Chapter 97: Thợ săn trên núi 11


Vương Xuân Ny từ khi từ bên kia trở về thôn Tây liền trở nên mất hồn mất vía, dọc theo đường đi mẫu thân nàng ta vẫn hùng hùng hổ hổ chửi bới như thường lệ, ca ca lại trầm mặc ít lời. Ban đêm nằm bên cạnh người mẫu thân ngáy khò khè, làm sao cũng không ngủ được, trong đầu tràn ngập dáng vẻ Hoắc Vân Sơn lúc nhìn thấy ban ngày.

Thân hình cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn, lúc nói chuyện khí chất lạnh lùng, cánh tay dễ dàng ôm lấy Ninh Uyển, lúc ôm lấy nàng trên mặt hắn lóe lên từng tia nhu tình dịu dàng, khí chất dương cương mà nàng ta chưa từng thấy qua ở người nào trong thôn bao giờ.

Không nghĩ tới buổi chiều hôm nay lại ở trong thôn nhìn thấy hắn, đống thân ngô nặng hơn hai trăm cân kia, hắn chỉ cần nắm sợi dây thừng buộc ở trên lưng, bước đi uy mãnh nhanh nhẹn. Này nếu ở nhà nàng ta thì phải chia thành ba bó, cùng mẫu thân nàng ta mới có thể chuyển về được.

Vương Xuân Ny vặn vẹo ngón tay, tại lần thứ hai hắn đi qua đường nhỏ trước cửa nhà, mê muội chạy lại ngăn hắn.

Nàng ta thậm chí không dám ngẩng đầu nhìn hắn, gương mặt nghẹn đỏ bừng, ngập ngừng nói: "Hoắc... Hoắc đại ca."

Hoắc Vân Sơn đang vồn vã hiến nhiệt tình, sau khi chuyển xong chuyến này là có thể về nhà tức phụ mình giả làm đứa con ngoan rồi, tự nhiên có một nữ tử mặc áo choàng hồng ngăn ở giữa đường, hắn không khỏi thắc mắc: "Ngươi là?"

Hắn thế nhưng không nhận ra mình... Vương Xuân Ny gắt gao cầm chặt chiếc khăn tay mà nàng ta đã thêu suốt một tháng trời: "Chuyện ngày hôm trước, huynh đừng trách nương ta..."

"Là ngươi à."

Nàng ta còn chưa nói xong, đã bị giọng nói lạnh lùng của Hoắc Vân Sơn đánh gãy, lúc này hắn vẫn đang vác một bó lớn, đổi vai, nhếch lông mày thô đen nói: "Tránh ra."

Vương Xuân Ny còn chưa phục hồi sau phản ứng thô lỗ và lạnh lùng của hắn thì người đã tự giác nghiêng sang ven đường tránh, nam nhân không chút do dự đi thẳng qua. Ngay khi nàng ta cho rằng bị Hoắc Vân Sơn coi thường thờ ơ là sự vũ nhục lớn nhất, thì một giọng nói quyến rũ vang lên --

"Vân Sơn~, cả nhà đang chờ chàng ăn cơm tối đây, chàng làm gì mà chậm chạp như ốc sên vậy." Ninh Uyển như thường lệ liếc nhìn Hoắc Vân Sơn, sóng mắt uyển chuyển đảo một cái, đôi mắt mơ màng trở lên to tròn mọng nước, xong động tác này lại mang đến cho người ta một cảm giác quyến rũ hờn dỗi, đặc biệt là một tiếng "Vân Sơn" kia, kêu đến Hoắc Vân Sơn thiếu chút nữa hai chân mềm nhũn.

Khi ánh mắt nàng lướt qua trên người Vương Xuân Ny, lại là một phen xem thường và ghét bỏ: "Hóa ra là khuê nữ ngoan được lão yêu bà kia giáo dưỡng ra, cũng không biết xấu hổ!"

Vương Xuân Ny dù sao cũng là một cô nương mười sáu tuổi, rốt cục không nhịn được nữa khóc "Oa" lên một tiếng, quay người chạy về nhà.

Hai người trở về nhà, Ninh mẫu đã chuẩn bị xong bữa tối, bày ra trên bàn, gà hầm nấm đông cô, thịt nai cắt lát xào, cộng thêm bánh mì nướng trộn trứng gà, cũng coi như là bữa ăn thịnh soạn nhất trong làng.

"Vân Sơn, hôm nay con cực khổ rồi, ăn nhiều một chút, nào~" Ninh mẫu tươi cười rạng rỡ, thịt là do con rể mang tới, đương nhiên là cấp hắn ăn nhiều thêm một chút.

Hoắc Vân Sơn ai gắp cũng không từ, từng ngụm từng ngụm ăn cơm: "Không khổ cực, không khổ cực, nương, người cũng ăn đi, tức phụ cũng ăn đi."

Trước chiếc bàn vuông nhỏ, Hoắc Vân Sơn người cao dáng lớn ngồi một mình một bên, Ninh Uyển cùng mẫu thân nàng ngồi đối diện, tuy rằng món ngon núi rừng dân dã có hương vị màu sắc riêng, nhưng nàng ăn cũng rất tao nhã lịch sự. Thấy hắn ở trước nương nhà mình tươi cười đến chói mắt, nàng ngoạn tính (nghịch ngợm) nổi lên, lặng lẽ bỏ giày vải mềm mại ra, chân đưa tới, dọc theo bắp chân rắn chắc của hắn leo lên...

Nam nhân đối diện toàn thân giật mình một cái, động tác nhai chậm lại. Ninh mẫu cau mày: "Ăn không ngon sao?"

"Không... Không phải..." Bàn chân kia không nhẹ không nặng trêu chọc hắn, một cảm giác tê dại kỳ quái nhanh chóng lan tràn toàn thân, giống như bị kiến cắn vậy, khiến người ta ngứa ngáy không chịu nổi, dần dần nơi ấy của hắn lặng lẽ ngẩng đầu lên, vật cứng trướng nóng, cọ cọ nhẹ nhàng. Tay Hoắc Vân Sơn căng thẳng cầm đũa, hít sâu một hơi, thấy mẹ vợ còn đang tha thiết nhìn hắn, đành mở miệng: "Tức phụ nói... Nói ăn cơm chậm sẽ tốt cho sức khỏe."

"Ai yo, hai người các con hợp nhau như vậy, ta an tâm rồi, nhanh nhanh sinh cho ta đứa cháu ngoại tôn để ôm ôm đi."

"Ân... ~" Nhận ra khẩu ngữ mình phát ra như tiếng rên rỉ, Hoắc Vân Sơn không dám nói thêm một chữ, gian nan ăn cơm.


Danh Sách Chương

Nhận xét Box