Chapter 139: Dị thế long quân 24 (Đại kết cục)


Ninh Uyển chìm vào giấc ngủ say. Ký ức lúc liền lúc đứt, chỉ nhớ lúc sắp rơi vào đáy núi ấy, có một giọt nước trong suốt rơi xuống, cơ thể bỗng nhẹ bẫng đi, lúc sau liền mất đi tri giác.

Làm nhiệm vụ lâu như vậy, nàng dường như chưa bao giờ được ngủ an ổn lâu dài như thế. Nhật nguyệt hàng ngày nối nhau, vòng đi vòng lại, khát thì uống sương sớm.

Nhưng bỗng một ngày, nước nàng uống trở nên ngọt lành dị thường, thỉnh thoảng còn có một giọng nói quen thuộc vang lên ồn ào không chịu nổi, thật là làm phiền người ta thanh tĩnh.

"Uyển muội, nàng sao lại làm vậy với ta?"

"Uyển muội, từ khi nào nàng biết ta là Thanh Long?"

"Uyển muội, nàng có phải đã đọc qua 《 Long phú》 hay không?"

"Uyển muội, lại tới kêu tướng công cho ta nghe một chút đi..."

"Uyển muội, ta đem tất cả tu vi đều cho nàng được không."

...

Có phiền hay không vậy. Ngươi hiện tại không phải nên cùng Bách Hoa tiên tử kết làm đạo lữ sao? Ninh Uyển không thể mở miệng, nhưng nàng rất có lòng tin, chỉ cần hồn thức vẫn còn tồn tại, sẽ có biện pháp hoàn thành nhiệm vụ.

Nhắc tào tháo tào tháo tới.

Ngày hôm đó, Bách Hoa tiên tử Ngọc Lưu Tô trộm xuống trần gian, từ khi nàng biết thứ mà Mai Thanh Lộng dụng tâm chăm sóc là một gốc cây bách hợp, liền căm giận không thôi. Nàng đường đường là vua của các loài hoa, hoa cỏ trong thiên hạ đều do nàng chưởng quản, một gốc cây bách hợp tầm thường không chút thu hút nào lại muốn tới tranh đoạt tình ái với nàng?

Càng nhìn cây bách hợp này nàng càng thấy, phiến lá nó xanh biếc ướt át, quanh thân linh khí lưu chuyển, nhất định là lúc Long quân phi thăng nó đã dòm thấy thiên cơ, mở ra thần trí.

Không được, nhất định phải bóp chết nó từ lúc còn ở nhân gian.

Ngọc Lưu Tô giơ bàn tay trắng nhỏ lên, một chút bạch quang tụ tập ở đầu ngón tay nàng: "Yêu nghiệt, chịu chết đi!"

"A!" Chiêu thức còn chưa ra, đột nhiên một cơn cuồng phong xuất hiện cuốn nàng ta lên cao rồi ném mạnh xuống đất, nàng đau đến nhe răng trợn mắt, thở hổn hển nhìn xung quanh, trận gió này thậm chí còn không thổi lay cây cỏ.

Mai Thanh Lộng lạnh lùng liếc Ngọc Lưu Tô ngã trên đất, không phải hắn không phát hiện nàng ta vẫn luôn âm thầm theo dõi mình, chỉ là hắn ngại phiền toái, lười đi để ý nàng ta mà thôi, không ngờ nàng ta lại có cái tâm tư này.

"Long quân, ngươi lạm dụng pháp thuật, ta nhất định phải thỉnh Thiên chủ trụ trì công đạo!" Ngọc Lưu Tô là đánh không lại hắn, tức giận quát.

"Cút!"

Mai Thanh Lộng không muốn nhiều lời với nàng ta: "Lần sau còn xuất hiện ở núi Tê Hà này, ta sẽ hủy tu vi ngàn năm của ngươi."

"Mai Thanh Lộng! Hoa cỏ trong thiên hạ này đều thuộc quản lý của ta, chỉ là một gốc cây bách hợp mà thôi, ta muốn xử trí thế nào liền xử trí!" Ngọc Lưu Tô nào chịu nổi sự coi khinh như thế, vành mắt nàng ta phiếm hồng, lớn tiếng tranh cãi.

Nghe vậy Mai Thanh Lộng không thèm che giấu sự chán ghét của mình đối với nàng ta nữa, không thể nhịn được nói: "Ngươi đừng quên chính mình làm sao trở thành tiên tử, Thiên giới cho ngươi chức chưởng quản hoa cỏ, đó là vì thỏa mãn yêu thích của ngươi, chứ không phải để ngươi tùy ý bóp chết những hoa cỏ yêu đã có linh thức!"

"Ngươi..." Đánh không lại, nói cũng không thể, Ngọc Lưu Tô đuối lý, hung hăng dậm chân, không cam lòng rời đi.

Đợi Ngọc Lưu Tô hoàn toàn biến mất, Mai Thanh Lộng chậm rãi đi đến bên cạnh cây bách hợp, ngồi trên mặt đất. May mà hôm nay phương nam đại hạn, sau khi cho mưa xuống, hắn lại tới nhìn một cái, nếu không liền mất đi chút niệm tưởng cuối cùng.

Hắn lấy bình ngọc ra, từng chút từng chút đổ nước thánh quanh gốc bách hợp, những lá cây nhỏ bé kia vỗ vỗ lên cánh tay hắn, Mai Thanh Lộng lẩm bẩm nói: "Uyển muội, ta còn có thể chờ nàng sao?"

"Oa ~ uống rất ngon nha." Ninh Uyển nhấm nháp tư vị ngọt lành, cả người ấm áp, không khỏi vươn vai một cái.

Vì thế Mai Thanh Lộng liền nhìn thấy nụ hoa đang phát ra mùi thơm kia, giống như đang cử hành nghi thức mạnh mẽ, sáu cánh hoa chậm rãi mở ra, hương thơm tỏa ra kinh người.

Sau đó hoa bách hợp thế nhưng dần dần biến mất, một nữ tử mặc bạch y, da thịt oánh nộn, khí tức như hương hoa bách hợp xuất hiện bên cạnh Mai Thanh Lộng.

Chính là Ninh Uyển. Ánh mặt trời có chút chói mắt, nàng híp mắt lại, thấy Long quân vốn luôn thanh lãnh uy nghiêm trừng lớn đôi mắt sâu thẳm, sau đó hai hàng lệ trong suốt run rẩy rơi xuống: "Uyển muội..."

Nước mắt theo gió rơi xuống đất, rơi trên phiến đá trụi lủi, thế nhưng lại mọc ra nhiều bông hoa diễm lệ xinh đẹp.

"Mai đại ca."

Lại là một cơn choáng váng quen thuộc, một đạo thanh âm máy móc vang lên ——

【Hệ thống: Chúc mừng người chơi hoàn thành nhiệm vụ, tùy theo trình độ khó dễ của nhiệm vụ, đạt được 15 điểm thuộc tính và 3000 xu nhiệm vụ. Tiếp theo sẽ lập tức xuyên tới vị diện kế tiếp tiến hành nhiệm vụ, mời người chơi chuẩn bị sẵn sàng, đếm ngược 5,4,3,2,1, bắt đầu truyền...】


Danh Sách Chương

Nhận xét Box