Chapter 155: Tân binh xuất sắc nhất 13 (H)


Bụng dưới nhất thời bủn rủn tê dại, một hồi lại no trướng khó nhịn, từng sợi dâm dịch bị côn thịt nhanh chóng ra vào mang ra ngoài cơ thể, thấm ướt lông mu hai người, lại uốn lượn chảy xuôi xuống mặt đá cẩm thạch lạnh băng, hội tụ thành một bãi nho nhỏ.

"A, Ninh Uyển... Chị thật chặt..." Động tác dưới thân nam nhân không ngừng, nghiêng đầu dùng môi tìm kiếm vành tai phấn nộn của cô, giọng nói khàn khàn trầm thấp mà gợi cảm.

"Ư ~ nhiều.. Nói nhiều quá ~" Lồng ngực Ninh Uyển tựa như bị tiếng nói của hắn chấn động, cẳng chân không biết từ lúc nào đã đặt trên cặp mông săn chắc của hắn, theo tiết tấu luật động của nam nhân mà co lại rồi thả lỏng. Hai khỏa tròn trước ngực lắc lư lay động, viên hồng mai màu đỏ đã sớm bị ngực nam nhân cọ vào lớn thêm một vòng.

"Gọi tên tôi."

Chung Lãng rõ ràng đang ăn bữa thịt lớn, thanh âm lại mang chút ủy khuất. Đứa nhỏ này thật sự là bị chiều đến hư rồi.

Ngón tay Ninh Uyển chống trên mặt bàn vô thức dùng lực, môi đỏ khẽ nhếch: "Chung Lãng.. A ha!"

Đáp lại cô là một cú đỉnh sâu, quy đầu to lớn đánh vào hoa tâm khiến cô đột nhiên run lên, hai chân dùng sức siết chặt hắn: "Không được... Không được tôi muốn tới... A ha!"

Rốt cuộc hoa tâm cũng được an ủi, miệng hoa khẽ mở, một cỗ dâm dịch phun trào ra tưới lên quy đầu đang đánh thẳng, huyệt thịt đột nhiên co rút lại làm Chung Lãng không nhịn được, hắn mạnh mẽ chạy nước rút mấy mươi lần, sau đó ôm chặt lấy nữ nhân, côn thịt rung lên từng nhịp, chất lỏng nóng hổi tưới vào tiểu huyệt đáng thương, cả hai cùng lên tới đỉnh.

Liên tiếp hai lần cao trào, Ninh Uyển ngay cả giơ ngón tay lên cũng không còn sức, cặp mắt trợn trắng, rượu trước đó uống trong yến tiệc theo mồ hôi bốc hơi ra, khiến thân thể cô mềm nhũn, nhẹ bẫng như rơi vào mây.

Chung Lãng cũng thở dốc. Hắn cảm thấy mình đã hiểu ra rất nhiều chuyện, nhưng lại như sương mù chìm trong hoa, mê mê hoặc hoặc. Người phụ nữ trước mặt giống như rượu nguyên chất được cất giữ trong hầm, khiến hắn càng ngửi càng say.

Mình sẽ chịu trách nhiệm với cô ấy.

Bên tai Chung Lãng vang lên tiếng cô gọi tên hắn, triền miên câu người, hắn nhẹ mổ lên đôi môi đỏ bừng của cô, chọc cho Ninh Uyển hết lần này tới lần khác phải nghiêng đầu: "Mau lấy ra đi..."

Vừa dứt lời, nội huyệt mẫn cảm liền cảm nhận được côn thịt đang nhanh chóng trướng lớn.

"Này!"

"Tôi còn muốn." Trong lòng Chung Lãng có một viên đá rơi xuống, thân thể lại lần nữa ngo ngoe rục rịch lên.

"Mệt quá..." Ninh Uyển thật sự rất mệt.

Chung Lãng không để ý tới cô làm nũng, khi rút côn thịt ra, giống như mở ra van nước, dòng chất lỏng trắng đặc từng ngụm từng ngụm phun ra từ lỗ nhỏ. Xem đến thần sắc hắn trầm xuống, hô hấp nặng thêm, hắn lừa gạt để cô xuống đất, lại lật người cô lại, khiến cô không thể không chống khuỷu tay lên bồn rửa mặt, nâng mông lên, côn thịt cương cứng chống trên mông cô: "Ngoan, để tôi tới động. Chị nhìn mình trong gương xem, thật dâm đãng câu người biết bao..."

Ngoan hả, ngoan cái đầu cậu ấy. Ninh Uyển vô lực phun tào, nhưng tầm mắt không tự chủ được liếc nhìn trong gương, khuôn mặt nữ tử bên trong tràn đầy xuân sắc, tựa như có thể vắt ra nước. Hai viên chót vót chạm nhẹ vào mặt bàn, cảm giác lạnh buốt khiến núm vú ngạnh lên.

Chung Lãng dễ như trở bàn tay tách hai cánh mông thịt mềm mại, cái miệng nhỏ kia vẫn còn phun ra chất lỏng màu trắng, nhìn đến huyệt thái dương hắn nhảy thình thịch, giống như trong giấc mộng đã làm, đỡ côn thịt đâm thẳng vào hoàng long*.

*hoàng long: phủ Hoàng Long (đô thành nước Kim thời xưa, nay là huyện Nông An, tỉnh Cát Lâm, Trung Quốc. Sau dùng để chỉ sự hiểm yếu của địch)

"A ~ a! Quá sâu... Như vậy quá... Quá sâu a!" Ninh Uyển bị hắn thao điên cuồng không ngừng tiến về phía trước, tư thế nhập từ phía sau vô cùng sâu, núm vú phía trước bị cọ sát vào mặt bàn, tê dại lại kích thích.

Tiếng va chạm "bạch bạch" tràn ngập phòng tắm, hoạt sắc sinh hương.


Danh Sách Chương

Nhận xét Box