Chapter 127: Dị thế long quân 12


Ninh Uyển tiến lên hai bước, đuổi kịp nam nhân đang chuyên tâm điều khiển la bàn: "Cốc đại ca..."

Nam nhân kia tuy sắc mặt nghiêm túc, nhưng giữa chân mày lại thoáng qua tia mừng rỡ, hắn hắng giọng rồi mới mở miệng: "Có chuyện gì vậy?"

Thấy hắn phản ứng với mình, Ninh Uyển không khỏi thở phào nhẹ nhõm, nàng một mực bị Mai Thanh Lộng quấn lấy như hình với bóng, thật vất vả mới tìm được cơ hội đơn độc nói chuyện với Cốc Anh Hoa. Rõ ràng hắn cũng có sức ảnh hưởng khá lớn trong đám tuổi trẻ đồng lứa, tuy rằng biết rõ không có khả năng, nhưng nàng vẫn muốn thử một lần, nói ra ý nghĩ trong lòng mình: "Cốc đại ca, ta muốn hỏi huynh, chúng ta có thể từ bỏ lần hành động này được không?"

"Từ bỏ?" Cốc Anh Hoa hiển nhiên là bị câu hỏi của nàng làm cho bối rối, vài giây qua đi một ý nghĩ hiện lên trong đầu hắn, sắc mặt hắn trầm như nước, giọng nói trầm thấp khàn khàn, "Uyển muội, muội có phải nghe thấy cuộc nói chuyện giữa ta với tộc trưởng, không nghĩ ta sẽ lấy được long châu, tới trước mặt ngài ấy cầu thân không?"

"Không phải..." Còn có cái này hả, nàng làm sao biết được?

"Muội quá khinh thường Cốc Anh Hoa ta rồi, nếu muội cùng tên mặt trắng nhỏ kia tình chàng ý thiếp, tình sâu ý trọng, ta sao có thể dám chia uyên rẽ thúy chứ." Cốc Anh Hoa hơi đề cao âm lượng, hắn hận chính mình không sớm mở miệng, cũng hận đêm đó tại sao không bắt được tay Uyển muội, cũng trách Uyển muội mới mấy ngày ngắn ngủi đã bị tướng mạo xinh đẹp của tên mặt trắng nhỏ kia câu hồn đi, càng nghĩ càng căm phẫn, "Uyển muội, muội thay đổi rồi! Ta sẽ cho muội thấy ai mới chân chính là anh hùng, long châu này, ta đã định."

Ninh Uyển hoàn toàn không ngờ tới lời nói của mình lại bị phản ngược lại, Cốc Anh Hoa này ngày thường luôn là gương mặt lạnh lùng, ai biết được hắn ôm tâm tư nữ nhi tình trường với nguyên thân đâu.

Sau đó hai người, một người cầm la bàn, một người giơ tầm long thước giống như đấu võ đài, kịch liệt thảo luận phương hướng di chuyển. La bàn chỉ về đỉnh núi phía Tây Nam, xa xa nhìn thấy sương mù mờ mịt, thỉnh thoảng có những đợt linh khí ngưng tụ thành bạch hạc bay lên trời, nếu nói để tu luyện thì quả thực là nơi tốt nhất.

Phương hướng tầm long thước chỉ chính là một vách núi dựng đứng phía Tây, dõi mắt về phía xa thôi cũng có cảm giác nguy hiểm, hiểm trở thâm sâu vô cùng, thỉnh thoảng ánh mặt trời chiếu vào vách đá, nhưng lại không khiến người ta cảm thấy ấm áp, ngược lại giống như rơi vào hầm băng, khí lạnh bao trùm.

"Mai công tử, lần này chỉ sợ ngươi sai rồi?" Ninh Ngọc đối với la bàn tương truyền đời đời trong tộc vẫn là phi thường tín nhiệm, linh khí ở phía Tây Nam dồi dào, lại có khí tượng tốt.

Lần này Mai Thanh Lộng hiếm thấy nhíu mi, chỗ Tây Nam kia chẳng qua chỉ có con gà rừng đang tu luyện, la bàn đối với cảm ứng long tức hẳn là không sai, chẳng lẽ là có ai động tay động chân? Tầm mắt hắn quét qua mọi người trước mặt, đối với lời nói Ninh Ngọc đều gật đầu tỏ vẻ đồng ý, không ai khả nghi, hắn hắng giọng mở miệng: "Này rồng cùng với linh thú bình thường tu luyện khác nhau, nó ẩn mình hàng ngàn năm ở đầm sâu, dựa vào hấp thụ linh khí ánh trăng để tu luyện. Ta xin mạo muội nói một câu, la bàn đã nhiều năm không được sử dụng, có phải cần hiệu chỉnh một chút hay không?"

Cốc Anh Hoa nghe hắn nói có thứ tự đâu ra đấy, nửa tin nửa ngờ xoay xoay la bàn, gạt chốt mở, sau đó hai tay nâng la bàn hướng về bốn phía đi vài bước, mặc niệm khẩu quyết sau đó lại xoay kim chỉ, chỉ thấy cây kim chỉ màu đỏ nhanh chóng chuyển động, cuối cùng nơi mũi tên dừng lại, thật đúng là chỉ hướng vách đá phía Tây.

Thật đúng là vô pháp ngăn cản chiều hướng hắn dẫn mọi người đi vào bẫy rập mà. Tuy đã sớm chuẩn bị tâm lý, nhưng trong lòng Ninh Uyển vẫn sợ hãi, cho nên vẫn cần phải có phương án cuối cùng sao? Năm ngày, nàng cần ít nhất năm ngày nữa.


Danh Sách Chương

Nhận xét Box