Chapter 180: Người máy trung khuyển 7


"Chủ nhân, MT85 sẽ thực hiện cú nhảy không gian sau 3 phút 20 giây nữa, i5 sẽ thắt dây an toàn cho ngài."

Kỳ thật nhìn thân hình i5 cao lớn, vỏ ngoài ánh hiện kim quang, rất khó tưởng tượng được nó có thể chiếu cố người ta tinh tế như vậy. Chiếc giường kim loại này cũng có chương trình riêng, được vận hành bởi i5, căn cứ vào cân nặng và mật độ xương của Ninh Uyển mà điều chỉnh độ cứng, góc độ lõm xuống sao cho phù hợp nhất.

Cú nhảy không gian... Sau khi được i5 mát xa, cảm giác khó chịu toàn thân đã hoàn toàn biến mất, Ninh Uyển ngồi dậy, nói: "Ta muốn đi phòng điều khiển nhìn một chút."

Động tác i5 nước chảy mây trôi đỡ cô dậy: "Vâng, chủ nhân."

Aiyo, cứ như vậy chắc mình không biến thành phế vật đâu nhỉ, Ninh Uyển thầm nghĩ.

Trên bản đồ 3D trong phòng điều khiển, tam giác đỏ lập lòe nhấp nháy cực có quy luật, điều đó có nghĩa phi thuyền đã tới trạm không gian mục tiêu, lúc này cách lúc nhảy còn 1 phút, Ninh Uyển cảm khái nói: "Thật là khoa học kỹ thuật thần kỳ."

Thời điểm i5 duỗi cánh tay robot ra ôm Ninh Uyển vào trong ngực, trong phòng khách đồng thời truyền đến một tiếng hừ lạnh.

Ninh Tâm khoanh tay bước ra, cô gái này hoàn hảo kế thừa mọi gen ưu tú của Ninh Hoàn Vũ, giống như nhìn đồ nhà quê mà nhìn em gái nhà mình —— và người máy ngu xuẩn của cô ấy.

"Ninh Uyển, quản tốt i5, địch ta chẳng phân biệt được, thật ngu ngốc." Mặc dù i5 rất cường đại, thuộc dạng người máy chiến đấu thông minh, nhưng trong mắt Ninh Tâm, nó cũng chỉ là người máy mà thôi, vẫn cần lệ thuộc vào bàn tay con người cùng với trí tuệ mới có thể tạo ra.

Nhận ra thân thể i5 vừa động, Ninh Uyển vội ấn vào cánh tay máy của nó, nhàn nhạt mở miệng: "Em sẽ chú ý, chị."

Ninh Tâm lúc này mới hài lòng, cú nhảy không gian sinh ra rung chuyển hỗn loạn đối với cô ấy mà nói không đáng nhắc tới, vẫn ung dung tản bước về hướng phòng điều khiển, hai mắt nhanh chóng quét qua các loại số liệu trên màn hình, tùy chỉnh chế độ tự động của phi thuyền ——

"Đếm ngược 3, 2, 1—— cú nhảy không gian bắt đầu."

Cùng với phi thuyền phát ra âm thanh điện tử máy móc hùng hậu, toàn bộ thân tàu đột ngột rung lắc, ngã trái ngã phải, rồi lao về phía trước với tốc độ cao nhất. Giống như tên lửa phóng ra ngoài đạn đạo, Ninh Uyển cảm giác được đôi chân mình không thể khống chế đột ngột từ mặt đất nhấc lên, nếu không phải i5 gắt gao ôm cô, chỉ sợ đầu cô đã đụng phải đỉnh khoang.

Đầu óc đong đưa như khuấy hồ, toàn bộ quá trình này giằng co chừng 5 phút, thân tàu lại chấn động một cái, trái tim lỡ một nhịp mới trở về quỹ đạo. Hai chân Ninh Uyển nhũn ra, sức nặng toàn thân đều dựa vào người i5, i5 nhanh chóng điều chỉnh nhiệt độ thân thể, để chủ nhân dựa vào cảm thấy ấm áp hơn một chút.

Ninh Tâm dù bận vẫn ung dung nhìn tư thế một người một máy, cô nhíu nhíu mày: "Em gái, i5 là người máy chiến đấu hình người. Nếu em vẫn luôn bá chiếm nó như vậy, nó không thể kịp thời phân tích, chặn lấy số liệu của quân đoàn hủy diệt, làm không được chúng ta cũng sẽ gặp nguy hiểm."

Bên này i5 nâng Ninh Uyển ngồi xuống cạnh bàn, rót cho cô một ly nước, rung chuyển kịch liệt vừa rồi dường như không ảnh hưởng gì với tất cả đồ vật trong phi thuyền, Ninh Uyển cũng đã quen, uống nước xong, cô gật đầu nói: "Chị nói đúng, thân thể em thực yếu."

Đôi mắt u lam của i5 chợt lóe, một mực rà quét cho đến khi chủ nhân bình tĩnh lại mới dừng.

Cô làm sao có thể không biết, Ninh Tâm đang chỉ trích mình phiền toái, chỉ là hiện tại ngay cả phi thuyền cô cũng không biết điều khiển, cốt truyện kế tiếp cũng chỉ biết đại khái, không có Ninh Tâm, đừng nói là hoàn thành nhiệm vụ, ngay cả sống sót phỏng chừng cũng khó khăn.

Suy nghĩ bay bổng, loại chuyện này trong trí nhớ nguyên thân, tựa như tồn tại hàng ngày. Thiếu chút nữa cộng tình với trạng thái của nguyên thân dẫn tới uể oải, ánh mắt Ninh Uyển lóe lên, nhanh chóng điều chỉnh tâm lý, không phải chỉ là yếu đuối thôi sao, ai biết đâu*~

*Ý Ninh Uyển là, thân thể này yếu đuối như thế sao bả biết được, ko phải do ý bả.


Danh Sách Chương

Nhận xét Box