Trời ui ui tối, Minh xách theo giỏ cá cô út cho bước vào con ngõ dẫn đến ngôi nhà tổ, ấy nhưng vừa đặt chân vào đầu ngõ thì sắc mặt cậu chợt tái xanh, có thể nói màu xanh của tài lá chuối còn không so bì được với sắc mặt của Minh lúc này, chân tay cậu cứng đờ, mồm miệng thì cứ ú a ú ơ mãi không phát ra được âm thanh gì. Trước mặt Minh lúc này là một cặp giò treo tòn ten trên cây mai chi chít nụ trước cửa nhà tổ, cặp giò có nước da trắng xám đưa qua đưa lại trước mắt không khỏi khiến Minh liên tưởng đến cặp giò của người chết đang trong thời gian phân huỷ.
Khó khăn lắm Minh mới nuốt xuống một ngụm nước bọt để làm ướt cái cổ họng khô khốc của mình, Minh lấy hết can đảm từ từ nâng mắt lên, muốn nhìn thử xem chủ nhân cặp giò kia là ai. Kết quả là vừa nhìn thấy bộ dáng của chủ nhân cặp giờ đang đưa qua đưa lại kia thì Minh chỉ có thể hớ lên một tiếng, giỏ cá trên tay rơi xuống đất, tiếp theo đó là Minh cũng ngã rạp xuống đất ngất lịm.
Minh vừa ngất đi không lâu thì trong con ngõ nhỏ đã vang lên tiếng bước chân người, từ xa một người đàn bà bận bộ đồ bà ba màu xanh, tay cầm nón lá, tay xách giỏ chạy đến. Người này là cô Năm, cô út của thằng Minh, vừa đi cô út vừa gọi với theo.
- Trời ơi cái thằng này, cô chưa nói xong đã xách giỏ cá mà chạy là sao? Còn giỏ bánh tét nữa... Ôi trời đất ơi, con sao vậy Minh? Bớ làng nước ơi ra mà xem cháu tôi, ra cứu cháu tôi với nào! - Mới nói được một nữa thì cô út thấy thằng Minh ngã sõng soài dưới đất, bên cạnh còn có mấy con cá quẫy đuôi đạch đạch thì quăng luôn giỏ bánh tét trên tay, chạy đến ôm lấy Minh rồi lớn tiếng tri hô làng xóm đến giúp đỡ.
Cận tết nên nhà nào nhà nấy cũng có người ở nhà, thế nên mấy nhà hàng xóm vừa nghe thấy tri hô thất than của cô út thì đã nhốn nha nhốn nháo nhanh chân xỏ đôi dép lào chạy ra đầu ngõ xem thử có chuyện gì. Nhà ông chín ở ngay sát bên căn nhà tổ của nhà Minh nên ông cùng mấy đứa con trong nhà ông là người đến sớm nhất, bà chín vừa lấp ló thấy tình trạng thằng Minh thì đã quay lưng chạy về nhà.
- Chuyện gì thế bây? Thằng Minh con thằng hai làm sao vậy? - Ông chín thấy thằng Minh sắc mặt tái xanh, tay chân co quắp, miệng cứ giật giật như người bị động kinh thì lo lắng, hỏi.
- Dạ con cũng không rõ nữa bác chín ơi, con đi theo nó để đưa giỏ bánh tét... đi đến đây thì thấy nó đã nằm ra đấy rồi! - Cô út ôm lấy Minh, nước mắt nước mũi tèm lem, câu được câu không trả lời ông chín.
(xomtruyen.net)- Thôi thôi bây đừng có nói nữa. Còn bây nữa, đứng đực ra đó làm gì, còn không mau đưa thằng nhỏ đi bệnh viện! - Thấy cô út hoảng quá ông chín cũng không hỏi thêm gì nữa, ông quay sang quát mấy đứa con trai nhà mình cứ nghệch mặt ra đứng dòm quát lớn.
Bị ông chín quát xong thì hai đứa con của ông chín ngay lập tức sấn tới, thay cô út nâng Minh lên, người còn lại thì chạy vội về nhà lấy chiếc xe máy cà tàng để đưa Minh đi bệnh viện.
Mấy đứa con nhà ông chín đều là dân đi học, đi làm ở thành phố, nhân dịp tết đến mới quay về quê ăn tết cũng như thăm nom hai ông bà chin. Vừa rồi còn chưa nghe rõ tiếng tri hô của cô út thì đã theo quán tính theo ông chín chạy ra, bọn họ còn tưởng rằng là bà con lối xóm có xích mích với nhau, nào có ngờ đến trường hợp liên quan đến tính mạng con người nên nhất thời không phản ứng kịp.
May mắn trong nhóm người có ông chín là người lớn tuổi, gặp qua không ít biến cố nên mới có thể giữ vững được sự bình tĩnh để chủ động nắm bắt tình huống lúc này.
- Khoan, khoan đã nào, đừng có vội nâng thằng nhỏ lên... - Bà chín một tay cầm theo một cái muỗng, một tay thì cầm miếng chanh chạy từ bên trong nhà ra hô lên.
- Giờ này còn khoan với chả đã... - Ông chín thấy bà già nhà mình làm chậm chân thì có chút bực mình.
- Ông cứ từ từ xem nào, cứ thế đưa nó đi có khi lại gây ra chuyện đấy! - Bà chín biết ông chín cũng là vì lo cho tính mạng của Minh nên mới nói ra mấy lời kia nên cũng chẳng để tâm.
Bà chín chẳng buồn để ý đến sắc mặt của ông chín mà đi thẳng đến chỗ thằng Minh. Bà chín thành thạo nhét cái muỗng vào miệng Minh tránh cho cậu lên con co giật mà cắn đứt lưỡi, sau đó từ từ vắt nước chanh vào trong miệng cậu. Quả nhiên, cách này của bà chín rất hiệu quả, cơn co giật của Minh ấy vậy mà đỡ hơn ban nãy rất nhiều.
- Được rồi, đem nó đi bệnh viện đi, đừng có để cái muỗng trong miệng nó rớt ra ngoài đấy! - Bà chín làm xong thì căn dặn hai đứa con trai của mình.
Hai đứa con trai gật gật đầu sau đó nâng thằng Minh lên xe chạy đến bệnh viện gần nhất.
- Mày đánh máy gọi thằng hai về đi, tết nhất sao mà để thằng nhỏ về có một mình, may mà nay phát hiện sớm đấy, lỡ như... thì biết làm thế nào! - Ông chín quay sang nhìn cô út sắc mặt sợ hãi đến mức trắng nhợt, nói.
- Trước đó ảnh bảo có việc nên mới để thằng Minh về trước, nay xảy ra chuyện này thì con đánh máy gọi cho ảnh liền đây ạ! - Cô út vẫn chưa thoát ra khỏi được sự sợ hãi, trái tim trong lồng ngực cứ như đang đánh trống đập loạn xạ hết cả lên.
- Ừ, bây xem sao được thì làm, tao là người ngoài cũng không tiện nói nhiều!(xomtruyen.net) - Ông chín thở dài, nói xong thì cũng xoay người đi vào nhà mình.
Bóng dáng ông chín khuất sau cánh cổng lớn, lúc này bà chín mới dám đi đến kéo tay cô út, dáng vẻ cứ như thể đang chuẩn bị rủ cô út đi làm chuyện xấu.
- Tao nói cái này nè út, bây nghe không thuận tai thì cũng đừng có giận nha. Tao là tao thiệt tình nên tao mới nói thôi á! - Bà chín mắt liếc sang cổng nhà mình, chắc chắn ông chín sẽ không đột nhiên đi từ trong ra mới chụm đầu, ghé tai nói với cô út.
Bây giờ trong lòng cô út nóng như lửa đốt, cô út chỉ muốn nhanh chóng chạy về nhà đánh điện thoại kêu anh hai mình về rồi chạy lên bệnh viện với thằng cháu. Thế mà bà chín cứ nhập nha nhập nhằng mãi không nói rõ là bà muốn nói chuyện chi khiến cho cô út có chút khó chịu. Tuy nhiên, cô út là người hiểu chuyện biết bà chín vừa mới giúp đỡ mình cứu thằng cháu nên mới nhịn xuống sự khó chịu trong lòng mà gật đầu.
- Nhà tổ nhà bây dạo nay hình như có ma đấy! - Bà chín hạ thấp giọng, nói.
- Cái gì... - Cô út nghe xong thì buột miệng la toáng lên.
- Ôi bây bé bé cái miệng cho tao nhờ, ông nhà tao mà biết tao nói với mày chuyện này thì ổng lại chửi cho lên nóc nhà mà ngồi bây giờ! - Bà chín dường như đã đoán ra phản ứng của cô út nên nhanh tay bịt miệng cô út lại, không để cho cô hét lên mấy tiếng có thể dẫn làng xóm ra đây hóng chuyện lần nữa.
- Ừm ừm... - Cô út hiểu ý, gật gật đầu đồng ý với bà chín không la lên nữa.
- Bây nhớ đấy nhé, tao bỏ ra là không có hét toáng lên nữa đấy nhé! - Bà chín híp mắt nhìn cô út, nói.
- Ừm ừm... - Cô út tiếp tục gật đầu.
Sau mấy cái gật đầu hứa hẹn không la không hét nữa của cô út thì bà chín mới từ từ buông lỏng cánh tay đang bịt chặt miệng cô út ra. Quả nhiên, lần này cô út không kích động mà hét lên nữa.
Cô út sau khi được thả ra thì há to miệng hít hít mấy ngụm không khí để bổ sung cho lượng không khí bị thiếu ra, tay liên tục vuốt vuốt mấy cái trước ngực cho thuận khí. Trong lúc vừa hít đấy hít để không khí, cô út đưa mắt nhìn về phía căn nhà tổ do ba mẹ cô để lại.
- Bác chín đừng có mà ăn nói bậy bạ, ngôi nhà tổ đó là nơi cha mẹ con sống cho đến lúc mất. Mấy năm nay cứ đến tết là anh trai con sẽ mang cả gia đình về đấy ở, có năm nào con nghe anh con nói gì về chuyện ma chuyện quỷ đâu! (xomtruyen.net)- Sau khi hít đủ không khí, cô út mới chau mày nhìn bà chín, không hề tin mấy lời bà chín nói mà đáp lời.
- Ừ tao là tao thấy sao tao nói vậy thôi, chứ tin hay không là chuyện của bây đấy! - Bà chín lắc lắc đầu, không hề tỏ ra khó chịu khi bị cô út nói là ăn nói tầm bậy tầm bạ.
Mà nói đúng hơn là bà chín biết rõ những lời mình vừa nói cũng thực là hoang đường, đột nhiên ai lại đi bảo nhà tổ của người ta có ma có quỷ, cô út chỉ nói bà nói tầm bậy tầm bạ chứ gặp là người khác có khi đã không nề hà mà chửi cho bà một tăng, tát cho bà mấy phát vì cái tội ăn nói không ra gì rồi.
- Thôi thôi thôi bác chín đừng có nói chuyện ma chuyện quỷ nữa. Con cảm ơn nhà bác chuyện vừa rồi nhé, giờ con phải về để đánh điện thoại gọi anh hai về đã rồi chạy vào viện với thằng Minh đã! - Cô út không tin nhà tổ có chuyện ma chuyện quỷ nên cũng không muốn nói thêm về chuyện này với bà chín nữa, cô cúi xuống nhặt giỏ cá rỗng cùng cái giỏ bánh tét, chào bà chín rồi chạy đi.
- Ừa, dậy bây đi đi cho kịp! - Thấy cô út thực sự không tin lời mình, bà chín chỉ có thể thở dài nói.
Nhìn bóng dáng cô út khuất sau con ngõ, bà chín mới quay đầu chuẩn bị đi vào trong nhà. Ai ngờ... bà chín vừa mới quay đầu đã nhìn thấy một cái bóng trắng lấp la lấp ló sau gốc cây mai lớn trước nhà tổ của nhà thằng Minh. Có lẽ, sống đến tuổi này rồi, số lần nhìn thấy ma thấy quỷ cũng không ít nên bà chín cũng không có xảy ra phản ứng dữ dội như thằng Minh, bà chỉ hơi khựng người lại nhìn chằm chằm vào cái bóng trắng kia, một lúc sau thì chớp mắt một cái, mở mắt ra thì cái bóng đã biến mất không còn chút tăm hơi nào.
- Mấy đứa trẻ này, đúng là chưa gặp ma nên nghe đến chuyện ma quỷ thì cứ nghĩ là người lớn người nói dóc chúng nó cả đây mà! - Bà chín thấy bóng trắng kia biến mất rồi thì cũng xoay người, đi vào trong nhà mình.
Nhận xét Box