Chapter 197: Người máy trung khuyển 23


Đến trạm không gian gần tinh hệ Lưu Vân nhất, MT85 không thể thiết lập chương trình tự động bay được nữa.

Sau khi bổ sung tốt dịch dinh dưỡng và nguồn năng lượng, Ninh Uyển ấn tay lên receiver* của phi thuyền, nhắm mắt lại, đem bản đồ trong đầu nhập vào máy chủ phi thuyền.

*Receiver là một hệ thống có khả năng tiếp nhận, chuyển đổi âm thanh và đưa tín hiệu nhận được ra ngoài

Khắp nơi trên tinh hệ Lưu Vân đều là những mảnh vụn được sinh ra từ vụ nổ vũ trụ, phiêu bạt lơ lửng trong không gian. Mỗi lần vệ tinh chụp ảnh được, đều là từng đám tinh vân trắng ngà kéo dài không dứt, có đôi khi còn di chuyển, bởi vậy mới có tên như này.

Nhìn trên bản đồ, tinh hệ Lưu Vân có tổng cộng 32 tinh cầu lớn nhỏ, nơi bọn họ muốn tới, là tinh cầu Nicole ở trung tâm tinh hệ -- nghe nói là được đặt theo tên con gái nhỏ mất sớm của tiến sĩ X.

Ngồi trên ghế điều khiển, nói không khẩn trương là giả, trước mặt hơn một ngàn nút bấm, ấn sai một cái sẽ vạn kiếp bất phục, để nhớ được các chức năng của nó cũng phải cần mất mấy ngày, trên thực tế, Ninh Uyển đã sớm chú ý điều này ngay từ ngày đầu tiên đặt chân lên MT85.

Huống chi còn đang ở trong tinh hệ Lưu Vân với hoàn cảnh khắc nghiệt.

"Ha..." Ninh Uyển thở ra một hơi, nhắm mắt lại nghỉ ngơi ba giây, khi mở mắt ra, tay không còn run nữa, khóe miệng cũng không căng chặt, kéo xuống cần gạt, ấn nút khởi động. Phi thuyền giống như đuôi cá linh hoạt, phi vào không gian vô định.

Hướng sang trái, xuống phía dưới, đẩy về trước, sang bên phải, xoay tròn 259°, tất cả các kiến thức lý thuyết đều được lưu trữ trong đầu Ninh Uyển, tuy biết rằng dù có nhắm mắt lại cũng sẽ biết được phía trước nơi nào có thiên thạch, nhưng cô vẫn tập trung cao độ, khẩn trương nhìn chằm chằm màn hình.

Mới đầu phi thuyền còn xiêu xiêu vẹo vẹo mất thăng bằng, thỉnh thoảng còn mạo hiểm quẹt qua những viên thiên thạch khổng lồ, dần dần càng ngày càng trở nên vững vàng.

Ninh Uyển dần dần cảm thấy mình cùng MT85 như hòa làm một thể, đôi mắt trở thành máy quét, cơ thể trở thành khoang thuyền, cô có cảm giác chính mình như đang bay lượn trong vũ trụ rộng lớn vô ngần.

Điều khiển phi thuyền, cũng không khó như đã tưởng.

Vì thế cô càng thêm thống hận bản thân sao lại không ném Ninh Tâm ở lại địa cầu, rõ ràng Ninh Tâm sớm đã có khuynh hướng chống đối xã hội đấy. Đúng rồi, khi đó cô mới vừa xuyên tới thế giới này, vì để tránh những rủi ro không đáng có, chỉ muốn yên lặng theo dõi diễn biến, hoặc nói là cô chỉ muốn tận hưởng thành quả, đó chẳng phải là một loại ích kỷ hay sao.

Cô chưa từng nghĩ tới giữa mình và i5 lại có mối liên kết ràng buộc sâu sắc như vậy. Cô hiện tại biết, i5 dù có bị virus, thân thể cũng sẽ không bị hư tổn, nếu được sửa chữa lại, các tiến sĩ sẽ xóa toàn bộ chương trình và ký ức của i5 và cấy vào đó một hệ thống mới.

Trong lòng rất đau xót, i5 như vậy, vẫn còn là i5 của cô sao?

Ninh Uyển quay đầu lại, phát hiện i5 vốn tùy thời đợi lệnh cách cô hai mét, đã co người thành một hộp kim loại hình chữ nhật, để làm chậm sự xâm nhập của virus, nó đã hoàn toàn tiến vào trạng thái ngủ đông.

"i5, ta nhất định không để ngươi bị xóa sổ." Ninh Uyển âm thầm thề.

Không ngủ không nghỉ 12 tiếng đồng hồ, đôi tay Ninh Uyển đã sớm qua giai đoạn chuột rút, hai cánh tay thao tác giao diện như con bướm bay tán loạn trong vườn hoa, mất đi cảm giác, máy móc mà chính xác.

Cuối cùng một tinh cầu màu vàng đập vào mắt, một khắc kia Ninh Uyển suýt khóc vì sung sướng.

Sau khi xác định được tọa độ điểm hạ cánh hiển thị trên bản đồ, lúc cách mặt đất 3000 feet, Ninh Uyển giảm tốc độ, phát ra tín hiệu được sử dụng thông dụng trong tinh tế, tương tự như cầu cứu "SOS".

Mặc dù tinh hệ Lưu Vân sẽ không từ chối bất cứ ai gặp nạn, nhưng MT85 có kỹ thuật tân tiến, trang bị tuyệt vời, bị từ chối cũng không phải là không thể.

Thời gian chờ đợi chỉ có ba giây nhưng Ninh Uyển lại cảm giác như dài ba tiếng, khi màn hình hiển thị nhận được tín hiệu tiếp nhận ba ngắn một dài từ đối phương, cô biết mình đã được chấp thuận tiến vào tinh cầu Nicole.

Chậm rãi hạ xuống, Ninh Uyển nhẹ giọng nói: "i5, chúng ta được cứu rồi."

Chiếc hộp đang trong trạng thái ngủ đông đột nhiên lóe lên một tia sáng yếu ớt, như thể đang đáp lại cô.


Danh Sách Chương

Nhận xét Box