Không Thể Buông Tay
Không Thể Buông Tay- Tác giả: Úy Không. “Chúng ta ko thể nào nữa rồi… bao nhiêu năm rồi… không thể nữa đâu!”
Văn án
Vệ Lam có một người bạn trai vui tính và đáng mến, có một công việc ổn định, một cuộc sống có thể xem như bình yên hạnh phúc ở tuổi thanh xuân tươi trẻ. Cô dự tính sẽ kết hôn, sinh con, sống hết đời như bao phụ nữ khác. Thế nhưng, thâm tâm Vệ Lam có một nổi ám ảnh, một sự áy náy hay mong lung nào đó… nhiều năm qua rồi nhưng nó vẫn là vết thương dày sẹo, mãi mãi ko xóa dc…
Đoạn Chi Dực – cái tên mà 8 năm nay cô cố gắng ko nhớ tới. Anh lại lần nữa xuất hiện.
8 năm rồi, thật ra vẫn không thể buông tay…
Khi ấy anh 20, cô vừa tròn 17. Cái thuở trẻ dại và ngốc nghếch. Tòa nhà màu trắng hoang vu giữa ngọn đồi. Trong cổ tích, nó gọi là lâu đài. Trong trí nhớ Vệ Lam, nó tên là Địa Ngục. Cứ tưởng một năm ấy Vệ Lam đã hoàn toàn thấu hiểu con người kì quái và biến thái của Đoàn Chi Dực, hóa ra cô chưa thực sự bước qua cánh cổng anh mở sẵn…
Đoàn Chi Dực của thuở ấy và bây giờ rất khác biệt, có chăng là anh học được cách cân bằng tình cảm và lý trí của mình. Bạt tay của mẹ Vệ Lam năm ấy khiến anh hiểu ra nhiều việc. Anh chẳng là gì cả, chẳng qua may mắn mang họ Đoàn, cậu ấm cô chiêu sống như dây leo trên thân đại thụ. Anh chiếm đoạt một cô gái, không có nghĩa là lấy được trái tim cô ấy. Anh vấp ngã rồi lại đứng lên, đôi chân khập khiễng đau đớn bao nhiêu lần, cuối cùng vẫn khao khát chứng minh bản thân: Tôi thật lòng yêu con gái của mẹ, tôi có thể bảo vệ và chăm sóc cô ấy!
Lại sai lầm lần nữa, lại dùng cách cũ để đem Vệ Lam về bên mình.
Lại làm những chuyện điên rồ mà lẽ ra một người trưởng thành ko như vậy. Ông trời ko thương anh tí nào, hạnh phúc như ngọn nến lung lay trước gió, chợt tắt, chợt bùng lên… Đứa con đến vội vã, đi vội vã, để lại phía sau là tổn thương vĩnh hằng trong lòng cha mẹ. Ai cũng cần nỗi đau để trưởng thành, rồi cần tiếng an ủi để sống tiếp…
“Chúng ta ko thể nào nữa rồi… bao nhiêu năm rồi… không thể nữa đâu!”
Sự thật phía sau một Đoàn Chi Dực điên rồ và ngang ngược là gì? Mềm lòng, lương thiện, quy tắc, hy sinh… sao có thể ko yêu một người như vậy?
Tám năm trước và tám năm sau, mẹ Vệ Lam vẫn oán hận gã nhà giàu bị tật một chân, vô pháp vô thiên, lừa gạt cưỡng ép con gái bà. Nhưng bà không biết rằng, nếu không có cái gã đáng ghét đó, cuộc sống của Vệ Lam đã kết thúc năm cô 15 tuổi, nhẹ nhất là cô bị tàn tật như anh.
Thật ra là cô nợ anh, là nhà họ nợ anh, đòi phần đời còn lại của Vệ Lam có khi quá rẻ? Không đúng, anh không đòi hỏi gì cả, không cần báo đáp gì cả, chỉ đơn thuần yêu và muốn được yêu.
Mười năm nay, cánh cửa vẫn luôn mở, bây giờ em tình nguyện bước vào chưa?
Không Thể Buông Tay

Nhận xét Box