Chapter 134: Dị thế long quân 19


Rốt cuộc chỉ còn hai người bọn họ, Ninh Uyển nắm lấy bàn tay to với khớp xương rõ ràng của Mai Thanh Lộng, ân cần hỏi: "Tướng công, huynh ấy không làm gì chàng chứ?"

Hắn có thể làm gì được ta, Mai Thanh Lộng hơi cau mày, trước mặt là nữ tử mặt mày dịu dàng, bàn tay bé nhỏ mềm mại truyền đến độ ấm như muốn đốt cháy hắn. Nàng, rốt cuộc biết được cái gì?

Trong đầu đột nhiên xuất hiện một ý niệm kỳ quái, nếu nàng biết sát khí của mình đã hiện, như vậy ngoài mặt có vẻ như nàng đang bảo vệ mình trước mặt tộc nhân, nhưng thực chất lại đang cứu bọn họ một mạng.

"Tướng công... Chàng sao vậy?" Ninh Uyển thấy đôi mắt đen của hắn đang nhìn chằm chằm mình, vừa thâm tình trìu mến, vừa vô cùng tuyệt tình.

"A, không có gì." Mai Thanh Lộng lấy lại tinh thần, ôm thân hình mềm mại yêu kiều vào trong ngực, môi mỏng ghé sát vào tai nàng, trầm thấp nói, "Uyển muội, ta rất vui vẻ."

Với linh thức phi thường của hắn, từ lúc Ninh Diễm cùng Cốc Anh Hoa lôi kéo túi hương dẫn rồng kia, hắn đã sớm ngửi ra mùi hương, chỉ là đống phân tro bình thường thôi mà. Có gì phải sợ? ——chắc hơn phân nửa là do tên tiểu tử Ninh Diễm kia hấp tấp, đến lúc đó chỉ cần hắn đúng lúc triệu ra ảo ảnh, nhất định lừa bọn họ ra tuyệt chiêu.

"Ư..."

Khối thân thể này mới chỉ cùng hắn dán sát vào nhau, lại như có dòng điện lưu chuyển quanh người, sinh ra rung động. Thanh âm gợi cảm của hắn giờ phút này truyền vào tai nàng, làm Ninh Uyển không khỏi ngâm nhẹ. Trong lúc nhất thời khiến nàng lúng túng thẹn thùng.

Mai Thanh Lộng cười nhẹ một tiếng, bàn tay to lặng lẽ để lên trên hai cánh mông đẫy đà của nàng, thủ pháp thành thạo xoa nắn, hắn tiếp tục trêu đùa vành tai đã phiếm hồng của nàng: "Xem ra tối qua tướng công chưa cho nàng ăn no."

"Lưu manh!" Ninh Uyển chịu đựng cảm giác tê ngứa trong cơ thể, đặt hai tay lên khuôn ngực rộng của nam nhân, muốn thoát khỏi khống chế, nhưng lại giống như muốn cự còn nghênh. Dứt khoát vùi gương mặt nóng bỏng chôn vào lòng ngực hắn, tham luyến cọ cọ phần lạnh lẽo kia.

Mai Thanh Lộng tự xưng là năng lực khống chế xuất thần nhập hóa*, nhưng trước mắt nữ tử nhân loại này, luôn dễ dàng bị phá vỡ. Có lẽ là do nàng chậm rãi nở rộ vì mình, nũng nịu rên rỉ với mình, dùng giọng nói ngọt nị gọi mình tướng công.

*xuất thần nhập hóa: nghĩa tương tự như năng lực siêu phàm

"Vậy có muốn càng lưu manh một chút hay không?" Hắn đỉnh địa phương sớm đã cứng rắn vào bụng dưới nữ tử trong ngực, động tác trong tay không ngừng di chuyển, nắn nắn lại xoa xoa.

"A... Đừng, hôm nay không muốn... Phải nghỉ ngơi thật tốt... Bằng không... "

"Quản chuyện đó chi."

Quản gì ân oán, quản gì hận thù, hiện tại thứ đang ôm trong ngực bây giờ, chân chân thực thực chính là nàng là điều tốt đẹp nhất. Tự buông thả chính mình một lần đi, Mai Thanh Lộng nhắm mắt lại, có tiếng gió phất qua, có tiếng chim hót líu lo nơi xa, có tiếng sàn sạt lưu động của ánh trăng mà hắn nghe suốt 9000 năm tu luyện, còn có tiếng tim đập dồn dập của nàng, mới mẻ lại kích thích.

Mai Thanh Lộng dựa vào thân cây, phía trước kề sát da thịt Ninh Uyển, trái ngược với ôn nhu thường ngày, hắn xốc vạt áo nàng lên, kéo tiết khố xuống, nghênh đón hắn là chỗ bí ẩn kia đã sớm lầy lội.

"Ư a! Tướng... Tướng công... Chậm một chút a... "

Ninh Uyển bị hắn vội vàng va chạm làm cho hô hấp rối loạn, theo tiết tấu đỉnh hông của hắn thân thể sớm đã mềm nhũn của Ninh Uyển phập phồng lên xuống, nhiều lần hạ xuống mũi chân gần như chạm đất, đôi tay theo bản năng ôm lấy vai hắn.

"Uyển muội..." Hai luồng thịt mềm mại trước ngực cọ xát vào nhau, dục vọng vốn đã dâng trào lại càng không thể kiểm soát được. Từng nụ hôn của Mai Thanh Lộng dừng trên khuôn mặt hàm xuân của nữ tử, cuối cùng đi tới cái miệng nhỏ ngọt ngào khẽ nhếch, đem lời ngâm nga rên rỉ của nàng nuốt vào trong bụng.

Trên dưới kìm kẹp, Ninh Uyển cảm giác như rơi vào mây trời, hoa huyệt miêu tả kích cỡ của hắn, tự động mút vào dây dưa. Không lâu sau nàng duỗi thẳng mũi chân, móng tay cắm vào tấm lưng rộng rãi của nam nhân, miệng huyệt cắn chặt lấy quy đầu đang xâm lấn, run rẩy phun ra mật dịch.

Gân xanh trên trán Mai Thanh Lộng không ngừng nhảy, đợi ánh mắt nàng định thần lại, bắt đầu đổi thủ đoạn đa dạng, dày vò nàng...

Thế nên về việc trở về như thế nào, Ninh Uyển hoàn toàn không có ấn tượng, chỉ nhớ rõ có một lồng ngực dày rộng bên nàng.

Sau khi chìm vào mộng, nàng lại lần nữa mơ thấy Thanh Long. Thân hình thật lớn cuộn tròn quanh người nàng, lớp vảy lạnh băng có thể chạm thấy rõ ràng, ánh mắt lạnh lùng nhìn nàng chăm chú, trong tia vô tình lại sinh ra vài chút uy nghiêm.


Danh Sách Chương

Nhận xét Box