Chapter 102: Thợ săn trên núi 16 (H)


"A ~~ Nhẹ một chút... Hoắc Vân Sơn, chàng... tên khốn kiếp này..."

Trong màn đêm tĩnh mịch, chỉ có những chấm sao nhỏ thưa thớt treo trên bầu trời. Nước sông thỉnh thoảng phản chiếu ánh sáng rực rỡ trong màn đêm mờ mịt, nhưng đằng sau những lớp cây thủy sinh (bèo), vang lên tiếng rên rỉ dồn nén, ngọt ngào đến tận xương tủy, hòa quyện với tiếng "ba ba" của da thịt cùng với tiếng nước chảy "rào rào".

Xuyên qua đám cây thủy sinh, có thể thấy một nam nhân cường tráng rắn chắc đứng dưới nước, trên vai rộng khỏe khoắn treo hai cánh tay trắng tựa ngó sen, một nữ nhân chỉ khoác áo hoa đang bị hắn nâng mông gắng sức làm. Mỗi lần đẩy hông, nữ nhân bé bỏng lại bị đẩy mạnh lên trên rồi lại theo trọng lực mà trùng xuống, ngực nàng dán chặt trên khuôn ngực của nam nhân, theo động tác kịch liệt mà đem nước sông quậy đến nước văng tung tóe.

"Tức phụ, miệng dưới nàng vừa chặt lại mềm mại, ta nhớ muốn chết." Hoắc Vân Sơn nhìn chăm chú dung mạo kiều diễm của tức phụ nhà mình, mắt đẹp ánh nước, hai gò má phát hồng, cái miệng nhỏ nhắn đỏ tươi dụ hoặc, côn thịt chôn sâu trong u huyệt lại trướng thêm một phần, cánh tay hắn dường như chưa dùng hết lực, mang người nhấc lên lại hạ xuống đập mạnh khiến nước tràn ra tung tóe.

Nam nhân đang trong độ tuổi long tinh hổ mãnh, vừa mới được chiêm nghiệm đã phải ăn chay hơn hai mươi ngày, sao có thể chịu đựng được? Vừa vặn hôm nay thời tiết khác thường, oi nóng khó tả, Hoắc Vân Sơn bất chấp trong nhà còn mấy người thợ xây, dụ dỗ tức phụ nhà mình đi tới bờ sông tắm, tay vừa mới chạm lên bộ ngực lớn mềm mại, bên dưới cũng đã cứng như sắt.

Dù sao đây cũng là nơi hoang dã bên ngoài, lo lắng bị người nhìn thấy, Ninh Uyển ban đầu sống chết không chịu, nhưng đôi tay to lớn của hắn tựa như mang theo dòng điện, chuyên tâm động vào nơi nhạy cảm của nàng vân vê chọc ghẹo. Sờ sờ vài cái, dâm thủy từ bụng dưới nàng chảy ra như suối. Một khi đã động tình thì nỗi lo tùy thời bị phát hiện sẽ biến thành một loại kích tình đầy kích thích, khơi dậy lửa dục ham muốn.

"Ừ a~ quá lớn.... A! Ta.... Ta chịu không nổi.... Không... A không muốn...." Ninh Uyển bị những cú thúc cuồng nhiệt của hắn làm cho hơi thở bất ổn, không thể nói ra được một câu hoàn chỉnh, hai chân bị giang rộng vòng quanh eo hắn, tư thế này khiến cho hoa môi nàng banh ra càng căng hơn, nhiều lần bị đỉnh sâu làm nàng vừa trướng vừa đau, chỉ chốc lát sau, khoái cảm dâng lên như nham thạch phun trào chôn vùi lấp kín nàng.

Hoắc Vân Sơn cũng bị hấp dẫn bởi sự khít khao khác hẳn thường ngày của nàng, máu nóng dâng lên, cơ bắp khắp người căng cứng, mồ hôi theo da thịt chảy xuống. Hắn thở hổn hển nặng nhọc, dùng sức cắm côn thịt thô cứng đến tận cùng, quy đầu cực đại nhiều lần đâm vào sâu nơi cửa tử cung, hận không thể nhét cả túi trứng vào mật động. Dưới tình thế ra vào như đóng cọc của nam nhân, tiểu huyệt Ninh Uyển tê dại khó nhịn, càng ngày càng nhiều mật dịch bị côn thịt của hắn mang ra bên ngoài cơ thể, thấm đẫm nơi giao hợp của hai người, chất lỏng bị mang theo ra ngoài lại bởi vì không ngừng bị ma sát va chạm mà biến thành từng lớp bọt biển màu trắng li ti.

"Tức phụ..... Nàng bị ta làm ra thật nhiều nước, nàng thấy thoải mái không, ừm?" Lòng bàn tay ôm lấy cặp mông trắng tuyết thấm đầy chất nhầy, Hoắc Vân Sơn dâm đãng xoa bóp, năm ngón tay vuốt ve chộp lấy bờ mông đẫy đà nâng lên để nàng bao trọn lấy côn thịt to lớn của mình, cảm giác bên trong như có ngàn vạn cái miệng nhỏ nhắn mút vào mã mắt trên quy đầu, sảng khoái khó tả. Ngón tay hắn dời xuống, chạm vào nơi tương liên giữa hai người, hai cánh hoa môi đáng thương đã bị vật to lớn của hắn làm căng tròn, mỗi khi côn thịt kéo ra còn bị dính chặt theo.

"A ~ đừng... đừng sờ.... Sướng quá... A... Thật thoải mái ~ côn thịt lớn cắm vào thật sâu..."

Nghe được tiếng rên rỉ ngọt ngào quyến rũ của nàng, động tác nam nhân càng trở nên điên cuồng, cánh tay nàng kéo cổ hắn càng ngày càng mềm, bụng dưới nóng như lửa, thậm chí hắn còn có thể nhìn rõ ràng hình dáng côn thịt của mình đang thẳng tắp đâm thẳng vào miệng hoa tâm nàng, cả người Ninh Uyển như đang lơ lửng trên mây, thoải mái đến nỗi đầu ngón chân cũng căng cứng run rẩy.

Một giọt mồ hôi rơi trên môi, Ninh Uyển theo bản năng vươn đầu lưỡi hồng nhuận nếm thử, mặn. Bị một màn này kích thích, đồng tử của nam nhân mở rộng, hắn tăng tốc độ nhanh hơn, nhanh chóng trừu sáp --

"A!~ không... Thật sự không được... Ta sắp ra a a..."

"Ừm... Tức phụ chờ ta cùng nhau." Sau mấy mươi lần đâm vào, Hoắc Vân Sơn đâm thật mạnh vào sâu trong nàng, dùng bàn tay to lớn làm lực, ấn mạnh cặp mông béo ngậy của nàng đè lên côn thịt của bản thân, côn thịt nhảy lên một cái, phun ra cỗ nùng tinh dày đặc sâu trong hoa tâm của nữ nhân.


Danh Sách Chương

Nhận xét Box