Chapter 108: Thợ săn trên núi 22


Hai người dày vò ép buộc đến tận đêm khuya, ngọn đèn dầu bấc chưa tắt tối dần, Ninh Uyển nằm trên hõm vai người đàn ông, thân thể mệt mỏi vô cùng nhưng lại không thể chìm vào giấc ngủ được.

Nàng rốt cục nhịn không được mở miệng, thấp giọng hỏi: "Vân Sơn, ta muốn nói là... nếu... nếu ta bị kẻ xấu giết chết..."

"Không có nếu." Hoắc Vân Sơn - người vốn tưởng đã ngủ khẽ siết chặt cánh tay, ôm nàng càng chặt hơn, dùng giọng nói thô bạo cắt ngang lời vợ.

"Chàng thật vô lý, chuyện của tương lai ai có thể nói chắc được." Thành thật mà nói lúc nàng xuyên tới thế giới này, mặc dù lúc xem xong cốt truyện gốc nàng cũng có chút sầu bi, nhưng đến cùng nàng cũng không thể đồng cảm với những gì đã xảy ra với nguyên chủ, cho đến khi thấy sự bất lực cùng ẩn nhẫn chịu đựng của nương tử Lý gia, nàng mới thực sự xúc động. Nàng không có cách nào quên được bóng hình A tỷ quay lưng về phía nàng khóc đến nỗi co rúm thân thể, thân ảnh thật đơn bạc yếu đuối bất lực.

Hoắc Vân Sơn trầm mặc hồi lâu, sau đó xoay người đè nàng xuống, nhìn chằm chằm vào đôi mắt to ướt nhẹp của nàng, vô cùng nghiêm túc mở miệng: "Tức phụ, chuyện của tương lai quả thực không ai nói chính xác được, nhưng ta đảm bảo, chỉ cần Hoắc Vân Sơn ta còn sống trên cõi đời này một ngày, thì sẽ không cho bất cứ kẻ nào tới ức hiếp khi dễ nàng."

"Cũng sẽ có thời điểm chàng sơ sót, nếu thật sự xảy ra chuyện, chàng sẽ hưu* ta sao?" Ninh Uyển mặc dù trong bụng cũng có chút cảm động nhưng ánh mắt lại nghiêm túc ác liệt, nàng nhìn chằm chằm Hoắc Vân Sơn, từng bước ép sát truy hỏi, không bỏ sót một tia biến hóa nào trên mặt hắn, chỉ thấy mày rậm hắn nhíu lại, ngay cả râu cũng hơi rung động.

*hưu trong hưu thư: ly hôn

Hắn đột nhiên duỗi bàn tay to lớn, gắt gao ấn chặt đầu Ninh Uyển trong lòng mình. Ninh Uyển cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ có lực của hắn, trên đỉnh đầu truyền tới thanh âm kiên định lại trầm buồn, từng chút từng chút xâm nhập vào lòng nàng, hắn nói: "Làm sao có thể, ta sẽ chỉ yêu thương nàng gấp bội, thuận tiện quăng đám người xấu kia vào trong núi đút cho hổ ăn..."

Cuối cùng cũng nhận được câu trả lời thỏa đáng, Ninh Uyển nghiêng đầu ngủ ngon lành.

Bởi vì lúc xây nhà cần có bùn nên những người đến giúp đỡ đã nhân tiện khai hoang vùng đất xung quanh sân, Ninh Uyển theo phương pháp trong trí nhớ, đem hạt cải dầu lấy từ nhà mẹ đẻ rải xuống đất, sau một trận mưa nhỏ cũng đã nảy mầm.

Ngoài ra mẹ Ninh còn đích thân mang tới một đám gà con, ngày ngày dần biến đổi hình dạng, cả ngày luôn xí xô xì xào, Tiểu Quái hung ác nhe răng một cái, bọn chúng liền sợ tới mức táo tác chạy loạn trong sân. Căn nhà tranh lạnh lẽo vắng vẻ lúc nàng mới gả đến giờ đây có thêm đàn gà cũng thêm sinh khí vài phần.

Cuộc sống trôi qua tẻ nhạt mà bình thản, chẳng mấy chốc đã đến cuối thu.

Vì dự trữ thức ăn qua mùa đông và tiết kiệm tiền để nuôi tiểu tử béo mập, trời vừa tờ mờ sáng, Hoắc Vân Sơn đã mang cung tên ra cửa, cuối cùng săn được ba con mồi to mập. Hắn dự trù lần này ra cửa ít thì đi ba ngày lâu thì đi năm ngày, trước khi đi còn không thèm để ý Ninh Uyển còn đang ngủ mê man trên giường, moi nàng từ trong chăn ra dặn dò một phen, lại gọi Tiểu Quái tới ngồi trước sân, cùng nó mắt to trừng mắt nhỏ một hồi, kết quả là Tiểu Quái chịu ngoan ngoãn phục tùng nằm trên đất.

Lúc Ninh Uyển từ trên giường bò dậy, bánh nướng và thịt khô trong nồi vẫn còn đang bốc khói. Ăn sáng xong nàng vò nát số bánh còn lại chan với canh thịt rồi bưng ra cho Tiểu Quái, con chó lớn kia nhàn nhã bước tới, cao ngạo đứng bên cạnh nàng, tướng ăn ưu nhã ung dung, cũng không biết là học được từ ai.

Như thường lệ, nàng đi ra vườn rau nhổ cỏ, tưới nước, đối mặt với những mầm nhỏ màu xanh ngoan cường trồi lên từ lòng đất này, trong lòng Ninh Uyển dâng lên một niềm vui khó tả. Tưởng tượng đến lúc mình ăn rau do chính tay tự trồng ra, sẽ ngon biết bao nhiêu.


Danh Sách Chương

Nhận xét Box