Chapter 111: Thợ săn trên núi 25 (H)


"Tức phụ... Ta vào đây!" Hoắc Vân Sơn đối với thân thể nữ nhân nhà mình biết rõ như lòng bàn tay, biết nàng đã chuẩn bị tốt, một tay kéo tiết khố nàng xuống, lại tự mình cởi thắt lưng, lấy ra côn thịt đỏ tím to lớn, nhắm ngay vào mật động ngây ngất mất hồn, dùng sức đỉnh mạnh vào.

"A~~ Nó quá... quá trướng... hỏng mất....!"

Kích cỡ của nam nhân dù sao cũng khác hẳn người thường, khi trực tiếp cắm thẳng vào hoa huyệt chật hẹp, Ninh Uyển chỉ cảm thấy chỗ kia dường như đã bị kéo căng ra hoàn toàn, chắc hẳn miệng huyệt đã triệt để bị kéo tròn, cảm giác đau nhức và sưng tấy thi nhau xuất hiện, không thể diễn tả thành lời.

"Không hỏng được, tức phụ. Huyệt nhỏ của nàng vừa biết hút lại biết cắn, thật là khiến ta muốn cả đời chôn ở bên trong không ra." Hoắc Vân Sơn ca thán một tiếng, lúc cắm vào, từng tế bào đều cảm thấy vô cùng hưng phấn đến muốn sôi trào nổ tung, huyệt thái dương hắn đập thình thịch không ngừng, hắn quỳ gối dùng sức đẩy nàng dâu nhà mình lên thân cây cho đến khi hai chân nàng cách xa mặt đất, toàn bộ sức nặng cơ thể nàng dồn lên chỗ tương liên duy nhất giữa hai người, hắn mới đem quy đầu căng trướng đâm vào sâu hơn.

"A... A a!... A nha... A a a..."

Không đợi Ninh Uyển bình tĩnh lại, Hoắc Vân Sơn đã bắt đầu nhanh chóng đĩnh động, khí lực hắn mạnh mẽ mười phần, đỉnh mạnh nàng dâu nhỏ về phía trước, rồi lại để nàng nặng nề đáp xuống côn thịt gân guốc khổng lồ. Đầu nấm to lớn vừa vào đã vội vàng đâm sâu, mỗi một bước hạ tưởng chừng như đâm thẳng tới tim, khiến cho Ninh Uyển hô hấp khó khăn, che miệng lại cũng không cách nào ngăn cản được tiếng rên rỉ.

"Đừng che, kêu cho ta nghe." Nàng bị làm đến thở hổn hển, điều này đối với Hoắc Vân Sơn mà nói không thể nghi ngờ chính là liều xuân dược cực mạnh, mỗi một lần cắm vào, tầng tầng lớp lớp thịt mềm bên trong tiểu huyệt bị đẩy ra, chỉ cần hắn rút ra lại bị từng lớp thịt mềm cắn chặt hút lấy, chặt đến mức trong đầu hắn chỉ có một giọng nói duy nhất, đó chính là mở chân nàng ra và hung hăng thao thật mạnh nàng. Dâm thủy bị hắn dùng lực mạnh trừu sáp chảy dọc theo côn thịt vẩy mạnh ra ngoài, làm ướt quần áo của cả hai người.

"A! Hoắc Vân Sơn, chàng... tên khốn kiếp này... thật không biết xấu hổ... ưm... đừng làm nơi đó..." Sau lưng là thân cây thô ráp sần sùi, phía trước là lồng ngực nam nhân cứng rắn nóng bỏng, phía dưới còn cắm một côn thịt không biết mệt mỏi, khoái cảm tê dại run rẩy trong cơ thể truyền thẳng vào tâm trí nàng, đốt cháy ý thức mê ly của Ninh Uyển. Nàng ngẩng đầu lên, hai má đã sớm phiếm hồng, đôi mắt ướt sương mờ ảo, đồng tử đen tựa ngọc dần dần nhếch lên, miệng nhỏ khẽ hé, phát ra từng tiếc kêu rên yêu kiều.

"Tức phụ, nàng là bảo bối của ta..." Đôi mắt Hoắc Vân Sơn tối sầm, hắn dứt khoát đưa tay ra, mở hai chân nàng treo ở trên cánh tay mình, cố định giữa mình và thân cây, bắt đầu nhanh chóng di chuyển.

Tư thế biến đổi khiến côn thịt kích thích đến các vị trí khác nhau, vách tường bên trong có thể rõ ràng cảm nhận được từng lớp gân guốc nảy lên trên côn thịt, làm bụng dưới của nàng căng cứng, hàm răng cắn chặt môi dưới, ngón tay Ninh Uyển cắm vào tấm lưng rộng rãi của nam nhân, mũi chân duỗi thẳng căng chặt, lớn tiếng hét lên: "A a a... Vân Sơn... Ta muốn ra... Ta muốn ra a a..." Cả người nàng như bị bóp chặt không ngừng run rẩy, tiểu huyệt siết chặt lấy côn thịt, hạ thân một mảnh chua xót, một cỗ nhiệt lưu phun thẳng xuống dưới đổ lên quy đầu hình ô của nam nhân.

Hoắc Vân Sơn thấy nàng dâu nhà mình chìm trong dục tiên dục tử như từ trên mây rơi xuống, hắn hưng phấn đến mức lồng ngực trướng căng khó tả, sau mấy lần thúc mạnh, mã mắt mở to ra, côn thịt sưng tấy bắn ra từng đợt nùng tinh đặc sệt được tích trữ mấy ngày nay...

Mặc dù lúc làm việc đó rất thích thú vui vẻ nhưng sau chuyện này nhìn lại, hai người đều cảm thấy bối rối chật vật không chịu nổi. Tiết khố đã bị làm ướt không thể mặc được nữa, trực tiếp dùng để lau chùi chất nhầy trên người hai người, sau đó Hoắc Vân Sơn cởi chiếc áo khoác ngắn trên người mình xuống vây quanh bên hông Ninh Uyển.

Trên đường trở về, Hoắc Vân Sơn tay trần ôm tặng phẩm, xấu hổ gãi đầu: "Tức phụ... Ta lần này săn được một con ngân hồ hiếm, da lông kia chắc khá đáng giá tiền..."

"Đáng tiền thì có lợi ích gì!" Ninh Uyển khẽ kêu.

"Ai, tức phụ... Chút thương thế này thật sự không tính là gì, nàng đừng nóng giận." Không phải chỉ là vết thương nhỏ do mới rồi hắn đặt tay trên lưng nàng làm đệm vừa vặn cạ rớt một lớp da ra thôi sao? Hoắc Vân Sơn suy nghĩ một đường, cũng không hiểu vì sao tức phụ nhà mình tức giận cái gì.

 

Danh Sách Chương

Nhận xét Box