Chapter 99: Thợ săn trên núi 13 (H)

 

Hai người nhất thời sợ hãi tới mức không dám cử động nữa, nghiêng tai lắng nghe tiếng vang bên kia vách tường, nhưng một tiếng tằng hắng ho khan cũng không có.

Cây gậy thô dài cắm vào một nửa, huyệt khẩu lại vì khẩn trương mà cực lực co rút lại, kém chút nữa vặn gãy đồ bên trong. Hoắc Vân Sơn rên lên một tiếng, cố nhẫn nại, môi dày hôn lên bờ vai mịn màng của tức phụ nhà hắn.

Ninh Uyển lúc này cũng không chịu nổi, miệng huyệt bị căng ra đau nhức không thể tả, hai luồng nhũ trước ngực còn bị hắn khống chế trong lòng bàn tay thỉnh thoảng xoa nắn, trong không khí tràn ngập khí tức nam tính mạnh mẽ, nguy hiểm và quyến rũ. Trong huyệt đạo dần dần có cảm giác trống không, khát vọng được đụng chạm vào sâu hơn nhiều hơn, muốn côn thịt thô cứng của hắn hung hăng tiến vào...

"Ngốc tử..." Nhẹ nhàng gọi, khống chế thân thể cẩn thận ngồi lại.

Hoắc Vân Sơn không học cũng biết, hơi nhấc mông đẩy về phía trước, côn thịt liền toàn bộ đi vào.

"A~" nơi đó vừa ê vừa mềm, côn thịt hắn cứng rắn như chày sắt, như xuyên thẳng tới ngực nàng, bàn tay nhỏ nhắn của Ninh Uyển bắt lấy góc chăn, bụng dưới run rẩy, dịch nóng tràn ra đổ lên quy đầu của hắn.

"Ưm... Tức phụ..."

Có trời mới biết Hoắc Vân Sơn phải nhẫn nại có bao nhiêu khổ cực, hắn chỉ cần hơi động một cái, giường lại sẽ kêu "Cót két" một tiếng. Bàn tay đặt lên làn da mịn màng ấm áp của nàng, cảm giác vừa thoải mái vừa thống khổ hành hạ, dù sao cũng đã mang đao ra trận, sao có thể bất động được. Cũng may tiểu huyệt tức phụ trơn trượt ẩm ướt, lại còn co rút mấp máy, giống như ngàn vạn cái miệng nhỏ nhắn đang mút lấy cây gậy lớn của hắn, mút lên từng gân xanh nổi lên trên côn thịt, huyết mạch bùng nổ, côn thịt chống đỡ miệng hoa huyệt kín kẽ không chỗ hở.

Hai người vẫn duy trì tư thế tương liên, tình dục cũng không giảm bớt một phần, mà ngược lại càng ngày càng mãnh liệt, dần dần trở thành khí thế hừng hực.

Cuối cùng, phòng cách vách vang lên từng tiếng hít thở đều đều vang dội, Ninh mẫu ngủ luôn luôn rất say, có bị sét đánh cũng không tỉnh lại.

Cơ hồ là cùng lúc đó, Hoắc Vân Sơn vén chăn lên, nhanh chóng cởi bỏ quần áo còn sót lại trên người, bước xuống đất, đứng cạnh mép giường. Một bàn tay to nắm lấy vòng eo thon thả của nàng, lúc này màn đêm đã buông xuống, có đạo ánh trăng nhàn nhạt từ ngoài cửa sổ chiếu vào, chiếu lên mông nhỏ lắc lư của nàng, để lại tia sáng tối tăm trên khe nhỏ ở giữa, có vẻ thần bí mà dụ hoặc. Nhìn thấy một màn này, Hoắc Vân Sơn miệng lưỡi khô khốc, hắn ôm lấy cặp mông đàn hồi tuyệt hảo, lôi kéo vuốt ve, côn thịt cứng rắn ngựa quen đường cũ mà tìm được cửa vào, "phốc xuy" một tiếng, hung hăng đỉnh vào...

Hai người đều là thỏa mãn than thở.

Không chút do dự, Hoắc Vân Sơn nâng thương bắt đầu hung hãn tiến lên, hắn đã nhịn đến cực hạn, động tác trừu sáp đã lặp đi lặp lại hàng nghìn lần trong ý thức, nhiều lần đỉnh đến tận cùng tiểu huyệt, nếu không phải bàn tay hắn cố định lại thân mình mềm mại của nàng, chỉ sợ đã sớm bị hắn đâm ngã về phía trước.

"A a... Ngốc tử... Chậm.... Chậm một chút, không.... Không cần... A a~!"

Ninh Uyển ở trong thế công cuồng phong bạo vũ của hắn, nhanh chóng rơi vào mây mù, tư thế nguyên thủy này thực ra thích hợp nhất để giao hợp, côn thịt vừa vào đã vội vàng đâm sâu, góc độ lại xảo quyệt đem nếp gấp bên trong tiểu huyệt kéo căng ra, rất nhanh trong phòng trào ra từng tiếng thở dốc cùng tiếng nước chảy ọp ẹp lúc làm tình của hai người.

Mỗi lần đỉnh vào, cặp mông mềm mại sẽ ấn vào cơ bụng rắn chắc của hắn, lớp lông rậm rạp chọc vào khe hở, gai góc và ngứa ngáy. Luồng nhũ trước ngực nhanh chóng lắc lư, tiểu huyệt bị kéo căng một khe hở cũng không còn, dần dần bủn rủn mềm nhũn, tích tụ ngày càng nhiều mật dịch.

"Tức phụ! Thật thoải mái!"

Cơ bắp cường tráng của Hoắc Vân Sơn theo động tác đưa đẩy nhanh chóng gồ lên theo nhịp điệu đặc biệt. Những hạt mồ hôi to lớn chừng hạt đậu rỉ ra từ làn da màu đồng, rơi xuống tấm lưng thon dài thẳng tắp của Ninh Uyển, cặp mông tuyết trắng như mật đào bị hắn va vào tạo thành từng đợt sóng cuộn.

Mọi thứ phù hợp đến mức hắn chỉ muốn khảm thân thể nàng vào trong người mình, ôm chặt lấy thân thể nàng đỉnh thật sâu, đầu nấm khổng lồ đỉnh mở tử cung, chen vào miệng hoa chật hẹp...

Ninh Uyển bị làm đến miệng anh đào mở to ra, hai mắt trợn trắng: "A ~ không được... Không được... Không muốn sâu như vậy... A nha! Ta... Ta muốn ra..." Một cảm giác ngứa ngáy lạ lùng nhưng quen thuộc dâng lên từ phía dưới bụng, dòng điện vọt ra toàn thân, trước mắt nàng trở lên trống rỗng, eo gập xuống hình vòng cung, chất lỏng hỗn loạn chảy ra ngoài.

"Tức phụ... tức phụ..." Hoắc Vân Sơn trợn to hai mắt, không ngừng di chuyển như đóng cọc, ngay lúc tiếng ngáy đều đều ở phòng bên cạnh ngừng lại, nùng tinh nóng bỏng vừa lúc phun nhập hoa tâm nàng.

Loại kích thích cấm kỵ giống như yêu đương vụng trộm này khiến cả hai dị thường hưng phấn. Phân tâm chú ý đến động tĩnh cách vách, đồng thời hết lần này đến lần khác khám phá bí mật trên cơ thể đối phương, khắc chế mà nồng nhiệt, hoàn toàn quên mất thời gian trôi qua.

Chẳng biết mặt trăng thẹn thùng nhút nhát cũng đã tránh vào tầng mây từ lúc nào, trong phòng tiếng thở hổn hển mơ hồ và náo động vẫn chưa dừng lại.


Danh Sách Chương

Nhận xét Box