Chapter 103: Thợ săn trên núi 17


Lần tắm này tắm tới lúc trăng treo tới lưng chừng trời, lúc trở về, Ninh Uyển gần như là treo trên người Hoắc Vân Sơn, nam nhân thấy vậy liền đưa tay đỡ nàng ôm ngang dậy, nhưng lại bị nàng liếc mắt rụt trở về.

"Tức phụ... hay là, ta cõng nàng về nhé?"

"Không!"

Nàng bây giờ chính là đang tìm cách ngược hắn, ai bảo nam nhân này nhân cơ hội liền ăn đủ, nhét đầy tiểu huyệt nàng tới mức sưng tấy căng phồng, bởi vì tiểu huyệt nàng trời sinh vốn đã khít khao chật hẹp, mặc dù đã được tẩy rửa nhưng vẫn còn không ít tinh dịch lưu lại bên trong. Giờ phút này mỗi bước nàng đi đều có thứ gì đó dính dính nhớp nhớp tràn ra làm ướt tiết khố, làm nàng cảm thấy rất khó chịu.

Lại nhìn Hoắc Vân Sơn, khuôn mặt rắn rỏi, đôi mắt dũng mãnh sáng rực rỡ bên dưới tầng lông mày rậm, mũi thẳng miệng rộng, khóe miệng còn hơi cong lên, rõ ràng là đang sảng khoái, sao có thể không bực chứ!

"Tức phụ, dứt khoát sinh cho ta một tiểu tử béo mập đi, được không?"

Hoắc Vân Sơn cuối cùng cũng nói ra suy nghĩ trong lòng, hắn tựa hồ nhìn thấy được, trong tương lai không xa, hắn sẽ có một đứa con trai dũng mãnh cường tráng, chân ngắn mềm mại chạy theo hắn, được hắn dạy chơi bắn cung tên... Còn phải sinh một nữ nhi xinh đẹp như tức phụ nhà mình nữa, dùng giọng nói ngọt ngọt ngào ngào gọi hắn là cha.

Hắn vẫn đang đắm chìm trong khung cảnh sinh hoạt tương lai tốt đẹp, thậm chí cả bộ râu của hắn cũng như mang theo ý cười. Ninh Uyển ở một bên cũng thu lại ý hờn dỗi, rơi vào trầm tư, nàng thắc mắc không biết hệ thống có phải cố ý bồi thường hay không, từ sau nhiệm vụ của Hoài An đến nay, hai nhiệm vụ sau đều đặc biệt đơn giản, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, một năm sau nguyên nữ chủ sẽ xuất hiện, lúc đó cũng là lúc nàng hoàn thành nhiệm vụ. Tuy rằng thời gian còn nhiều, nhưng cũng không có nghĩa là nàng chuẩn bị tốt cho việc mang thai sinh con, loại niềm vui làm mẹ này, vẫn là để đến lúc nàng rời đi lưu lại cho nguyên thân đi.

"Vẫn là chờ điều kiện cuộc sống cải thiện một chút rồi lại nói."

Hoắc Vân Sơn vỗ trán, như chợt bừng tỉnh hiểu ra nói: "Cũng đúng! Vẫn là tức phụ suy nghĩ chu đáo, chờ nhà sửa xong, ta sẽ vào núi săn mấy bộ da tốt trở về, trước dành dụm chút tiền bạc."

"Ừ." Ninh Uyển lúc này để cho hắn tùy ý nửa ôm mình, gió ban đêm hơi lạnh, nàng đột nhiên nhớ ra điều gì đó, "Đúng rồi, ngày hôm qua ta với nương tử Lý gia có chút cãi vã ầm ĩ."

Đối với chuyện kết bằng hữu của nàng, từ trước đến giờ Hoắc Vân Sơn chưa từng hỏi, bây giờ nàng chủ động nhắc tới, liền ngạc nhiên nói: "Sao lại thế?"

"Là như này, ta thấy nàng đơn thân một mình, nên nói thêm vài câu, nhắc nhở nàng ấy chú ý đến hai người Trần Đức Thanh và Lưu Minh Chính một chút, giữ khoảng cách với họ. Nào biết được nương tử Lý gia luôn dịu dàng ôn thuận sau khi nghe được lời này xong lại rất tức giận, mặt mũi trắng bệch, bảo ta không cần bôi nhọ danh dự nàng." Nói về khác thường của nương tử Lý gia ngày ấy, Ninh Uyển không khỏi cau mày lại.

Hoắc Vân Sơn mơ hồ cảm thấy có gì đó không thích hợp: "Ha? Vì sao lại muốn chú ý đến Trần đại bá với Lưu đồ tể? Hai người bọn họ từ trước đến nay ở trong thôn đều được mọi người kính trọng mà."

"Cái này..." Cũng không thể nói nàng tiên tri biết trước, nhìn thấu được bản chất thông qua con người được.

"Có phải họ đối với nàng...." Thấy nàng ăn nói quanh co, sắc mặt Hoắc Vân Sơn trầm xuống, bàn tay đang nắm lấy cánh tay nàng không tự chủ được siết chặt.

"Ai nha đồ ngốc này, chàng làm đau ta! Đương nhiên là họ không làm gì ta cả, nữ nhân có giác quan thứ sáu chàng hiểu không? Trực giác ta mách bảo, hai người kia đều không phải người tốt."

"Thật xin lỗi, tức phụ..."

Hoắc Vân Sơn vội vàng buông lỏng tay, hắn chưa bao giờ nghĩ tới muốn hoài nghi lời tức phụ nhà mình, nàng cho là hai người kia có vấn đề, chẳng sợ thường ngày bọn họ ở trong thôn có danh vọng cao, kia cũng là có vấn đề. Cảm thấy có lỗi với tức phụ, hắn thuận thế ôm Ninh Uyển bế lên.

"Khuya rồi, nhanh đi về nghỉ ngơi, ngày mai chúng ta còn phải phủ ngói."

"Không đúng..."

"Hử?"

"Không đúng! Vân Sơn, đi, chúng ta nhanh đi đến Lý gia nhìn một chút!"

Khuôn mặt tức phụ ngày thường đều tràn đầy vui giận hờn dỗi nhưng giờ lại trở nên nghiêm túc hốt hoảng, Hoắc Vân Sơn cũng không khỏi thay đổi sắc mặt.


Danh Sách Chương

Nhận xét Box