Chapter 98: Thợ săn trên núi 12 (H)


Buổi tối hai vợ chồng nghỉ ngơi trong căn phòng cũ của Ninh Uyển trước kia, mọi thứ vẫn giống như trước, chẳng qua là trước đây một người Ninh Uyển thì ngủ vừa vặn trên chiếc giường nhỏ, còn bây giờ còn phải kèm thêm một nam nhân cường tráng, thật sự là khó. Hai người đành phải nằm nghiêng, ngực Hoắc Vân Sơn dính sát vào lưng tức phụ mình, mới miễn cưỡng ngủ được.

Lúc trước Ninh Uyển ở dưới gầm bàn trêu chọc hắn khiến hắn lửa dục khó nhịn, bây giờ ôm lấy thân thể mềm mại của tức phụ, càng làm hắn dục hỏa bùng cháy hơn. Bàn tay to đặt ở eo Ninh Uyển, ngón tay hơn nhấc lên là có thể chạm được vào cặp nhũ mềm mại, bờ mông đầy đặn thậm chí còn chạm vào bụng dưới của hắn, khiến thân thể hắn như bốc lên từng đợt sóng nhiệt.

Ninh Uyển cứng đờ thân mình, thân nhiệt của nam nhân sau lưng quá nóng, tay dài chân dài hoàn toàn ôm trọn lấy người nàng, đặc biệt mang lại cho nàng cảm giác rất an toàn. Chỉ là giữa mông nàng có một cây gậy cứng rắn thô to, nàng cố ý tìm cách trừng phạt nam nhân này, mang theo từng điểm đắc ý giảo hoạt nói: "Chớ làm loạn nha, nương ở ngay cách vách."

Nào ngờ lời này lại làm cho hô hấp nam nhân càng thêm thô trọng, hắn lớn tiếng nuốt nước bọt, cọ cọ cần cổ trắng nõn của tức phụ nhà mình: "Tức phụ... Ta chỉ để ở cửa, không động được không?"

"Không... A~"

Đầu nhũ tiêm nhạy cảm bị hắn nắm vào trong tay, xoa bóp ma sát, chỉ chốc lát sau nó liền trở nên mềm mại, lời nói từ chối kia tựa như là gió thoảng thổi qua. Bàn tay to còn lại của tên ngốc kia cách một lớp tiết khố nhào nặn xoa nắn cặp mông đầy đặn, cảm nhận được đốt ngón tay thô to của hắn bất chợt xông vào trong nộn thịt mềm mại, khi đầu ngón tay lướt qua khe hở nhạy cảm, một cỗ tê dại lập tức lan vọt ra toàn thân...

"Tức phụ, nàng thật thơm." Hoắc Vân Sơn hạ giọng, đưa tay giở trò, rất nhanh đã khiến nữ nhân trong ngực mềm nhũn như bún, cả người mềm mại không xương, thừa dịp nàng đang thở gấp, bàn tay to nắm ở eo nhỏ khẽ nâng, tiết khố vướng bận bị hắn kéo phựt xuống --

"A~!"

Ninh Uyển phát ra tiếng kêu làm nũng ngắn ngủi, lại bị chính mình dọa sợ, liền đè thấp giọng nói: "Ngốc tử, không nên lộn xộn."

Đè nàng áp vào giữa vách tường và ngực mình, bàn tay to lớn của hắn nhanh chóng với vào giữa hai chân săn chắc của nàng, lông tuyến trơn trượt dính ẩm, biết tức phụ nhà mình đã động tình, cây gậy dưới thân lại càng đứng thẳng. Hắn cong đốt ngón tay ấn vào thịt hạch sưng tấy, tay kia xuyên qua dưới thân nàng bắt lấy luồng nhũ vuốt ve.

"Ư~... A..." Khối thân thể này vốn là mẫn cảm nhiều nước, được nam nhân chăm sóc càng thêm đau nhức tê dại, Ninh Uyển cảm thấy tâm can mình dường như cũng đang run rẩy theo. Ngoại trừ hơi thở nặng nề của người đàn ông và tiếng rên rỉ thỉnh thoảng của chính hắn, mọi thứ trong bóng tối hết thảy đều yên tĩnh quấn quít, bất thình lình hắn rút bàn tay xấu xa của mình về, hoa khẩu một trận hư không. Giây tiếp theo, hắn thay bằng một vật thô nóng xấu xa hơn, kẹp vào giữa hai chân nàng, đầu nấm cực đại quét qua quét lại nơi đó, tên ngốc kia còn nói: "Ta để ở cửa, không động."

Nhưng Ninh Uyển bị hắn không ngừng cọ xát khiến bụng dưới bủn rủn, sau khi thử qua chút dục tiên dục tử vui thích, u huyệt kia dần dần không kiên nhẫn, từng chút từng chút phun ra mật dịch, mỗi khi cây gậy to lớn kia cọ qua huyệt khẩu, nhịn không được mà khẽ nâng mông hôn lên mã mắt quy đầu.

Hai người vành tai chạm tóc mai, da thịt chạm nhau, côn thịt to lớn hung dữ của Hoắc Vân Sơn đã sớm được bôi dịch bóng loáng, cứng rắn phát trướng làm tâm hắn ngứa ngáy khó nhịn, trong đầu không khỏi nhớ lại cảm giác nóng ẩm ướt át, tư vị khít khao mất hồn, côn thịt lại cứng thêm vài phần. Trong lúc nhất thời, máu nóng dâng lên, cơ bắp căng cứng, lực đạo cọ xát không biết là cố ý hay vô tâm, thắt lưng khẽ nâng, quy đầu trướng nóng kia đã tiến vào khe hở ướt đẫm của nàng.

"Ách... A~"

"Cót két --"


Danh Sách Chương

Nhận xét Box