Chapter 162: Tân binh xuất sắc nhất 20 (H)


Quy đầu nhiều lần đụng đến cuối hoa tâm, làm Ninh Uyển có ảo giác bị xỏ xuyên qua, quần lót chưa cởi cũng liên tục siết chặt ngọc hạch cùng côn thịt phía trước, có lúc động tác hắn quá nhanh, mép quần cọ sát vào miệng huyệt, cùng với chiếc quần tây chưa thoát của nam nhân chạm vào đùi trong kiều nộn của cô, nhiều khoái cảm tích tụ khiến cô tiết ra cỗ dâm dịch không dứt. Không cần suy nghĩ, chiếc quần tây dưới thân kia đã sớm bị dâm dịch của cô thấm ướt. Lại là một cú đâm sâu, tim cô như bị đỉnh vọt tới cổ họng, cái miệng đỏ bừng khẽ nhếch: "A ha... Thật... Thật thoải mái~"

Chung Lãng yêu chết cái dáng vẻ vũ mị hờn dỗi của cô, tiếng kêu quyến rũ khiến da đầu hắn tê dại, vùi đầu vào giữa bộ ngực mềm mại no đủ của Ninh Uyển, chóp mũi tràn ngập hương thơm đặc trưng của cô. Bất tri bất giác bàn tay to đặt trên eo thon di chuyển xuống, nâng hai cánh mông đẫy đà lên, tốc độ xoa bóp càng lúc càng nhanh: "Tôi cũng... Rất thoải mái."

Lúc này bảo hắn chết dưới người nữ nhân này, hắn cũng nguyện ý.

"Ninh Uyển, chị sờ xem... cái lỗ nhỏ bên dưới sắp bị côn thịt to của tôi căng sắp hỏng." Chung Lãng tiến lên đưa một bên vú vào miệng, liếm mút.

Ninh Uyển cắn nhẹ lên vành tai nam nhân: "Tiểu lưu manh." Tay nhỏ từ phía sau lưng lặng lẽ đi xuống, chạm vào nơi tương liên của hai người, xúc cảm ướt dính nhớp nháp, một vật thô cứng nhanh chóng ra vào, mỗi lần chuyển động hai túi thịt phình phình theo quán tính chạm lên huyệt khẩu căng tròn của cô... Kích thích tâm lý lại tăng thêm một phần, tức khắc hơi thở càng trở nên quyến rũ ngọt nị, ưm ư không thôi.

Đáp lại cô là cái vuốt ve càng thêm kịch liệt của nam nhân. Không khí bên trong xe vốn không nhiều lắm, dần dần có cảm giác ngột ngạt như thiếu dưỡng khí, tim hai người đập như nổi trống, âm thanh giao hợp dâm mĩ khuếch đại lên, giữa không gian nhỏ hẹp vang lên rõ ràng bên tai hai người.

Lúc này nếu có người đi qua bên ngoài, sẽ phát hiện chiếc xe đang dừng này xóc lên xóc xuống như đang đi trên đường đá.

"A ha chị thật chặt... Cắn đến mức tôi muốn nổ mạnh..."

Hoa tâm bị đầu nấm cực đại chọc cho rùng mình, mỗi khi hắn chọc vào một điểm nào đó, khoái cảm tích lũy giống như thủy triều bất ngờ bùng nổ quét qua, thổi quét thần chí Ninh Uyển. Cô cong thân người, đưa mình vào trong ngực nam nhân: "Ưm... Tôi... Tôi cũng muốn... muốn ra a ha..."

Chung Lãng trở tay ấn lên đùi nữ nhân, gắt gao ấn cô lên côn thịt đang sắp sửa phun trào, hai người cùng nhau co rút, run rẩy đạt tới cao trào. Trụ thịt bị ngọc huyệt cắn chặt đập bừng bừng, quy đầu bị một đợt sóng dịch tưới lên, cũng mấp máy phun ra cỗ nùng tinh...

Hai người ôm nhau thở dốc một hồi, Chung Lãng mới duỗi tay ấn mở cửa kính, thở ra một hơi dài.

Trong xe tràn ngập hương vị sau hoan ái, Ninh Uyển vẫn còn choáng váng đầu óc, thân thể mềm nhũn, nhìn vào đôi mắt sáng ngời của Chung Lãng, hờn dỗi nói: "Cậu đã tích cóp bao lâu rồi?"

Chung Lãng không nói lời nào, nửa năm không gặp, hắn sợ mình sẽ buột miệng hỏi ngược lại cô có phải giống hắn không... Thủ thân như ngọc?

Sau khi xuống xe, giúp cô sửa sang lại quần áo ngay ngắn, chính mình cài chắc thắt lưng, mới mổ lên môi cô hôn một ngụm: "Đây là biệt thự của chị à?"

"Ừ."

Ôm cô ra khỏi gara, nhìn bố cục biệt thự, Chung Lãng liền biết đây là khu biệt thự đơn lập xa hoa ở thành phố A. Nhà hắn cũng có một căn, chẳng qua là của gia đình hắn, không phải hắn. 


Danh Sách Chương

Nhận xét Box