Chapter 76: Tổng tài đại thúc 16


Sau khi tắm rửa xong, Ninh Uyển khoác trên mình chiếc áo sơ mi nam, ngồi trong phòng nghỉ tạm thời của hắn ôm ipad xem chương trình mới.

Tô Mộ Dương sau khi nói vài ba câu tiễn khách, đẩy cửa phòng nghỉ ra, bóng người uyển chuyển đang quay người lại với hắn, chỉ chừa cho hắn một cái bóng lưng duyên dáng cùng với đôi chân dài trơn mịn non nớt dưới vạt áo sơ mi.

Tiểu Mộ Dương suýt chút nữa lại đứng lên, hắn vội vàng hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại xung động vừa rồi, giống như vô tình đi tới, vịn vào vai thiếu nữ: "Uyển Uyển đang nhìn gì vậy?"

"Không nói cho chú! Đồ bại hoại!" Gò má thiếu nữ đỏ hồng, cái miệng nhỏ nhắn hồng hào bĩu ra.

Tô Mộ Dương nhẹ nhàng đè cô xuống, hắn quả thực yêu chết cái phong thái ngạo kiều của cô, chỉ hận không thể ôm người phủng trong lòng bàn tay, bỏ vào túi, không cho bất luận kẻ nào nhìn thấy.

"Uyển Uyển ngoan, đừng nóng giận. Kính kia là một chiều, người khác ở bên ngoài nhìn vào chỉ thấy tối đen như mực."

Vì thế Ninh Uyển lại vô tình hồi tưởng lại những cử chỉ càn rỡ vừa rồi, bị nam nhân đè ở trên kính làm đến nỗi bụng phồng lên, tắm ba lần mới miễn cưỡng dọn dẹp sạch sẽ chỗ trơn trượt giữa hai chân. Nghĩ đến đây, giữa hai chân lại có chút ươn ướt, cô vội vàng thay đổi tư thế ngồi xuống, miệng hừ nói: "Nào có ai khi dễ người như vậy! Sau này chú cũng đừng nghĩ lại làm chuyện xấu."

"Được được được, không làm, là anh không đúng. Buổi tối mang em đi Lộc Chiểu ăn thịt nướng được không?" Tô Mộ Dương sử dụng đòn sát thủ.

Lỗ tai nhỏ Ninh Uyển khẽ giật giật, mạnh miệng nói: "Em mới không cần, chú mang người khác đi ăn đi!"

Tô Mộ Dương có chút tiếc nuối cụp mắt xuống: "Thật là đáng tiếc, anh phải hẹn trước gần hai mươi ngày lận. Không biết sao một quán thịt nướng thôi mà lại kiêu ngạo như vậy, mỗi ngày chỉ tiếp sáu bàn."

"Không được đổi ý!" Quên đi, ai lại đi làm khó món ngon bao giờ.

Ngồi chờ hắn tan sở thật là lâu, Ninh Uyển xem xong chương trình mới, lại tìm hết mấy cái tống nghệ xem một hồi, không bình tĩnh mà lơ đãng kéo thanh tiến trình.

Cuối cùng nhịn không được lặng lẽ ra mở hé cửa, lại nhìn thấy bên bàn làm việc bên ngoài có một bóng hình xinh đẹp đang ngồi, trong lòng nhảy dựng một cái, nhanh chóng khép cửa lại.

Mái tóc xoăn gợn sóng màu hạt dẻ, áo bành tô xanh đậm dài đến mắt cá chân, trang điểm tinh xảo, móng tay sơn đỏ đẹp mắt, thành thục mà yêu diễm. Đây.... chẳng phải là nữ chính trong nguyên tác, Tương Hân Hân sao? Cô ấy thực sự về nước sớm? Hơn nữa còn không có chuẩn bị trước đã ngồi trước mặt Tô Mộ Dương, xem ra là tới đây bàn công việc chăng?

Ninh Uyển cố gắng nhớ lại cốt truyện ban đầu, các chi nhánh dưới danh nghĩa tập đoàn An Bình trải rộng khắp các địa ốc, với các ngành nghề về ăn uống, điện tử, bách hóa, sắp tới còn muốn chen chân vào hạng mục phúc lợi công cộng, tăng thêm hình tượng cho tập đoàn. Tương Hân Hân chính là lấy tư cách giáo sư của nhạc viện Tư Âm cùng với là đại sứ công ích của Liên hiệp quốc, một lần nữa xuất hiện bên người Tô Mộ Dương. Cách nói năng khéo léo cùng hình tượng ưu nhã và trình độ tiến sĩ chuyên ngành tâm lý học, cô ấy đã trở thành người phát ngôn công ích của An Bình, đồng thời vì Tô Mộ Dương giải quyết vấn đề làm hắn nhức đầu của nguyên thân...

Đồng thời người phụ nữ này còn hiểu biết sâu sắc về lòng nam nhân, ban ngày là một người phụ nữ trưởng thành ôn nhu thục nữ, giây sau lại biến đổi thành đãng phụ trên giường....

Hừ, không muốn nghĩ nữa, nguyên tác là tiểu thuyết thịt văn, đương nhiên là chủ yếu tập trung miêu tả chuyện giường chiếu của nam nữ chủ rồi.

Ở trong cốt truyện ban đầu khi Tương Hân Hân trở về, cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa hai người cũng là ở trong văn phòng này. Ninh Uyển cảm thấy tới sớm không bằng đúng dịp, cho nên gặp càng sớm càng tốt. Sao có thể để hai người bọn họ thuận buồn xuôi gió, công tư chẳng phân mà nối lại tình xưa được.

Lại lần nữa lặng lẽ mở cửa, được lắm, người phụ nữ vốn ngồi quy củ tao nhã kia đã đứng lên, đôi tay thon thả chậm rãi theo dọc bàn làm việc hướng về phía Tô Mộ Dương mà tới...

Mà Tô Mộ Dương.....


Danh Sách Chương

Nhận xét Box