Chapter 168: Tân binh xuất sắc nhất 25 (H)


Da thịt mịn màng tinh tế, mồ hôi hòa quyện vào nhau, thẳng cho đến khi toàn thân run rẩy bình phục xuống, hắn mới buông môi cô ra.

"Hô... A..." Rốt cuộc cũng có thể hít sâu hô hấp, Ninh Uyển thở hổn hển một hồi lâu mới hoàn hồn sau cơn cao trào choáng váng cộng với hít thở không thông đến nghẹt thở, vươn tay nhỏ vô lực đẩy đẩy người đàn ông đè phía trên.

Tuy nhiên, Chung Lãng lại ôm lấy cô, thuận thế lật người, hai người liền đảo chỗ, biến thành nữ trên nam dưới. Bộ phận tương liên phía dưới bởi vì thay đổi tư thế, bên dưới tràn đầy chất nhầy ẩm ướt trơn trượt.

Nhận thấy được cự vật trong cơ thể có xu hướng thức tỉnh, Ninh Uyển nắm lấy lỗ tai hắn: "Đừng náo loạn, cậu mau trở về đi."

"Đợi chút đi, tôi muốn nhìn chị ngủ." Rõ ràng cô không cần, nhưng Chung Lãng vẫn là nhịn không được muốn cưng chiều cô.

"Ừm..." Ninh Uyển sau khi thỏa mãn xác thật có chút mệt nhọc, nghĩ đến hắn cũng có chừng mực, mệt mỏi bắt đầu bao trùm lên, cô giật giật mông, "Cũng không thể ngủ như này được. Tôi không thoải mái."

"Shh ~"

Nếu có thể, hắn muốn nhét côn thịt ở trong tiểu huyệt của cô suốt đêm. Ngày mai còn phải quay chụp, ngủ quá ít sẽ bị sưng phù, Chung Lãng không nói nữa, chịu đựng kích động ôm cô lên đặt trên giường, đắp chăn đàng hoàng. Khi tách ra kêu bốp một tiếng, chảy ra càng nhiều dục dịch.

Chờ hắn thu thập mọi thứ trong bóng tối xong, đặt đồng hồ báo thức lúc 5:50, liền từ phía sau lưng ôm lấy nữ nhân mềm mại thanh tú, cái được cái không vỗ về đoạn eo lả lướt của cô.

Người ngày nhớ đêm mong ở trong lồng ngực mình, nơi nào ngủ được? Suy nghĩ hắn bay tán loạn, trong chốc lát cảm thấy vui sướng như rơi vào mây, lúc sau lại như rơi vào địa ngục, không biết tâm tình hiện giờ đang ở loại nào, hắn giơ tay nhẹ nhàng vỗ vào mông mềm mại của người phụ nữ: "Em thì ngủ ngon rồi, cũng không biết tôi vì ai thủ thân như ngọc, còn ai kia không thèm để ý, trêu hoa ghẹo nguyệt không biết sung sướng đến mức nào."

"Ừ..." Nữ nhân ở trong mộng nói mớ, bĩu môi lầm bầm: "Tôi bận muốn chết."

Chung Lãng lúc đầu có chút kinh hoàng, lại nghe thấy hô hấp cô lâu dài, thò lại gần hỏi: "Cái gì?"

Nào ngờ nữ nhân ngủ say trở mình, hơi cong người, hai cánh tay nhỏ mịn ôm lấy con thỏ bông nhỏ, toàn bộ người vùi vào trong lồng ngực rộng lớn của hắn, chép miệng: "Làm gì có thời gian sung sướng đâu."

Hắn hoảng, ôm chặt lấy thân mình mềm mại của cô, tóc đen nhu thuận xõa trên gối, hắn vươn bàn tay to vén cẩn thận lại, tránh mình nằm đè lên. Giọng nói cô nhẹ nhàng hoàn toàn khác hẳn tiếng ngả ngớn vũ mị ngày thường, thậm chí phát âm cũng không rõ, nhưng hắn lại nghe rất rành mạch, chấn động lồng ngực hắn.

Tôi bận muốn chết, làm gì có thời gian sung sướng... Đem câu nói xâu chuỗi với nhau.

—— Tôi thủ thân như ngọc, em sung sướng lại không biết đến.

—— Tôi bận muốn chết, làm gì có thời gian sung sướng đâu.

Tôi bận muốn chết, làm gì có thời gian sung sướng...

Chẳng lẽ suốt một năm rưỡi qua, cô thật sự chỉ có một mình hắn sao?

Cô tùy tâm sở dục như thế, tùy ý làm bậy như vậy, cũng thật sự để ý đến hắn sao?

Chung Lãng ngừng thở, tim nhảy bịch bịch, sợ là ảo giác. Cảm xúc mừng như điên từng chút tràn ngập thân thể hắn, xương thịt hắn như muốn nhũn ra, hận không thể ngửa mặt lên trời thét lớn, để cho người khắp nơi trên thế giới biết hắn vui sướng đến nhường nào.

"Ninh Uyển... Uyển Uyển..." Hắn hít sâu làm mình bình tĩnh lại, vẫn nhịn không được hôn lên đỉnh đầu cô gái, gương mặt trắng nõn của cô, bàn tay to vỗ về đường cong nơi lưng cô, lẩm bẩm nói, "Em thật tốt."

Một đêm này, hắn hoàn toàn ngủ không được.

 

Danh Sách Chương

Nhận xét Box