Nhật Ký Nuôi Dưỡng Gen Đặc Biệt - Chapter 01

Bởi vì đây là phiên bản huyễn tưởng về chuyến xuyên không vào một tác phẩm điện ảnh, tác giả xin được làm biếng, chỉ giới hạn bối cảnh ở trong phim, tạm gọi nơi phát sinh sự việc là thị trấn M, thuộc bang A của miền Tây Hoa Kỳ.

Lúc này tôi đang đứng trước một căn biệt thự lớn được xây độc lập trong rừng. Trên bãi cỏ nằm giữa hàng cây um tùm, có hai đứa trẻ đang nghịch cát.

Tôi tên Jane, nhà ở cách vách, có bố mẹ là Hoa kiều. Hôm qua khi vô tình băng qua nơi đây, tôi đã thấy chốn này rõ quen mắt, nhưng đương nhiên chẳng ai lại suy xét ngay việc mình đã từng trông thấy nơi mình xuyên đến bao giờ hay chưa. Mãi cho đến tối mịt, khi đang cân nhắc xem nên sử dụng thời gian bản thân trộm được vào việc gì, tôi mới chợt nhớ đến cậu bé nằm đọc sách trên băng ghế mà tôi bắt gặp trong khu rừng nhà hàng xóm.

Quý ông nhỏ có mái tóc nâu gọn gàng, điển trai đến độ khiến người ta phải rỏ dãi. Đương lúc tôi núp sau thân cây nhìn lén, cậu nhỏ bỗng ngẩng đầu liếc tôi một cái sắc lẻm, sau đó đứng dậy, hai tay đút túi quay đầu vào nhà. Chết tiệt, một tên nhóc mới năm sáu tuổi mà cũng dám trừng tôi! Cơ mà ánh mắt u ám và quyến rũ ấy hấp dẫn thật… Sau này trổ mã nữa thì sẽ làm người khác đổ đứ đừ mất thôi. Có điều trông nhóc ta sao mà quen dữ… Vậy nên lúc này tôi đang đứng ở nơi đây quan sát, biết đâu lại nhớ ra điều gì cũng chưa biết chừng.

Mầm non gợi cảm đang ngồi nghịch cát, dù cậu chàng trông nghiêm trang đến lạ và cũng chẳng hề giống kiểu người sẽ chơi trò trẻ con ấy. Có chàng thiếu niên chừng mười tám đang chơi cùng một bé con hơn hai tuổi, ôm bé lên cầu trượt chơi hết lần này tới lần khác mà không ngại phiền. Tôi chỉ nhìn thôi đã thấy mệt, đồng thời cảm thấy con người và cảnh tượng nơi đây càng thêm quen mắt…

Có thứ gì đó bỗng vụt qua trí não, tôi xoay người chạy về phía thùng thư nhà bọn họ, những chữ ở trên khiến tôi thiếu điều muốn chui vào bụng mẹ đầu thai lại.

Stoker.

Họ Stoker.

Sẽ không trùng hợp vậy chứ…

Tôi quay lại trong thế cúi gằm, cậu thiếu niên kia đã sang xén cỏ ở nơi khác. Chúa ơi! Thứ này ồn thật, xa như vậy mà vẫn kêu ầm ầm! Shota đang sầm mặt ôm bé con lên hai chơi cầu trượt. Một cảm giác quỷ dị lan rộng khắp toàn thân tôi. Thừa dịp cậu chàng không để ý, tôi nhanh chân lẻn ra sau một thân cây, lẳng lặng theo dõi bọn họ qua kẽ hở giữa những tán lá. Shota bế nhóc tì đến bên hố cát, quay đầu liếc cậu thiếu niên, sau đó đứng dậy, tao nhã đạp nhóc tì vào hố.

Khoan đã… Đạp vào hố? Cậu ta đào hố từ lúc nào vậy?

Mẹ nó chứ! Đúng mẹ phim Stoker rồi! Tên này đang lanh tay thảy cát vào hố để hủy thi diệt tích!

Tôi lao như bay đến, không hiểu vì sao mình lại muốn chõ mũi vào chuyện này. Tuy tôi biết đây là giả, thế giới này chỉ là hư cấu, có khi tôi còn đang mơ, nhưng tôi vẫn không thể để việc này xảy ra! Trẻ nhỏ là vô tội! Hơn nữa, Charlie Stoker bắt đầu trở nên biến thái chính từ khoảnh khắc này, rồi sau đó đi đời một cách lãng xẹt!

“Này! Đừng làm thế!” Tôi giữ chặt cánh tay đang bận ném cát của Charlie, hắn quay phắt lại nhìn tôi trân trân với ánh mắt vô cảm lạnh lẽo, hoàn toàn không có vẻ sợ hãi của kẻ mới giết người lần đầu, cho dù nạn nhân có là cậu em trai ruột chưa tròn ba tuổi, “Ham muốn chiếm hữu có thể điều tiết, cậu không cần phải làm vậy đâu.”

Hắn đảo mắt xuống tay tôi, tôi lập tức rụt tay về. Phải ha, biến thái ghét bị kẻ khác chạm vào lắm.

Tôi ngẩng đầu nhìn hắn, bé con đang khóc như mưa dưới hố hoàn toàn bị chúng tôi làm lơ, bởi vì tôi không dám ngó nghiêng gì, còn Charlie thì đang nhìn tôi lom lom. Thôi xong, chọc phải biến thái rồi. Liệu sau này hắn có tìm cơ hội để băm vằm tôi không đây? Nhớ đến những mạng bị hắn thủ tiêu ở trong phim, một cơn ớn lạnh chạy khắp toàn thân tôi.

Không chịu nổi cái nhìn chòng chọc của Charlie, tôi quay sang ngó Richard, anh ta vẫn còn đang mải xén cỏ. Tôi ngồi xổm xuống, nhìn vào mắt hắn: “Cậu không cần phải làm như vậy, có rất nhiều người đang chờ được làm đồng bọn thân thiết của cậu đó.”

Ánh mắt hắn vẫn bám lấy tôi, chung quanh chỉ còn lại tiếng gió thổi chim hót, phải vài phút sau hắn mới ngoảnh đầu đứng dậy đút tay vào túi, nhìn xuống cậu em trai ở dưới hố từ trên cao. Tôi âm thầm thở phào, an toàn rồi!

Tôi trèo xuống thang nhựa, ôm nhóc tì lên trong thấp thỏm, sợ Charlie đột nhiên nổi hứng chôn luôn cả hai chúng tôi. Cơ mà Richard sắp xong việc rồi, hẳn là hắn sẽ không kịp xây lâu đài cát đâu. Đúng vậy, sau khi chôn cậu em của mình, tên nhãi này còn xây thêm một tòa lâu đài cát khổng lồ ở trên nữa…

Móc một chiếc khăn tay ra từ trong túi, tôi gắng lau lia khuôn mặt lem luốc kia cho sạch, ôi! Bé con đáng thương, thiếu chút nữa thì trở thành quân tốt rồi, ai mà biết liệu còn có lần sau hay không chứ. Khuôn mặt thằng bé thấm đẫm nước mắt hòa cùng đất cát, trông hết sức bẩn thỉu. Tôi hoàn toàn không biết phải dỗ con nít thế nào, nhưng tôi vẫn cố gắng lau nhẹ nhất có thể, thế mà thằng nhóc không tim không phổi này còn cười được…

Sau khi chỉnh trang lại cho thằng bé ổn thỏa, tôi vớ một miếng nhựa lớn xúc cát vào hố như điên, đúng là tiềm tàng sức mạnh… Cơ thể bé bỏng này chỉ mới bốn tuổi thôi đấy nhé!

Charlie đứng bên cạnh bàng quan theo dõi cả quá trình, cậu em tuy ngây ngô là thế nhưng vẫn biết sợ hắn, nhóc ta núp sau lưng tôi, giúp tôi lấp cái hố, sau cùng còn cười ha hả…

Xong xuôi đâu đấy, tôi quay đầu cầm đồ chơi rải đầy đất, có lẽ là vì có tật giật mình nên tôi vẫn loáng thoáng trông thấy dấu vết chứng minh một cái hố đã từng tồn tại ở đây.

“Chúa ơi! Jonathan! Sao em lại lem luốc thế này?”

Richard đã xén xong cỏ chạy đến, Jonathan cười ngốc nghếch, tôi cũng cười hì hì theo. Răng còn chưa mọc hết là chuyện tốt, tên nhóc này sẽ chẳng nhớ gì sất.

Richard ngẩng đầu nhìn tôi: “Chào em, em là bạn của Charlie à?” Anh nở nụ cười ấm áp, làm tôi nhìn mà xót thay, chắc anh ta phải tu mấy kiếp mới có được một cậu em như Charlie, chẳng những thẳng tay giết mình và đứa em út mà còn muốn độc chiếm cả cô con gái rượu của mình nữa.

“Vâng, em sống ở cách vách, đang theo đuổi cậu ấy đó!” Tôi quay đầu nháy mắt với Charlie, Richard nghe vậy bật cười, vỗ vỗ vai tôi: “Hay quá! Thế em phải cố lên nhé, em trai của anh là một chàng trai ưu tú lắm đấy!”

Tôi ngầm suy xét việc giữ một mối quan hệ nịnh bợ Charlie lâu dài, thứ nhất là vì tôi đã khám phá ra “bí mật nhỏ” của hắn, ờ thì bí mật này cũng chẳng nhỏ nhắn gì cho cam; thứ hai là vì từ lúc coi phim tôi đã chết mê chết mệt hắn, muốn đặt chân vào cuộc đời hắn, muốn hắn được sống sót. Hiềm một nỗi giữa chúng tôi bây giờ chưa có bất kỳ nền tảng tình cảm nào, nên xác suất tôi bị chôn thây thật sự cao chót vót.

Đúng vậy, cuộc sống lấy lòng chỉ vừa bắt đầu mà thôi.

Ngày hôm sau, bắt gặp Charlie đang ngồi đọc sách bên một gốc cây, tôi vui vẻ chạy về bê quyển sách dày nhất nhà đến cùng ngồi đọc với hắn. Đọc đến khi mỏi mắt ê mông, tôi quyết định quẳng sách, nằm dài trên bãi cỏ ngắm bầu trời.

Từng đám mây nhẹ nhàng lướt qua, tôi đột nhiên cảm thấy hơi mất mát, chung quy chẳng ai muốn rời khỏi cuộc sống quen thuộc vốn có, dẫu cả hai kiếp tôi đều sống ở nước Mỹ, dẫu tôi chẳng lưu luyến điều gì ngoài cha mẹ.

“Charlie, cậu có tin là thế giới song song tồn tại không?”

Thật lâu sau, lâu tới mức tôi tưởng là hắn không nghe thấy mình nói gì, quay đầu định liếc trộm thì mới thấy hắn đang hờ hững dõi theo tôi, đôi mắt sâu thẳm như nhìn thấu tất cả khiến trái tim tôi không khỏi loạn nhịp.

Lát sau, hắn nghiêm nghị cầm sách vào nhà kính. Tôi vội đứng dậy đuổi theo, “Này, ngày mai chúng mình sẽ làm gì?”

“Đừng đến tìm tôi nữa.” Người vốn đã khuất bóng đột nhiên ló ra, cất giọng lạnh lùng khiến tôi run rẩy.

“Nhưng mình muốn chơi cùng cậu!” Tôi ôm ghì quyển sách nặng trịch ở trong lòng, nói chuyện cũng phải nghiến răng nghiến lợi, sợ sách rơi xuống chân.

“Không cần, cậu đi đi, tôi sẽ không chôn cậu.” Hắn lại quay về nhà kính, hí hoáy với chiếc kính lúp trên bệ cửa sổ.

Nhưng cậu sẽ chôn những người khác… Cậu sẽ giết rất nhiều người, giết Jonathan, giết Richard, giết cả cô Gin và bà quản gia, cuối cùng bị chính cháu gái India bắn chết… Mà khoan, sao hắn biết tôi đang lo lắng điều gì!?

Cả người tôi run lên như cầy sấy.

Chẳng qua là hắn không tìm được con đường giải tỏa chính xác mà thôi, trên đời có vô vàn cách giết chóc, mới mấy tuổi đầu đã bị đưa đến bệnh viện tâm thần nên hắn mới hỏng hết cả người.

“Mình biết chỗ này hay ho lắm, mai cậu đi cùng mình không?” Tôi trót đánh rơi sách, gáy sách lập tức rách bục ra. Tiêu rồi tiêu rồi, thể nào cũng bị cha mắng cho coi.

Mãi lâu sau, khi ánh tà dương sắp lụi tàn, tôi vẫn đứng đó chờ hắn trả lời, dõi theo bàn tay đang nghịch kính lúp và những mô hình binh lính con con của hắn.

“Mười giờ sáng.” Hắn bỏ lại một câu rồi xoay người vào nhà. Biết mình thiếu một cái răng nanh vì đang thay răng, khi nói chuyện miệng luôn lọt gió, nhưng tôi vẫn không kìm được tiếng cười khà.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box