Chapter 63: Tổng tài đại thúc 4


"Ồ? Nói chút xem, cháu hiểu như nào?"

Cô gái có vẻ háo hức muốn chứng tỏ bản thân bèn đứng dậy, xoay vòng, lấy mình làm mô hình triển lãm cho người đàn ông xem: "Chú nhìn xem, trước mặt cháu là mặt phẳng, mặt bên cũng phẳng, đằng sau cũng vậy, nhưng nhiều mặt gộp lại sẽ cùng tạo thành một hình lập thể, có đúng hay không?"

Tô Mộ Dương không biết nên nói sao, đột nhiên miệng đắng lưỡi khô đứng dậy, cô gái chẳng biết từ lúc nào đã trổ mã thành dáng vẻ rất đầy đặn no đủ. Cô mặc chiếc váy ngủ màu hồng dễ thương, tay áo phồng phồng, cổ tròn mà thấp để lộ hai đoạn xương quai xanh tinh xảo thanh tú. Nhìn từ phía trước, hai vú to lớn tròn trịa gần như kéo nút áo tới sắp đứt, phía trên nhô ra hai điểm đối xứng dễ thương.

Mặt bên nhìn lại, nơi đầy đặn no đủ kia càng giống như hình dáng cái bát, điểm hơi nhếch lên càng thêm rõ ràng.

Nhìn từ phía sau, xương bướm mỏng manh như sẵn sàng tung bay, đường cong dọc theo sống lưng thẳng yêu kiều, eo nhỏ thon thon, xuống chút nữa là cặp mông nhô cao, không khó để tưởng tượng ra cảm giác căng tròn đàn hồi của nó....

Vô luận nhìn ở mặt nào, cũng đều là hình lập thể... Hầu kết vô thức trượt lên trượt xuống, một dòng nước xiết quen thuộc đột nhiên dâng trào trong cơ thể Tô Mộ Dương, lao thẳng về phía hạ bộ vẫn luôn bị kiềm chế.

Ninh Uyển thấy trong mắt hắn từng chút từng chút tối sầm lại, khóe miệng cô hơi cong lên. Cô tôi luyện đến trình độ này, đã sớm có nét quyến rũ tự nhiên, chỉ cần một động tác xoay vòng thôi đã đem khí tức ngây thơ thanh thuần cùng mị hoặc của thiếu nữ bày ra vô cùng nhuần nhuyễn.

Tầm mắt nhìn xuống, thấy tay cầm bút chì của hắn vô ý thức xoa xoa, vô tội nghiêng người tới: "Chú, cháu nói có đúng không?"

Ngay sau đó, Tô Mộ Dương không kịp từ trong khiếp sợ lấy lại tinh thần, cánh tay hắn liền đụng phải hai luồng thịt mềm, trong đầu "Oanh" một tiếng, cô gái không biết ý vẫn còn vô thức ôm lấy cánh tay hắn làm nũng.

"Mau bỏ ra, đã bao lớn rồi còn nhõng nhẽo bán si như vậy." Tô Mộ Dương bất động thanh sắc đẩy ngón tay trắng trắng non mềm của cô ra, đồng thời hai chân vắt chéo lại nghiêng thân thể về phía trước ngăn trở tầm mắt cô, che giấu sự quẫn bách của bản thân.

Ninh Uyển lẩm bẩm lầm bầm ngồi trở lại ghế của mình, trong lòng thầm đếm -- "1, 2, 3..."

Quả nhiên Tô Mộ Dương ho khan đứng dậy, ra vẻ nghiêm túc nói: "Cháu không cần vội làm nốt bài tập còn sót lại, hôm nay dừng ở đây đi, cháu đi nghỉ ngơi sớm một chút."

"Ồ... Vậy chú, tối mai còn học thêm sao?"

"Tùy tình huống." Hắn nhẹ nhàng đóng cửa lại, đem căn phòng tràn đầy mùi thơm ngào ngạt khép lại sau lưng, hít sâu một hơi bình phục lại tâm trạng hỗn loạn. Vừa rồi đối diện với Uyển Uyển, người luôn được coi là con gái của hắn, thế nhưng hắn lại sinh ra dục vọng, quả không bằng cầm thú.

Phiền chán châm một điếu thuốc, hút hai hơi rồi dập tắt -- Uyển Uyển không thích hắn hút thuốc. Tô Mộ Dương lắc đầu, đi tắm một chút cũng tốt.

Nhưng mà lúc hắn trần trụi đứng dưới vòi hoa sen, khi những bọt nước ấm áp hôn lên da thịt, trong đầu hồi tưởng lại xúc cảm mềm mại trên cánh tay mình, hình dáng tròn trịa lại còn hơi vểnh... Thịt hành đỏ tím trong rừng rậm màu đen không chịu khống chế thẳng đứng dựng lên.


Hắn càng tự nhủ không được nghĩ nữa thì hình ảnh thiếu nữ làm huyết mạnh người ta sôi trào càng thêm rõ ràng. Cô thậm chí còn cởi chiếc váy ngủ hồng nhạt, cùng hình minh họa trong sách hình học như giao điệp chồng lên nhau -- Uyển Uyển toàn thân trần trụi, đôi tay nhỏ bé nâng hai luồng nhũ trắng đĩnh kiều, đôi mắt to phủ sương mù mê ly, đôi môi phấn nộn khẽ nhếch, phát ra tiếng rên rỉ như mèo kêu...

"Chết tiệt..."

Tô Mộ Dương trút giận lên côn thịt của mình, giữa tiếng nước rào rào bắn tung tóe, di chuyển lên xuống cho hả giận.


Danh Sách Chương

Nhận xét Box