Chapter 110: Thợ săn trên núi 24 (H)


Hoắc Vân Sơn lần này đi săn ước chừng mất bốn ngày. Lúc hắn trở lại đã là chạng vạng tối, Ninh Uyển đang trồng khoai tây trên mảnh đất cách nhà khá xa, từ xa xa nhìn thấy nam nhân cường tráng khỏe mạnh râu ria xồm xoàm đang sải bước đi tới, thiếu chút nữa không nhận ra đây là nam nhân gọn gàng nhà mình.

Hắn dùng thân cây vác con mồi nặng trĩu, khi nhìn thấy người phụ nữ đầu đội khăn hoa chính là tức phụ nhà mình, hơi thở lập tức trở nên nặng nề thô trọng. Hắn ở trong núi sâu săn bắn, ban đêm mệt mỏi thì ngủ trong nhà gỗ nhỏ đơn sơ giữa sườn núi, từ khi thành hôn tới nay hầu như đêm nào cũng được ôm tức phụ thơm tho mềm mại ngủ, lại vào độ tuổi tinh lực vô hạn, sao mà chịu được. Sau khi thả con mồi xuống đất, hắn chạy tới ôm nàng, ở trên cần cổ thấm lớp mồ hôi mỏng của nàng hít sâu một cái: "Tức phụ, ta nhớ nàng muốn chết."

Ninh Uyển bị khí tức nóng bỏng của hắn thổi vào, eo cùng đầu gối chợt như mềm đi, cả người như rơi vào biển hormone nam tính mãnh liệt, nàng yếu ớt đẩy hắn ra: "Giữa ban ngày ban mặt, chàng nói cái gì vậy?"

"Ta ôm tức phụ ta, là lẽ đương nhiên." Hoắc Vân Sơn ôm vai nàng, ánh mắt nhìn từ trên xuống dưới tuần tra quan sát nương tử xinh đẹp, lông mày thanh tú dịu dàng, hai mắt cong cong trìu mến, không khỏi ghé vào vành tai phấn nộn của nàng, "Ta muốn sắp nổ tung rồi."

Lời nói thẳng thừng này khiến người luôn cả gan làm loạn như Ninh Uyển cũng đỏ mặt, nàng vẫn cố gắng chống cự: "Trở về đã Hoắc Vân Sơn, chỉ... chỉ mấy bước đường... A~"

Nam nhân đã ngậm lấy đôi môi kiều diễm tựa hoa đào của nàng, nuốt vào lời nói còn sót lại, đồng thời một tay đặt lên chiếc eo thon thả, một tay nơi đầu gối nàng, dễ dàng ôm lấy nàng bước sang rừng cây nhỏ bên cạnh. Môi lưỡi của hắn như mang theo lửa, vừa ấm áp lại nóng bỏng, liên tục phớt chạm vào vòm miệng nhạy cảm của nàng, làm cho Ninh Uyển có ảo giác rằng mình sẽ bị hắn ăn vào bụng. Bàn tay đặt ngang hông kia cũng tựa như ngọn lửa, đốt cháy da thịt nàng đến phát run...

Rốt cuộc lúc buông ra, nàng đã bị người đàn ông mặt đối mặt áp vào thân cây to dày khoảng hai thước*, trước bụng cảm nhận được rõ ràng côn thịt cứng rắn đụng vào, Ninh Uyển thở hổn hển: "Hoắc Vân Sơn, chàng có phải điên rồi không, nơi này sẽ có người!!!"

*thước: đơn vị đo chiều dài của Trung Quốc, bằng 1/3 mét

"Bên này sẽ không có người, tức phụ, để cho ta làm một lần có được không, nó sưng lên rồi." Hoắc Vân Sơn cố ý dùng gậy thịt chọc vào người nàng, nghiêng đầu liếm lên cần cổ trắng nõn thanh tú của nàng.

Khối thân thể này dị thường nhiều nước, từng nơi chiếc lưỡi thô ráp của nam nhân xẹt qua đều mang đến nhạy cảm khác lạ. Ninh Uyển cố ý cựa ra, nhưng vừa mở miệng liền phát ra tiếng rên ngọt ngào kiều mị, dụ động tác người đàn ông càng gấp gáp, lòng bàn tay chạm vào bộ ngực to lớn mềm mại, dùng sức xoa nắn, thừa dịp nàng ưm lên vô lực, một cái đùi cường thế đã đặt giữa hai chân nàng. Nơi riêng tư kia đã sớm mật dịch tràn đầy, bị bắp đùi hắn đè ép một phen, tê dại khó chịu.

"A~! Ngốc tử... Chàng... Nhẹ nhàng chút."

Chẳng trách mọi người đều thích dã chiến, đúng là kích thích người mà, thần kinh căng chặt cao độ càng khiến người ta vui thích, làn da lõa lồ trong không khí run lên từng đợt. Cách một tầng vải mỏng, nam nhân cắn lên nhũ thịt trước ngực nàng một cái, nhiệt độ nóng ẩm cộng thêm cảm giác thô ráp của lớp vải xẹt qua khiến Ninh Uyển cảm thấy ngứa ngáy khó nhịn. Cái khoái cảm thực tủy biết vị này dường như làm cho thân thể nàng như được tung lên tận trời, nàng ngẩng cổ cong người, đẩy mình vào trong miệng nam nhân, khao khát được vuốt ve ngày càng mãnh liệt hơn, đồng thời hai chân dùng lực kẹp chặt bắp đùi đang xâm lấn của hắn, đè ép lên hoa môi ẩm ướt tê nhức.

Chất lỏng rỉ ra ngày càng nhiều, không chỉ làm ướt tiết khố mà còn thấm lên bắp đùi Hoắc Vân Sơn.


Danh Sách Chương

Nhận xét Box