Chapter 187: Người máy trung khuyển 14


Cô muốn đứng thẳng dậy cùng i5 về phòng, nhưng có lẽ trước đó quá khẩn trương căng thẳng, lúc này chân mới vừa động, liền ngã thẳng xuống, được i5 một tay nhắm chuẩn ôm lấy. (một tay theo nghĩa đen ấy nhé)

"Ôi..." Ninh Uyển kinh hô ra tiếng.

Trong mắt i5 chợt lóe: "Chủ nhân, thân thể ngài không có vấn đề, chỉ là tạm thời mất sức, i5 ôm ngài trở về."

Cánh tay máy móc ôm lấy mông cô, nhẹ nhàng nhấc lên, dễ dàng như ôm con búp bê vải, Ninh Uyển khẽ kêu một tiếng, đôi tay tự nhiên câu ở cổ i5, hai chân kẹp lấy eo nó...

Mỗi bước i5 đi, trong lòng Ninh Uyển càng thêm trầm định hơn. Thứ ôm trong ngực là một thân thể kim loại cứng rắn, không thể mang lại dễ chịu như một cơ thể bằng xương bằng thịt. Nhưng trong 5 ngày 6 giờ xuyên qua, mấy lần bị kinh tâm động phách sợ hãi, đều là nó, một i5 cường đại mạnh mẽ, một i5 tỉ mỉ tinh tế, chỉ nghe theo mệnh lệnh chính mình, loại cảm giác này làm cho cô ở trong dị thế này có kiên định dựa vào.

Tương lai chưa biết thế nào, cốt truyện không rõ ra sao, chỉ cần nó vẫn bên cạnh mình, cô liền có đủ tự tin đi tới cuối cùng.

Đang suy nghĩ, phát hiện ra i5 không ôm cô về căn phòng quen thuộc mà bí mật đi dọc theo cầu thang xoắn ốc đi xuống dưới, hóa ra phi thuyền này có hai tầng, lập tức hỏi: "i5, ngươi muốn mang ta đi đâu?"

"Chủ nhân, i5 mang ngài đi xem 'hoa duy nhất trên thế giới'"

Cái gì? Hoa duy nhất trên thế giới? Cô lúc này mới nhớ tới, bởi vì dân số tăng đột biến và sự phát triển nhanh chóng của khoa học kỹ thuật, tất cả thực vật trên địa cầu ở thời đại này cơ bản đã bị diệt sạch, ngay cả nguồn năng lượng ngầm dưới lòng đất cũng bắt đầu bị khai thác, trách không được trong trí nhớ nguyên thân, thế giới luôn u tối vàng một mảnh, con người chế tạo ra càng nhiều đồ vật đủ mọi màu sắc để kích thích thị giác, nhưng chung quy cũng không phải là màu sắc tự nhiên.

i5 mang cô tới một gian phòng nuôi cấy nhỏ, khi nhìn thấy những bông hoa nhỏ lặng lẽ nở rộ trong khay nuôi cấy trong suốt —— đồng tử nháy mắt giãn ra, miệng tạo thành hình chữ O khó tin nổi, cầm lòng không đậu tán thưởng: "Oa ~ đẹp quá~"

Đúng vậy, mặc dù Ninh Uyển là người xuyên không, kỳ hoa dị thảo không biết đã gặp bao nhiêu, trong lòng cũng không cảm thấy hoa nhỏ kia có chỗ nào thần kỳ, nhưng hai phiến lá cây màu xanh và một thân cây mỏng manh tinh tế ôm lấy bông hoa màu trắng còn chưa nở rộ, yếu ớt nhỏ bé, nhưng kích thích sinh lý cô lại thật to lớn, tuyến lệ bắt đầu nóng lên, cô thế nhưng có cảm giác xúc động muốn khóc.

i5 cũng bình tĩnh nhìn bông hoa nhỏ một phút, lại chuyển hướng nhìn Ninh Uyển đang không rời được mắt: "Chủ nhân, đây là i5 dựa theo chương trình trong hệ thống lặng lẽ gieo trồng, cho đến khi sắp rời khỏi hệ Ngân Hà nó mới có dấu hiệu nở hoa."

Nếu nó là con người, có được bộ thần kinh phong phú trên khuôn mặt như con người, lúc này hẳn là mỉm cười cầu khích lệ chăng.

"Cảm ơn ngươi i5, đã mang 'bông hoa duy nhất trên thế giới' tới cho ta." Ninh Uyển biết, i5 sẽ không tự mình lấy cái tên như vậy, hẳn là một chương trình do Ninh Hoàn Vũ viết trong hệ thống của nó, mà hệ Ngân Hà đã không còn thích hợp cho thực vật sinh tồn, cho nên bây giờ nó mới nở hoa.

Chủ nhân quả nhiên rất vui vẻ, i5 nghĩ.

Vẫn như cũ bị nó ôm chặt, cẩn thận rời khỏi phòng nuôi cấy, Ninh Uyển thế nhưng trong lòng cảm thấy có một dòng cảm xúc tràn đầy ưu tư không chỗ phát tiết, ngực trướng trướng, không biết là loại cảm xúc gì, cô ôm cổ i5, nhỏ giọng nói: "i5, không phải muốn bổ sung năng lượng sao?"

"Vâng, chủ nhân."

Trở lại phòng, i5 không đặt Ninh Uyển lên giường kim loại mà bế cô đến bên vách ngăn tường màu trắng, co gối chống lên tường, nhẹ nhàng thả tay ra, Ninh Uyển liền trượt ngồi lên đùi nó.

Người máy cụt tay i5 đặt cánh tay trái còn lại của nó gần tai cô gái, máy móc cúi người xuống, đôi mắt u lam lóe lóe, nó mở miệng ——

"Vách tường ~ boong boong ~"


Danh Sách Chương

Nhận xét Box