Chapter 56: Trúc mã tướng quân 32 (Đại kết cục)


Ra khỏi Túy Xuân Lâu, hai người họ thấy Tiểu Hạnh đang run rẩy đứng sau một cây liễu lớn. Tiểu Hạnh thấy người tới là phu nhân nhà mình, bất chấp người qua đường xung quanh lui tới, phịch một tiếng quỳ xuống đất, bi thương nói: "Cầu phu nhân cứu lấy đệ đệ tiểu nữ."

"Mau đứng lên nói chuyện." Ninh Uyển đưa tay đỡ Tiểu Hạnh dậy, kéo nàng vào trong xe ngựa Hầu phủ, ý thức được sự tình nghiêm trọng, Túc Lưu Vân cũng chui vào trong xe.

Sau khi cẩn thận dò hỏi, mới biết được hôm nay Giang Tễ Nguyệt vốn có một phong thư phải giao cho Túc Lưu Vân, thấy phong thư bên trên không ký tên, Tiểu Hạnh vốn cẩn thận liền trở về Hầu phủ báo tin, sau lại lấy một bao thư y hệt, bên trong gấp tờ giấy trắng. Mà vừa khéo lúc nàng đang đợi ở bên ngoài, gặp phải Vệ tướng quân hỏi nàng về phong thư, nàng liền đem phong thư rỗng kia đưa cho Vệ tướng quân, nàng lúc đó nhìn ra Vệ tướng quân rất muốn giết nàng diệt khẩu, nhưng sau đó lại do dự.

"Chính là phong thư này." Tiểu Hạnh hai tay đưa ra, Túc Lưu Vân nhận lấy, đang chuẩn bị mở --

"Chậm đã!" Ninh Uyển thần sắc nghiêm túc ngăn chặn tay hắn, vén rèm xe nói với xa phu: "Lập tức vào hoàng cung, càng nhanh càng tốt!"

Trong ánh mắt nghi hoặc của Túc Lưu Vân, vẻ mặt Ninh Uyển cũng biến thành ngưng trọng, không dám giấu giếm nữa. Bắt đầu nói từ chuyện lúc nàng ở Định Viễn quan vì Túc Lưu Vân ngăn cản mũi tên kia, nói ra bí mật của Giang Tễ Nguyệt.

"Ý nàng là, mũi tên kia là do công chúa an bài?" Hai hàng lông mày Túc Lưu Vân cau lại.

"Đúng vậy, độc dược bôi trên mũi tên là độc kim ô, độc dược này chỉ có một không hai ở Đại Khải. Lúc ấy ta đã có hoài nghi, cho đến khi thu phục Tiểu Hạnh, nàng nói với ta rằng vô tình nghe lén được cuộc nói chuyện của công chúa. Tiểu Hạnh."

"Dạ, phu nhân. Lúc ấy nô tỳ vẫn còn đang hầu hạ trong phủ công chúa, trước khi tướng quân khải hoàn trở về, vô tình xông vào cấm địa của công chúa, thấy nàng sau khi nhận được phong thư bồ câu đưa tin tới, giận dữ dùng mũi tên bắn chết con chim bồ câu kia, trong miệng lẩm nhẩm, sao mũi tên đó lại không bắn chết tiện nhân kia đi..."

Thời gian khẩn cấp, Ninh Uyển không cho Túc Lưu Vân thời gian để phản ứng, lúc này đem chuyện bản thân hồi nhỏ lưu luyến si mê Túc Lưu Vân như thế nào, nhưng Giang Tễ Nguyệt lại trêu chọc nói thẳng ra sao, bao gồm cả điệu "Khanh Lan Vũ" mà nàng ta đã nhảy.

Nói tiếp đến việc công chúa bí mật nuôi một nhóm lớn đám con nít, cộng thêm hôm nay nàng dùng thủ đoạn trắng trợn câu dẫn Túc Lưu Vân, lại đưa tới một phong mật thư không có kí tên, Ninh Uyển to gan suy đoán, vị công chúa điện hạ này cố chấp với Túc Lưu Vân như vậy, có lẽ bởi vì nàng ta có dã tâm lớn!

Nàng vội vã nói hồi lâu, thẳng cho đến khi miệng đắng lưỡi khô. Phản ứng của nam nhân đối diện thế nhưng có chút kỳ quái, hai hàng lông mày cau chặt, đôi mắt nhìn mình ngược lại là càng ngày càng sáng, nhìn thẳng đến trong lòng nàng sợ hãi.

"Túc Lưu Vân?" Bàn tay nhỏ bé của Ninh Uyển vẫy vẫy trước mặt hắn, lại bị hắn cầm lấy, nắm trong lòng bàn tay.

"Hóa ra nàng đã thích ta từ khi còn nhỏ sao?"

"Ách... vâng..."

"Nàng sở dĩ đối kháng với ta khắp nơi, là vì để ta chú ý tới sao?"

"Ừ.... Túc Lưu Vân...."

"Nàng đi đầu quân, là lo lắng cho an nguy của ta sao?"

"Đúng vậy, Túc Lưu vân, hiện tại chúng ta phải vào trong cung...."

"Đừng nói nữa..." Túc Lưu Vân gắt gao ôm chặt Ninh Uyển vào lòng, ngữ khí tràn đầy yêu thương: "Uyển Nhi, trước kia ta thật ngu ngốc, không nhìn ra tâm ý của nàng. Kém chút nữa để tình ý của nàng gửi gắm sai người, nàng yên tâm, từ nay về sau của ta đều sẽ dùng để bù đắp cho nàng. Ta yêu nàng, Ninh Uyển."

Ôi trời, đầu óc người này đang nghĩ cái gì vậy, nếu không nhanh lên, bị Giang Tễ Nguyệt xông vào trong cung nói nhảm trước, sự tình sẽ trở nên phức tạp hơn nhiều, Ninh Uyển vội vàng tránh thoát: "Túc Lưu Vân... Này không phải trọng điểm đâu, trọng điểm chính là chúng ta bây giờ phải đi vào cung..."

"Suỵt... Ta biết nên làm như nào. Nữ nhân ác độc kia..." Ngữ khí Túc Lưu Vân như chặt đinh chém sắt, "Nàng ta muốn phản quốc hay muốn đoạt ngôi soán vị cũng không liên quan tới ta, sai lầm lớn nhất của nàng ta, chính là ở giữa ngăn cản ta với nàng, còn mưu toan hại nàng. Ta nhất định sẽ khiến nàng ta phải chịu hình phạt xứng đáng!"

"Nàng ta muốn soán vị làm sao có thể không liên quan tới chàng! Nàng ta muốn lợi dụng binh lực của chàng trong Hổ Bí quân --" Ninh Uyển còn đang vùng vẫy, trong đầu đột nhiên "Đinh" một tiếng...

Là hệ thống đã lâu không xuất hiện.

【Hệ thống: Chúc mừng người chơi hoàn thành nhiệm vụ thứ hai, đạt được 30 điểm thuộc tính cùng với 10000 xu nhiệm vụ. Nhiệm vụ tiếp theo sẽ lập tức bắt đầu, mời người chơi chuẩn bị sẵn sàng, đếm ngược 5, 4, 3, 2, 1, bắt đầu truyền... 】

Này này này! Ta còn chưa thấy được kết cục thê thảm của Giang Tễ Nguyệt đâu!!! Ninh Uyển vùi đầu chôn trong ngực Túc Lưu Vân, hoàn toàn mất đi ý thức.....


Danh Sách Chương

Nhận xét Box