Chapter 220: Thủ tịch bệnh kiều 21 (H)


Toàn thân người phụ nữ nổi lên một tầng hồng nhạt, bị hắn đè trên giường, côn thịt lớn "phụt phụt" cắm vào, nước liên miên chảy, khoái cảm mãnh liệt che phủ lý trí cô, theo lời thô tục ngả ngớn của người đàn ông mà cảm thấy thẹn dẫn tới rên rỉ không thôi, sinh lý cùng tâm ý bị kích thích song song, bất tri bất giác hai chân Ninh Uyển mở ra càng lớn, đón ý nói hùa với động tác của hắn.

Những giọt mồ hôi lớn chừng hạt đậu đọng trên thái dương Chu Đình Thâm, lại theo động tác kịch liệt nhỏ xuống làn da tinh tế của người phụ nữ, côn thịt mỗi lần tiến công đều toàn tâm toàn ý, hận không thể đem túi thịt cũng đi vào trong. Huyệt nhỏ quanh co uốn lượn, mị thịt tầng tầng lớp lớp, giữa chuyển động đâm vào rút ra và lực xô đẩy bên trong khiến hắn cảm thấy như có vô số cái miệng nhỏ mút vào, hút hắn vô cùng sảng khoải, trước mắt là hai khỏa vú no căng đang lắc lư lay động, kích thích hắn chuyển động càng thêm nhanh: "Uyển Uyển của chúng ta là tiểu dâm phụ có phải hay không?"

Ninh Uyển nghe được ba chữ này, lại nghĩ đến bộ dáng của mình rộng mở để hắn thao lộng, giữa xấu hổ buồn bực lại cảm thấy kích thích khó tả, bị hắn liên tục đỉnh vào điểm mẫn cảm trong tiểu huyệt, dâm thủy từng trận từng trận phun ra, miệng lung tung kêu: "A~~ Uyển Uyển... Uyển Uyển là tiểu... Ư... Tiểu dâm phụ... của A Thâm... A ha!"

Đúng là quyến rũ muốn đòi mạng mà, ánh mắt người đàn ông u ám, mạnh mẽ rút côn thịt ra, lại đặt Ninh Uyển vào tư thế quỳ bò, bẻ hai ra cánh mông nhô cao, côn thịt có ý đồ đâm vào lần nữa bị mị huyệt co giãn kinh người xô đẩy, không khỏi giơ tay vỗ nhẹ vào cặp mông béo tròn, phát ra thanh âm thanh thúy: "Thả lỏng nào, để cho A Thâm thương em cho tốt."

Cái đánh kia tất nhiên không đau, nhưng lại khiến toàn thân cô run lên, tiểu huyệt co rút lại, gắt gao ngậm lấy phần đầu hếch lên, chỗ sâu trong nội bích như bị vạn con kiến gặm cắn, vừa ngứa vừa tê, Ninh Uyển nũng nịu ngâm nga, dẩu mông đuổi theo suối nguồn vui sướng.

Nhận thấy được huyệt chặt buông lỏng một chút, Chu Đình Thâm lập tức dùng sức đẩy vào, bắt đầu một đợt thảo phạt mới. Không ít chất lỏng tẩm trên côn thịt bị mang theo vảy ra bên ngoài, phát ra tiếng òm ọp òm ọp, dâm mĩ không chịu nổi. Góc độ này vào đặc biệt sâu, hắn mới đâm vào rút ra vài phút, vòng eo người phụ nữ liền mềm nhũn ngã xuống giường, đôi tay gắt gao nắm chặt chăn: "A... Em... Em không thể... Ư ưm~"

"Không được cứ tiểu đi, ngoan."

Sắp bốc cháy rồi... Nhiệt độ toàn thân cũng nóng đến dọa người, mông thịt bị bụng dưới của hắn đánh đến tê tê dại dại, nhiều lần đỉnh vào thịt mềm nơi hoa tâm, thân thể Ninh Uyển run run, ngay cả khi cao trào thịt non nơi bắp đùi cũng hơi run rẩy.

Chu Đình Thâm cũng khẽ rít lên, hưởng thụ dòng nước đầm đìa của người phụ nữ, nó khiến hắn dễ dàng đi vào nơi non mềm hơn, hắn nhịn xuống dục vọng muốn bắn tinh, đêm vẫn còn dài.

Chờ khi Ninh Uyển ê ê a a thở lại bình thường, điện thoại ở đầu giường "linh linh linh" vang lên, cô vội vàng chống khuỷu tay, hướng sau lưng dặn dò: "Trước đừng động."

Chu Đình Thâm theo lời dừng lại, cho dù côn thịt chỉ chôn ở trong tiểu huyệt ướt át trơn trượt, cũng vẫn bị tầng tầng mị thịt hút vào. Ở nơi cô không nhìn thấy, ác ma nhỏ trong lòng Chu Đình Thâm lại bắt đầu tức giận, ý nghĩ thứ nhất là ai không có mắt gọi điện thoại cho Ninh Uyển vậy, cái ý nghĩ thứ hai là tại thời khắc quan trọng như này mà Uyển Uyển lại đi tiếp nó.

"Xin chào, chị Trịnh?" Ninh Uyển cố gắng điều hòa hơi thở, tận lực nói chuyện bình thường.

"A, Tiểu Ninh, muộn như vậy không làm phiền em chứ?" Giọng chị Trịnh rất lớn, cho dù ở chế độ tai nghe trong hoàn cảnh an tĩnh cũng có thể nghe thấy rõ ràng.

Ninh Uyển vội nói: "Không có, không có... Ư ha!"

Người đàn ông xấu xa này nhân cơ hội đỉnh một cái, đỉnh Ninh Uyển đến mức eo và đầu gối tê dại, đâm thẳng về phía trước, cô vội vàng quay đầu lại liếc Chu Đình Thâm, chỉ là cái liếc mắt này lại sóng gợn lăn tăn, ướt át quyến rũ chọc cho hô hấp Chu Đình Thâm thô nặng, không khỏi đỡ lấy cặp mông căng mọng nhẹ nhàng lắc eo và mông, Ninh Uyển sợ tới mức nhanh tay dùng tay che miệng lại.

"Ơ? Tiểu Ninh, em có phải không thoải mái ở đâu không?" Chị Trịnh ngược lại lại nhiệt tình quan tâm cô, nghĩ tới cô sống một mình, giọng có chút gấp.

"Không sao... Chị có... Có việc gì sao?"

Chị Trịnh hồ nghi: "Đúng vậy, phiền em ngày mai giúp chị xin nghỉ với Lưu tổng nhé, điện thoại ông ấy không liên lạc được."

"Ừm... Được.. Được ừ~"

Bên đầu điện thoại truyền đến tiếng rên rỉ không rõ ràng, dường như đang cố nén đau đớn, chị Trịnh còn muốn nói gì đó, bên kia thế nhưng lại vội vàng treo điện thoại, như thể nghĩ đến điều gì, giữa mày chị Trịnh bỗng nhiên giãn ra, một ngày thật ẩm ướt.

Chu Đình Thâm cuối cùng nhẫn lại đến lúc cô cúp điện thoại, không cho cô cơ hội oán hận, côn thịt lại lần nữa hung hăng đâm thật mạnh.

"Đồ... Quỷ hẹp hòi..." Ninh Uyển rơi vào làn sóng dục vọng mới, ý thức chìm nổi mông lung.

"Chỉ hẹp hòi với em. Miệng nhỏ phía dưới của Uyển Uyển bị côn thịt lớn cắm tiểu rất nhiều nước, em muốn xem không?"

Gương mặt Ninh Uyển nóng lên, nghĩ tới cảnh tượng này bị người đàn ông nhìn thấy rõ ràng, thân thể càng thêm nhạy cảm, cô híp mắt, thừa dịp côn thịt đâm sâu vào trong, khi túi thịt đập lên hoa môi, cô cố sức co lại tiểu huyệt, quả nhiên xiết tới côn thịt người đàn ông nhảy lên, chỉ chốc lát sau nội bích bị côn thịt phun ra từng luồng chất lỏng nóng bỏng.

Nửa đêm hai người ôm nhau ngủ, Chu Đình Thâm không khỏi vuốt ve tấm lưng thon thả của người phụ nữ theo nhịp thở, thấp giọng nói: "Cảm ơn Uyển Uyển, sinh nhật này anh rất vui vẻ."


Danh Sách Chương

Nhận xét Box