Chapter 144: Tân binh xuất sắc nhất 3

 

"Phù!" Chung Lãng lăn một vòng đứng dậy, cách Ninh Uyển đang nằm ngửa khoảng nửa thân người, môi mấp máy: "Chị Ninh... Chị có muốn dán băng dính lên không..."

Hắn tự cho là tố chất chuyên môn của mình rất vững vàng, dù cho đoàn làm phim có vấn đề thì cảnh diễn lõa thể đầu tiên với ảnh hậu cũng không có vấn đề gì quá lớn.

Nào biết vừa ra trận, khi hắn phục hai bên sườn Ninh Uyển, bộ ngực mềm mại trắng như tuyết của cô như gần như xa lay động, hai chân chạm nhau cảm nhận được xúc cảm mượt mà săn chắc khó tả nổi... Hắn như thằng nhóc đến tuổi dậy thì, không kiểm soát được thân thể.

Hắn thế nhưng đáng xấu hổ lại ngạnh! Cây trụ thô to kia trực tiếp áp vào chân tiền bối, càng vô sỉ là, hắn còn dùng quy đầu hưng phấn phác họa nơi riêng tư của chị Ninh...

Còn rất no đủ... Vì thế hắn chỉ có thể cố nén phạm vi di chuyển, khả năng quản lý biểu cảm mà ngày thường luyện tập cũng không sử dụng được, thật mất mặt...

Không ngờ Ninh Uyển "Phụt" cười một tiếng, chậm rãi nói: "Không sao đâu, con trai ở độ tuổi này của cậu, là chuyện hết sức bình thường. Chứng tỏ khuynh hướng tính dục của cậu hoàn toàn bình thường nha, đúng không Chung Lãng?"

——Tác phẩm đầu tay của Chung Lãng tiếp nhận đó là bộ phim về đồng tính nam, bởi kỹ thuật diễn vượt bậc, đến nay trên mạng vẫn còn lưu truyền tin đồn hắn là người đồng tính.

Nhưng lời trêu ghẹo của Ninh Uyển không làm Chung Lãng bình tĩnh trở lại, bởi do giọng nói cô rời rạc lại lười biếng, khi gọi hai tiếng tên hắn nghe giống như là gọi người yêu (tình lang) vậy, triền miên mà lâm li, như móng vuốt mèo nhỏ cào vào trái tim hắn... tiểu Chung Lãng trong chăn xấu hổ càng thêm ngạnh.

"Ninh... Chị Ninh, cứ gọi tôi là Tiểu Chung là được."

Ninh Uyển không tiếp lời hắn, tựa hồ cảm thấy trong chăn quá nóng, quay lưng về phía Chung Lãng xốc chăn ngồi dậy, thuận tay kéo chiếc khăn choàng lụa trên đầu giường phủ lên người: "Nhưng chúng ta hôm nay nhất định phải quay xong cảnh này, dù sao căn gác xép nhỏ này chỉ thuê có một ngày..."

Câu nói kế tiếp Chung Lãng nghe không rõ là gì. Trong động tác của cô có một loại quyến rũ cực kỳ trôi chảy, chiếc khăn choàng hơi trong suốt căn bản không che đậy được phong cảnh phía dưới, hình dáng xương bướm ưu mỹ phảng phất như muốn vỗ cánh bay, vòng eo lả lướt uốn lượn đi xuống, chìm vào bộ vị không thể miêu tả.

"Oành..." Máu toàn thân Chung Lãng chảy loạn khắp nơi, kế bên bờ nổ mạnh.

Không nhận được lời đáp lại, Ninh Uyển nghiêng đầu: "Chung Lãng?"

Bàn tay với khớp xương rõ ràng của chàng trai kéo lấy nếp uốn trên tấm chăn đỏ sậm, cắn chặt môi, trên trán lấm tấm mồ hôi, thấy cô nhìn mình cười, vừa thẹn vừa quẫn: "Chị Ninh, tôi..."

"Nếu hôm nay không được, tôi sẽ nhờ nhân viên đạo cụ lại thuê vào một ngày khác."

"Không cần!" Chung Lãng vừa nghe được lời này liền lo lắng, hắn là một người mới vô danh, may mắn được góp mặt trong một tác phẩm lớn như này, nếu làm ra sự tình gì ngu ngốc, truyền ra ngoài cũng không tốt lắm. Chung Lãng lắc đầu, cố gắng rũ bỏ những ý niệm kiều diễm trong đầu, bình tâm hồi phục tâm tình.

Năm phút sau, hắn rốt cuộc lấy lại được bình tĩnh, lão nhị phía dưới sau khi được hắn niệm chú tịnh tâm cũng bình tĩnh an phận hơn nhiều.

Thấy tình hình này, Ninh Uyển cười nói: "Vậy để tôi gọi Lâm đạo, kêu bọn họ vào nhé?"

Chung Lãng không nhìn cô, lại nghe cô thiện ý mở miệng nói: "Loại quay ngắn này chủ yếu dựa vào cắt nối biên tập chỉnh sửa hậu kỳ, chỉ quay đặc tả vài cảnh là được, không cần cảm thấy áp lực."

"Được... Cảm ơn chị Ninh."

Vì thế lại lần nữa bắt đầu quay, hai người đều ăn ý tự động xem nhẹ ánh mắt thô bỉ của phó đạo.


Danh Sách Chương

Nhận xét Box