Chapter 205: Thủ tịch bệnh kiều 6


Đến giờ ăn trưa, như thường lệ trên mặt bàn đá cẩm thạch đen được bày các món ăn tinh xảo bắt mắt.

Hôm nay món rau trộn đậu bắp cực kỳ ngon miệng, màu sắc xanh mát trông rất đẹp mắt, Ninh Uyển liền ăn thêm hai miếng. Sau đó thoáng nghe thấy Chu Đình Thâm nâng cao giọng: "Thím Dương, ngày mai lại làm món đậu bắp nữa."

Từ phòng bên cạnh truyền đến một giọng nói có vẻ không còn trẻ lắm: "Vâng, Chu tổng."

Nghĩ đến thím Dương có thể là bóng người mà cô nhìn thấy thoáng qua kia, khuôn mặt Ninh Uyển lập tức hơi nóng lên. Càng thêm cảm thấy cuộc sống như chim hoàng yến được nuôi dưỡng trong lồng kín này càng thêm nhàm chán.

Phải nghĩ cách mau chóng phá vỡ cục diện bế tắc này mới được.

Nam chính từ nhỏ đã được ba mẹ nguyên thân nhận nuôi, lớn lên cùng nguyên thân và anh trai cô. Ba mẹ nguyên thân cho họ học cùng tại một trường quý tộc, chi phí ăn mặc đều đối xử bình đẳng, nhưng người anh trai Ninh Kính Thành lại thường xuyên tùy ý ẩu đả nhục mạ hắn, hơn nữa còn thường lưu lại vết thương ở những nơi mà người khác nhìn không ra. Sau khi ba mẹ Ninh Kính Thành phát hiện, lại ngầm chấp nhận hành vi này, bọn họ cho rằng chỉ cần con trai mình không đi ra ngoài phạm tội là được. Chỉ có nguyên thân ngây thơ không biết gì, còn rất dính nam chính, cả ngày quấn quýt làm nũng với hắn. Một lần phát hiện vết thương trên người nam chính, lại nghe anh trai nói rằng do nam chính đã đánh nhau với bạn học ở trường, nguyên thân liền tin là thật. Nam chính, người chưa từng hưởng thụ được tình thân gia đình trở nên vô cùng âm u biến thái.

Nam chính vốn là con riêng lưu lạc bên ngoài của một gia tộc hắc đạo lớn ở thành phố F, chờ sau khi hắn được đưa về, lấy kế chiến thuật máu sắt* kế thừa gia tộc, lập tức quay về trả thù Ninh gia, khiến công ty không mấy sạch sẽ của Ninh gia lập tức phá sản, vì để cứu con trai, lại biết Chu Đình Thâm thích Ninh Uyển, ba Ninh mẹ Ninh đã đưa con gái ra trao đổi hòng tìm một con đường sống. Nhưng sau khi có được nguyên thân, đối với tình hình nguy cấp của Ninh gia, nam chính lại làm như không thấy, thừa cơ giậu đổ bìm leo, khiến ba mẹ Ninh bị chủ nợ bức cho phải nhảy lầu bỏ mình, anh trai cũng bị kẻ thù giết chết.

*Chiến thuật máu sắt: nghĩa là để đạt được mục đích dù đe dọa hay oánh nhau đổ máu cũng dùng hết.

Nguyên thân chính là ánh sáng duy nhất trong lòng nam chính, hắn nuôi cô ăn ngon uống tốt, cung phụng trong biệt thự của mình, nhưng cô cửa nát nhà tan, người thân chết hết, lại một mình độc hưởng vinh hoa phú quý, từ đầu tới cuối không hề hay biết nguyên nhân sâu xa là gì, thế nên cô đã nhiều lần chạy trốn hắn, cho rằng Chu Đình Thâm là kẻ vong ân phụ nghĩa, coi hắn là kẻ thù của mình, mắt lạnh đối đãi hắn. Nam chính cầu mà không được đã giam cầm nguyên thân lại, độc chiếm cô. Nguyên thân hận nam chính vô cùng, không nhịn được chịu nhục, bình tĩnh giả tiếp thu ý tốt của nam chính. Có lần sau khi người làm đưa đồ ăn tới, cô nhân cơ hội đập vỡ đĩa, cắt cổ tay tự sát.

Đúng là một tình tiết cẩu huyết* lại phức tạp... Cô lấy tâm thái bàng quan* đứng xem, cho dù chuyện này không xảy ra, sợ là nguyên thân cũng sẽ bị ba Ninh mẹ Ninh quăng ra ngoài coi như công cụ, làm đá kê chân cho Ninh Kính Thành.

*Cẩu huyết = máu chó: Những tình huống lặp đi lặp lại đến phát ngán hoặc quá nhàm chán

*Tâm thái bàng quan: ý chỉ người ngoài cuộc, người đứng xem câu chuyện

Ninh Uyển đau đầu với việc làm sao có thể tự nhiên lại khéo léo mà biết được những chuyện đã xảy ra với Chu Đình Thâm khi còn nhỏ, cũng như những món nợ mà người thân mình thiếu hắn, đồng thời cởi bỏ hiểu lầm giữa hai người. Trước hết để Chu Đình Thâm tự mình thẳng thắn nói ra là không có khả năng, người đàn ông cố chấp này thà rằng để cô hận mình thấu xương cũng không muốn hủy diệt tình thân sâu đậm trong lòng Ninh Uyển đối với cha mẹ, anh trai cô, dẫu sao trong quan niệm của người đàn ông này, hận thấu xương cũng là một cách chiếm giữ thể xác và tâm trí cô.

Cơ hội rất nhanh đã đến.

Có câu "Tiếng sấm mùa xuân đến rắn cũng phải sợ*", khi tiếng sấm ầm ầm vang lên trong sân nhỏ, khung cửa sổ cũng chấn động run bần bật, có lẽ do ảnh hưởng bởi nguyên thân, Ninh Uyển cảm thấy tiếng sấm rền vang lên làm màng nhĩ của cô như nổ tung, đầu đau nhức từng đợt, cô chỉ có thể cuộn tròn người, kéo chăn che mình từ đầu đến chân.

*Một tiếng sấm mùa xuân có thể không làm phiền những người đang mệt mỏi và đang say ngủ, nhưng nó có thể làm xáo trộn tất cả các loại linh hồn nơi hoang dã, bao gồm thảm thực vật, côn trùng, chim, rắn và giun đất. Ý chỉ một tác động nhỏ thôi cũng gây ra kết quả lớn

Lúc Chu Đình Thâm đào cô từ trong chăn ra, hắn thấy Ninh Uyển cắn chặt răng, trán đổ mồ hôi lạnh, vài sợi tóc ướt dính vào gò má tuyết trắng, vừa đáng yêu vừa đáng thương.

Vội vàng ôm cô vào trong ngực, đặt đầu cô dựa gần nơi tìm mình, bàn tay to nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, miệng dỗ dành nói: "Uyển Uyển đừng sợ, anh ở đây."

Cảm giác được bàn tay nhỏ nhắn đặt trên eo mình dần dần siết chặt, hô hấp dồn dập cũng chậm lại, giống như con mèo ngoan ngoãn cuộn tròn trong ngực mình, trái tim Chu Đình Thâm gần như tan chảy.


Danh Sách Chương

Nhận xét Box