thế nào cũng
không được.
Còn tôi thì nhìn thấy rõ ràng có người đã phóng ám khí vào ngựa của Mạch Khê, bọn
họ muốn để cho mọi người nhìn thấy chàng giẫm chết A Nhu, để cho tiếng xấu thất
đức chúng vừa vu cho chàng thành sự thật. Ngọn lửa giận dữ trong lòng tôi bốc
lên, Mạch Khê của tôi cầu không được ngai vàng thì thôi, nhưng không thể để cho
các người bắt nạt như vậy được!
Tôi vung tay một cái, âm khí bay thẳng vào người A Nhu, khiến cô ta bật ra xa mấy
trượng.
Tôi hiện thân, hạ xuống phía trước ngựa của Mạch Khê, dồn khí trong lòng bàn
tay, hút ám khí trên mình ngựa ra, trở tay ném lại. Tên binh sĩ kia hự lên một
tiếng rồi bất tỉnh.
Sự xuất hiện đột ngột của tôi làm mọi người bị một phen kinh hoàng, hét to “yêu
quái”, liên tiếp lui ra rất xa, tạo thành một vòng tròn vây lấy tôi và Mạch
Khê.
Mạch Khê xuống ngựa, túm chặt lấy tay tôi, mặt đầy vẻ phẫn nộ, vội vàng viết
hai chữ “về đi” vào lòng bàn tay tôi.
“Chỗ mà em cần ở lại là bên cạnh chàng, chàng bảo em về đâu bây giờ?”.
Tôi hỏi lại, Mạch Khê nhất thời không nói gì.
Tôi không hiểu thần sắc đang lưu chuyển trong mắt chàng, đột nhiên nghĩ tôi muốn
ở bên cạnh chàng suốt đời, nhưng mà chàng có muốn không? Trong cuộc sống về
sau, liệu chàng có vẫn tưởng nhớ ngai vàng, trách tôi… Trong lòng tôi không chắc,
quay người hỏi chàng: “Mạch Khê, nếu như em có thể giúp chàng đoạt được ngai
vàng, nhưng từ giờ về sau không có Tam Sinh nữa. Dùng Tam Sinh đổi lấy ngai
vàng, chàng có đổi không?”.
Chàng nhìn tôi chằm chằm, thần sắc trong mắt chàng càng trở nên kỳ lạ.
Chính lúc này Bạch Cửu đột nhiên nói: “Tam Sinh cô nương, cô dưỡng dục Mạch Khê
lớn lên, như chị, như mẹ, mà cậu ta lại nảy sinh tình ý dơ bẩn với cô, bây giờ
cô còn muốn cứu cậu ta sao?”.
Bốn phía nổi lên những tiếng xì xào, Mạch Khê nắm chặt lấy tay tôi, lúc chàng
giận dữ đến cực điểm thì lại càng bình tĩnh. Chàng nhìn Bạch Cửu, sát khí trong
mắt chàng làm tôi bất giác rùng mình. Tôi vỗ vỗ vào tay Mạch Khê như muốn vỗ về,
bật cười, tôi cũng đã biết vì sao Bạch Cửu phải giúp Mạch Khê cứu tôi rồi. Ông
ta muốn tôi trở thành một con cờ khắc chế Mạch Khê. Muốn làm cho Mạch Khê thân
bại danh liệt đến cùng!
“Bạch Cửu, gần đây tôi thường nghĩ, nếu như lúc đầu tôi không vì lòng lương thiện
của Mạch Khê mà cứu ông, bây giờ cuộc sống của chúng ta hẳn sẽ không thế này”.
Sắc mặt của Bạch Cửu có chút biến đổi. Mạch Khê nhìn xuống.
Tôi nói: “Nhưng mà thời gian không thể trở lại, tôi và Mạch Khê cuối cùng cũng
đã cứu ông, cuối cùng cũng đi đến ngày hôm nay. Tôi trước giờ không thích ông,
có lẽ là vì có vài phần dự cảm cho tương lai. Ông nói Mạch Khê lấy oán báo ân,
nhưng mà tôi thấy ông mới thực sự là đồ vong ân bội nghĩa! Sau khi ông đem Mạch
Khê đi dạy chàng võ công, lại bắt chàng phải giúp ông ra trận, ông lĩnh cái
danh nghĩa là thủ lĩnh, còn để cho cậu bé này phải bán mạng cho ông, khi chàng
giúp ông công phá được thành trì, ông lại nói chàng muốn ngai vàng của ông mà
sát hại chàng. Bạch Cửu, ông ức hiếp Mạch Khê của tôi không biết nói, để ông được
mặc sức xuyên tạc sự thật sao?”.
“Hừ! Yêu nữ đừng có ngậm máu phun người!”. Ông ta phất tay áo, cung tên ào ào
bay đến, Mạch Khê đưa tay kéo tôi về phía sau chàng che chắn cho tôi.
Tôi lạnh lùng hừ một tiếng: “Tôi ngậm máu phun người xét đến cùng còn hơn là
ông phun xú uế”. Âm khí trong lòng bàn tay bắn ra, tên bay đến đều bị bay ngược
trở lại.
Tôi còn muốn mắng tiếp, chợt cảm thấy sau lưng có vật gì phóng đến cực nhanh,
tôi không bận tâm, thuận tay vỗ một cái, không ngờ cái vật đó lại nổ tung.
Mắt tôi hoa lên, thầm nghĩ thôi toi rồi, vô thức nắm chặt lấy tay của Mạch Khê
định kéo chàng vào lòng che chắn, nhưng nhất thời trong lúc hoảng loạn kéo
không nổi Mạch Khê. Ngay sau đó trước mắt tối đen, tôi chỉ cảm thấy có một thân
thể nặng nề đè lên người tôi.
Tiếng nổ lớn không ngừng vang lên bên tai. Có một chất lỏng ấm áp chảy xuống dọc
theo má tôi, tôi liếm liếm thấy vị máu tanh nồng. Nhận ra điều đó có nghĩa là
gì, bất giác toàn thân tôi khẽ run lên.
“Mạch Khê!”.
Không có ai đáp lời tôi. Kiếp này chàng chưa bao giờ đáp lời tôi cả.
Khi những âm thanh kia dần dần biến mất, thân thể đè lên người tôi vẫn không hề
động đậy. Tay tôi run rẩy, bò ra từ dưới thân thể kia, lúc nhìn rõ cảnh tượng
trước mắt, trong phút chốc đầu óc tôi trở nên trống rỗng.
“Mạch Khê!”.
Áo giáp bảo vệ cho thân thể chàng đã vỡ nát, sau lưng bị cắm không biết bao
nhiêu là kim châm, trong phút chốc tôi không biết nên chạm vào đâu.
Má chàng áp trên nền đất, dính đầy bùn đất, đôi mắt nhắm lại không mở ra nữa,
càng sẽ không dịu dàng nhìn tôi nữa. Tay của chàng vẫn nắm lấy tay áo tôi, giống
như hồi nhỏ bám phía sau tôi, sợ tôi đi nhanh sẽ bỏ rơi chàng.
Ánh mắt tôi đăm đăm dừng lại trên tay áo của mình, hai chữ viết bằng máu nhòa
đi.
“Không đổi”.
Tôi cười ngốc nghếch, đột nhiên cảm thấy câu hỏi trước đó sao mà ngu ngốc thế.
Mạch Khê chết rồi.
Cho dù biết rằng chỉ là chàng đã lịch xong kiếp số, chàng chỉ đi đến nơi mà tôi
vô cùng thân thuộc, nhưng tôi vẫn không thể kìm nén được nỗi bi thương đang
trào lên trong lòng, nó nhấn chìm tôi. Chàng đã lịch kiếp xong rồi, giao kết
duy nhất giữa tôi và chàng đã không còn nữa.
Không thể nào ở bên nhau nữa, cũng không còn kiếp sau nữa.
Tôi vùi đầu xuống, áp mặt vào gò má đã lạnh băng của chàng, trong vị máu tanh nồng,
đột nhiên ngửi thấy một mùi hương, hương hoa mai.
Nhìn bông mai đỏ rơi ra từ tay áo chàng, tôi bất giác mỉm cười, nhưng nỗi cô tịch
trong lòng không ngừng trào lên.
“Mạch Khê, chàng có biết vì sao em thích mai không?”. Tôi khẽ nói: “Bởi vì
duyên phận của chàng và em bắt đầu từ hương mai, em thích chỉ vì được gặp
chàng”.
Lúc này tôi mới hiểu, vì sao mỗi lần Mạch Khê đến âm phủ chuyển thế đều tức giận
như vậy. Chàng tức giận vì tôi không biết yêu quý bản thân mình, làm cho chàng
đau đớn đến vậy.
“Phản tướng đã chết, nhanh nhanh đi bắt yêu nữ!”.
Không biết ai đã gào lên như vậy.
Trong lòng tôi đột nhiên trào lên một luồng sát ý tàn bạo. Mạch Khê đã chết rồi,
tôi và chàng cũng không thể gặp nhau được nữa, thế gian này không còn Mạch Khê
thì còn gì phải lưu luyến nữa? Diêm Vương không cho phép tôi được giết người,
nhưng những người này quả thật ức hiếp người khác quá đáng, tôi giết hết tất cả
bọn họ thì có làm sao!
Lũ người trần mắt thịt này, ngu muội mà không biết, phải giết sạch tất cả bọn
chúng mới có thể làm trong sạch đất trời này.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn về Bạch Cửu trên thành lầu phía xa, bật cười, đem tất cả
âm khí nghìn năm của Vong Xuyên tụ lại trong tiếng cười đó, thê lương như tiếng
ma hờn quỷ khóc. Người trần sao có thể chịu được. Trong phút chốc những tiếng
kêu thảm thiết không ngớt vang vọng bên tai.
Tôi nghe thấy lại chỉ thấy vô cùng dễ chịu, cười càng lúc càng vui.
Có đến chục vạn binh sĩ đã bị âm thanh đó làm chấn động đến mức thất khiếu[1]
chảy máu. Tôi chẳng hề để tâm, chỉ muốn giết chóc điên cuồng, làm cho phía
ngoài hoàng cung này máu chảy thành sông, làm nhuốm bẩn long khí của nó.
[1] Thất khiếu: gồm hai tai, hai mắt, hai lỗ mũi và miệng. (ND)
“Tam Sinh!”.
Trong tiếng kêu bi thảm khắp nơi, đột nhiên có một giọng nói trầm tĩnh truyền đến
tai tôi.
Tôi ngừng cười, đảo mắt nhìn, là Trường An.
Cậu ta mặc trên người y phục Lưu Ba, trong khoảnh khắc, cơ hồ làm tôi tưởng như
đã nhìn thấy Trùng Hoa. Mắt tôi nóng lên, có một chất lỏng từ trong mắt tôi rơi
xuống, ta thuận tay lau đi, nhưng chỉ thấy máu đầy tay.
Huyết lệ của đá Tam Sinh.
Vẻ mặt của Trường An đầy vẻ không nỡ, nói: “Tam Sinh, xin đừng đi vào chấp niệm,
đừng nổi ma tâm”.
Tôi lạnh lùng hừ một tiếng.
Trường An thở dài nói: “Tam Sinh, cô phải nghĩ cho rõ, đại khai sát giới làm loạn
quy luật vận hành của trời đất sẽ phải chịu hình phạt hồn xiêu phách tán, đây
chẳng qua chỉ là kiếp số, cô giúp Mạch Khê độ kiếp, còn bản thân lại hủy hoại cả
đạo hạnh ngàn năm…”
“Thế thì sao?”. Tôi cười, nói: “Tôi vốn là một hòn đá, hồn xiêu phách tán rồi
thì vẫn là một hòn đá, càng bớt phải phiền muộn vì những việc của thế gian, có
gì không tốt chứ? Những kẻ này đã giết Mạch Khê, bất kể Mạch Khê có phải độ kiếp
hay không, bọn họ giết Mạch Khê thì đã giết thật rồi. Tôi phải bắt họ đền mạng,
chẳng có gì là không đúng”.
“Tam Sinh”. Vẻ mặt Trường An đầy sự bi thương: “Cô mất Mạch Khê đau đớn khôn
cùng, nhưng hàng chục vạn người này đều là những sinh linh, họ cũng giống như
cô, đều có những người thân yêu, cô giết họ rồi, những người thân yêu của họ sẽ
thế nào?”.
Tôi sững người, quay đầu nhìn đám người đó. Có người vẫn còn đang vùng vẫy đau
đớn, nhưng cũng có người đã tắt thở, nằm trên mặt đất, không động đậy gì như Mạch
Khê.
Họ không nên giết Mạch Khê, nhưng tôi cũng không có quyền giết họ.
Âm khí ngưng tụ trên thân thể tôi tan biến. Tiếng kêu đau đớn bốn phía cũng giảm
dần, chỉ còn lại những tiếng rên nho nhỏ.
Tôi bỗng nhiên nghĩ, ba kiếp này chẳng qua chỉ là một giấc mộng đẹp mà Mạch Khê
cho tôi mà thôi, giấc mộng này sớm muộn rồi cũng phải tỉnh lại. Bây giờ, Mạch
Khê đã đi rồi, chẳng qua chỉ là làm tôi tỉnh lại sớm hơn một chút thôi.
“Trường An, cậu đã có thể nhìn thấy thiên cơ, hãy cố gắng tu luyện, ngày sau sẽ
thành chính quả”.
Tôi trở về ngồi bên cạnh Mạch Khê, nắm chặt lấy tay chàng, vuốt ve gò má đã cứng
lạnh của chàng.
Ba kiếp này đã hết rồi thì để cho nó hết luôn đi.
Tôi chầm chậm nhắm mắt lại, cắt đứt tim mạch.
Linh hồn bay ra khỏi thân xác, đến đón tôi lần này không phải là Hắc Bạch Vô
Thường, mà là phán quan mặt lạnh bên cạnh Diêm Vương. Cây bút lông trong tay
ông ta vung lên, tôi chỉ có cảm giác cổ tay mình trĩu xuống, một sợi dây xích
đã quấn lấy tay tôi. Ông ta nói: “Tam Sinh, ngươi đã phá sát giới, ta bắt ngươi
về chịu tội”.
Tôi chỉ gật đầu, không nói gì nữa.
Nhận xét Box