Chapter 128: Dị thế long quân 13 (H)


Sau khi mọi chuyện ổn định xong, lúc sau, mọi người dù cố ý hay vô tình cũng đều nghe theo ý kiến của Mai Thanh Lộng, hơn nữa hắn vô cùng quen thuộc với địa hình núi Tê Hà, chỗ ăn ở buổi tối cũng do hắn lựa chọn.

Mà mỗi lần hắn chọn đều không phụ kỳ vọng của mọi người, bốn phía cổ thụ vây quanh, khô ráo cản gió, ở giữa có khoảng đất trống rộng rãi, giúp mọi người dễ dàng chiếu cố lẫn nhau. Ninh Uyển bởi vì là nữ nhi, tự mình chọn nơi tránh gió ở vòng ngoài, còn Mai Thanh Lộng tất nhiên là ngầm chọn gác đêm.

Đêm khuya, trong ánh sáng bất tận của đống lửa, sau khi bôn tẩu một ngày dài, mệt mỏi cuộn lên như sóng biển cuốn tới, chẳng mấy chốc mọi người đều chìm vào mộng đẹp ngọt ngào.

Sau khi giả vờ tuần tra xong ba vòng, Mai Thanh Lộng lặng yên không tiếng động mò đến chỗ Ninh Uyển, một cái ôm lạnh như băng từ phía sau ôm lấy cơ thể đã sớm nóng bỏng của nàng.

"Uyển muội, nhớ ta không?" Hơi thở hắn gần sát vành tai phấn nộn tinh xảo của Ninh Uyển, thỉnh thoảng vươn đầu lưỡi ái muội trêu chọc nó, sau đó lại ngậm lấy vành tai nhẹ nhàng mút vào. Ninh Uyển vốn là dục hỏa khó nhịn không khỏi khẽ run lên, rụt người về phía sau tránh né trêu chọc của nam nhân, nhưng lại càng đem mình đưa vào lòng ngực hắn.

Mai Thanh Lộng khẽ cười một tiếng, bàn tay vây bên hông nàng lặng lẽ dò vào trong, da thịt nàng tinh tế non mịn co dãn mười phần, như có lực hút kỳ lạ khiến hắn không thể dời tay. Hai loại nhiệt độ nóng lạnh đan xen, cùng với xúc cảm mềm mại, làm Mai Thanh Lộng khó kìm lòng nổi, lại lần nữa liếm hôn vành tai nàng, "Hả?"

"A~" Không biết tên gia hỏa này dùng thủ đoạn gì, cứ đêm tới là mọi người lại ngủ say như chết, mà thủ pháp hắn trêu chọc người cũng càng ngày càng cao, thình lình chiếc lưỡi trơn trượt kia thò vào trong khoang tai nàng, nàng run đến nỗi chân cũng mềm đi, "Mỗi ngày đều dính chung một chỗ... Nói... Nói cái gì mà nhớ hay không..."

"Nhưng ta thật ra lại rất nhớ nàng." Đặc biệt là sau khi biết tên họ Cốc kia muốn lấy được long châu đi cầu thú Ninh Uyển, hình ảnh ban ngày bọn họ đứng cạnh nhau, luôn khiến hắn không khỏi nóng nảy. Nếu không phải cố kỵ xung quanh nhiều người, e là hắn đã trực tiếp xông lên kéo nàng vào trong lồng ngực mình, không cho ai khác nhìn thấy nàng.

Không biết từ lúc nào, đôi bàn tay lạnh lẽo của hắn đã bò lên trên hai ngọn núi cao vút trước ngực nàng, nắm tràn đầy tay, từ từ khép lại rồi thả ra, xúc cảm nhẵn nhụi mềm mại làm tâm hắn nhộn nhạo, cứ chậm rãi xoa nắn như vậy, môi lưỡi như cũ vẫn không buông tha vành tai tội nghiệp, đổi nhiều góc độ liếm hôn.

"A..." Điểm mẫn cảm trước ngực bị hắn nắm trong tay, từng trận tê dại theo dọc sống lưng nhanh chóng bò lên, nhưng cố tình tên bại hoại kia lại không chịu chạm vào điểm ngạnh lên ở giữa, Ninh Uyển có thể rõ ràng cảm giác được hai viên hồng mai đang ngạnh đứng lên, thỉnh thoảng bị vải cọ xát, ngứa ngáy vô cùng, hai tay nàng vô lực đáp lên cánh tay nam tử, quở trách: "Ngươi... Ngươi chạm, chạm vào nơi đó đi...."

Mai Thanh Lộng lúc này mới siết chặt hai ngón tay, bụng ngón nhẹ nhàng cạ vào kẽ lõm viên hồng mai, sau đó vòng quanh vật nhỏ đầy sắc tình, nhẹ giọng cười nói: "Là nơi này sao?"

Bàn tay hắn rõ ràng mang theo lạnh lẽo, nhưng lại phảng phất như đốt lên từng cụm lửa trong thân thể nàng. Rốt cuộc điểm nhạy cảm bị chiếu cố đến, truyền tới kích thích mãnh liệt, bất tri bất giác bụng dưới nóng lên, nơi riêng tư đã có mật dịch ấm áp tràn ra, thấm ướt tiết khố. Ninh Uyển cắn môi, không để cho mình phát ra âm thanh. Mai Thanh Lộng thấy vậy, càng gia tăng lực độ khinh nhờn, thỉnh thoảng dùng hai ngón tay kẹp lấy ngạnh quả, ma sát xoa nắn, cặp mông đĩnh kiều của nàng áp vào bụng hắn, bởi vì thân thể dán sát vô cùng chặt, côn thịt cứng rắn khảm vào kẽ mông mẫn cảm, trượt lên trượt xuống.

"Đừng nhịn, kêu ra đi, ta muốn nghe."


Danh Sách Chương

Nhận xét Box